Gặp Lại Trương Thúy Hoa
“Sao nào, tôi chỉ cần đến bộ đội thì nhất định phải là muốn gặp tên tra nam này? Các người có phải đã quên rồi không, chồng tôi cũng nhậm chức trong bộ đội!” Nói xong Tô Nguyệt Nha trực tiếp rời đi. Lần này ai cản cô cũng vô dụng, nếu hai kẻ này còn phát thần kinh vậy thì làm lớn chuyện đi! Xem ai sợ làm lớn chuyện hơn.
“Lưu Đức Khải, anh nhìn cô ta xem!” Mạc Du Du bị thái độ của Tô Nguyệt Nha làm cho tức c.h.ế.t, kết quả người lại đi rồi cô ta không có chỗ phát tiết liền tóm lấy Lưu Đức Khải mà mắng. “Anh còn là đàn ông không? Người khác ức h.i.ế.p vợ anh như vậy! Anh cứ trơ mắt ra nhìn! Cái miệng đó của anh mọc ra ngoài việc ăn cơm thì không biết nói chuyện sao?! Sao, nhìn thấy con giày rách Tô Nguyệt Nha đó anh liền cảm thấy hoa nhà không bằng hoa dại thơm rồi? Tôi nói cho anh biết nếu anh dám có tâm tư không nên có, hai chúng ta liền cá c.h.ế.t lưới rách, ba tôi tuyệt đối không tha cho anh đâu!”
“Đủ rồi, cô nhìn thấy tôi có tâm tư không nên có bằng con mắt nào?” Lưu Đức Khải hất Mạc Du Du ra. Hiện nay anh ta cũng cứng rắn lên rồi. Đối mặt với sự vô lý gây rối của Mạc Du Du, anh ta xem tâm trạng mà quyết định nên đối xử thế nào. Tâm trạng tốt thì hạ mình dỗ dành một chút. Tâm trạng không tốt thì vỡ bình cứ để vỡ, cô muốn gây chuyện thế nào mặc cô gây, dỗ dành là không thể nào. Lúc này anh ta rõ ràng thuộc về tình huống tâm trạng không tốt.
“Lưu Đức Khải, anh thái độ gì vậy?” Mạc Du Du hét lên ch.ói tai. Ngay sau đó lại nhìn xung quanh. Dù sao cô ta cũng là người cần thể diện, mọi người đều cảm thấy tình cảm của bọn họ rất tốt, cô ta không thể để người khác nhìn thấy lúc bọn họ cãi nhau.
“Lát nữa mẹ đến đưa cơm, cô có thể ăn thì ăn, không thể ăn thì cô mau đi đi!” Lưu Đức Khải cạn kiệt kiên nhẫn không muốn tiếp tục dây dưa với Mạc Du Du. Tài nấu nướng của hai người bọn họ một người là có thể ăn không c.h.ế.t đói, một người là căn bản không biết, cho nên hoặc là đi ăn nhà ăn hoặc là phải dựa vào Trương Thúy Hoa làm xong mang đến. Hôm nay vừa hay đến lượt Trương Thúy Hoa mang cơm đến bộ đội. Mạc Du Du đến tìm Lưu Đức Khải vốn dĩ cũng là vì cùng nhau ăn trưa.
“Tôi dựa vào đâu mà không ăn?” Mạc Du Du mới không tự làm khó mình. Bây giờ nhà ăn cũng chỉ còn lại cơm thừa canh cặn rồi, cô ta cãi thì cãi nhưng không thể làm đói bụng mình được. Dù sao chuyện phiền lòng của Lưu Đức Khải này cũng không phải là ngày một ngày hai, cô ta căn bản không đến mức tức giận đến độ ăn không trôi cơm.
Sau khi Tô Nguyệt Nha rời khỏi bộ đội tìm một bồn hoa ven đường ngồi xuống. Mặc dù lúc đối mặt với Lưu Đức Khải và Mạc Du Du cô biểu hiện rất lý trí rất bình tĩnh, nhưng nếu nói một chút cũng không tức giận thì cũng không thể nào. Cô lại không phải là thần tiên, gặp phải đôi vợ chồng cực phẩm này còn có thể tâm bình khí hòa sao? Dù sao cô mới là người bị hại lớn nhất. Kết quả hai người này biểu hiện ra một bộ dạng tất cả mọi chuyện đều là do cô gây ra, ai nhìn mà không tức?
Đặc biệt là những lời bọn họ nói ra một cách đương nhiên, vừa nực cười lại vừa đáng giận. Chuyện này giống như Tô Nguyệt Nha đang đi đàng hoàng trên đường đột nhiên xông ra hai con ch.ó, mỗi con c.ắ.n cô một cái. Cắn lại đi thì không sạch sẽ, mà không c.ắ.n lại đi thì không cam lòng. Tính là chuyện gì chứ? Coi như cô xui xẻo!
Nhưng Tô Nguyệt Nha vẫn rất nhanh ch.óng điều chỉnh tốt tâm trạng của mình, vì loại người này mà tức giận làm hỏng cơ thể mình quá không đáng. Cô tiếp tục đi về phía khu gia thuộc. Sắp đến nơi lại có một bóng dáng quen thuộc đi tới từ phía đối diện.
Tô Nguyệt Nha: “...” Hôm nay bị làm sao vậy, lẽ nào cô ra cửa không xem hoàng lịch sao?
Cách đó không xa chính là Trương Thúy Hoa vừa đưa cơm cho con trai con dâu xong trở về, bà ta còn tiện thể mang theo chút thịt và rau tự mình đi chợ mua. Trước tiên đưa cơm sau đó lại mang chút đồ ăn đến nhà cho bọn họ. Cái dáng vẻ ăn ngấu ăn nghiến lúc con trai ăn cơm nhìn một cái là biết đã lâu không được ăn uống đàng hoàng rồi, nhìn mà Trương Thúy Hoa đau lòng biết bao! Bà ta phải tìm cơ hội nói chuyện đàng hoàng với Mạc Du Du mới được, làm con dâu người ta sao có thể ngay cả ăn uống của đàn ông cũng không hầu hạ tốt? Nếu Mạc Du Du thật sự không hầu hạ tốt bà ta phải tính toán dọn về thôi!
Bao gồm cả việc mang rau đến cũng vậy, Trương Thúy Hoa chính là không yên tâm hai người trẻ tuổi, lo lắng mình không có ở đó bọn họ có thể ngay cả mua rau cũng lười mua. Xem ra mình lo lắng không sai! Trương Thúy Hoa đang suy tính những chuyện này bất chợt ngẩng đầu nhìn thấy Tô Nguyệt Nha. Bà ta sững sờ một chút. Vốn dĩ phản xạ có điều kiện liền muốn tránh đi, tiếp đó nhớ tới chuyện xảy ra trước đó nghĩ rằng dù sao cũng đã bại lộ rồi, dẫu sao cũng có ba năm tình nghĩa, nhân lúc Mạc Du Du bây giờ không có ở đây bà ta cũng có thể nói những lời tâm huyết với Nguyệt Nha.
Nếu có thể khuyên được Tô Nguyệt Nha dập tắt tâm tư đối với con trai thì đó cũng là một chuyện tốt, ít nhất tiền đồ của con trai vững vàng rồi.
“Nguyệt Nha!” Trương Thúy Hoa chủ động gọi Tô Nguyệt Nha lại, tiến lên chào hỏi cô.
Tô Nguyệt Nha: “...” Cô có chút bất ngờ, Trương Thúy Hoa lại chủ động như vậy? Vừa mới bị chọc tức một trận cô thật ra không muốn để ý đến Trương Thúy Hoa, hơn nữa trước đó ở bệnh viện lúc bị Mạc Du Du kéo đến đối chất, những việc làm của Trương Thúy Hoa cũng đã làm tổn thương thấu tim Tô Nguyệt Nha.