Quả Hồng Mềm
“Nguyệt Nha, con có thể hứa với mẹ không nói ra chuyện năm xưa không?” Trương Thúy Hoa tha thiết nhìn Tô Nguyệt Nha đợi cô gật đầu.
Tô Nguyệt Nha coi như đã nhìn rõ rồi. Xin lỗi là giả, trong lòng áy náy? Có lẽ có một chút áy náy rẻ mạt đó đi, nhưng lý do thực sự khiến Trương Thúy Hoa qua đây chào hỏi cô cùng với nói những lời "tâm huyết" này vẫn là sợ cô nói ra chuyện trước đây làm hỏng tiền trình của Lưu Đức Khải! Ngăn cản cô nói ra sự thật mới là thật!
May mà Tô Nguyệt Nha đối với hai mẹ con này đã không còn kỳ vọng gì nữa, nếu không màn kịch hôm nay cô lại phải tức giận một trận.
“Thím à, thím yên tâm, tôi còn cần thể diện mà! Tôi cũng không muốn bị người khác biết chuyện tôi từng tổ chức hôn lễ với Lưu Đức Khải, dù sao mấy bà cô bà thím người ta sẽ không quản chuyện này rốt cuộc ai đúng ai sai, người bị mắng luôn là phụ nữ.” Tô Nguyệt Nha quả thực chưa từng nghĩ đến việc đi bộ đội gây chuyện, quả thực có thể làm thúi Lưu Đức Khải nhưng cũng sẽ ảnh hưởng đến bản thân và Lục Chính Quân.
So với việc đồ nhất thời sảng khoái đi trả thù người khác, cô càng trân trọng cuộc sống hiện tại của mình hơn, cũng không muốn đẩy tất cả những người thật sự quan tâm cô lên đầu sóng ngọn gió. Bây giờ không chỉ là Lục Chính Quân và nhà họ Lục, còn có nhà họ Kiều. Liễu Ngọc Anh và Kiều Thủ Ngôn, Kiều Cao Dương cũng ở trong bộ đội. Chuyện của cô làm lớn lên cả nhà đều bị ảnh hưởng, khó tránh khỏi bị người ta nói lời nhàn rỗi sau bữa ăn.
“Huống hồ tôi bây giờ đã gả cho Chính Quân rồi, đem chuyện làm lớn lên đối với danh tiếng của tôi cũng không tốt, cho nên thím không cần lo lắng tôi đi gây chuyện, tôi không có thời gian rảnh rỗi đó.” Giọng điệu của Tô Nguyệt Nha không khỏi trào phúng.
Nhưng mà cô cũng giữ lại một tâm nhãn nhỏ. Chỉ hứa hẹn bản thân sẽ không đi gây chuyện, nhưng còn về việc mẹ ruột, lão công cùng với hai người anh trai của cô có nhắm vào Lưu Đức Khải hay không thì cô không thể đảm bảo được rồi. Dù sao bọn họ đều ở trong cùng một hệ thống, luôn có lúc cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Nói lại, Lưu Đức Khải chỉ là một Phó doanh trưởng, nhạc phụ của anh ta cũng chỉ là Lữ trưởng, còn lão công và người thân của cô chức vụ của ai thấp chứ? Muốn tìm sự không thoải mái cho Lưu Đức Khải thật sự chính là dễ như trở bàn tay.
“Nguyệt Nha, cảm ơn con! Mẹ đã biết con là một đứa trẻ ngoan mà!” Trương Thúy Hoa vui mừng khôn xiết! Bà ta nghĩ không sai, Tô Nguyệt Nha chính là một quả hồng mềm! Cho dù bọn họ đã làm chuyện có lỗi với Tô Nguyệt Nha, chỉ cần bà ta dăm ba câu xin lỗi chịu mềm mỏng lại nói chút lời dễ nghe chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nghe theo bọn họ sao? Sau này con trai mình có thể kê cao gối mà ngủ rồi!
“Tôi về sẽ nói với Đức Khải, vẫn là con tâm thiện, mẹ thật sự quá cảm ơn con rồi, mẹ cũng thay Đức Khải nói cảm ơn con. Nguyệt Nha à, vẫn là con tốt nhất, con hiểu chuyện nhất!”
Tô Nguyệt Nha cười lạnh. Lời đó nói không sai, đứa trẻ hiểu chuyện không có kẹo ăn. Cô đây đã không phải là không có kẹo ăn nữa rồi mà là muốn mạng của cô. May mà cô với Trương Thúy Hoa và Lưu Đức Khải đã không còn quan hệ gì nữa.
“Tôi nói lại lần nữa, bà đừng mở miệng ngậm miệng nói là mẹ tôi nữa, tôi không có người mẹ như bà.” Tô Nguyệt Nha lạnh lùng nói.
Trương Thúy Hoa một chút cũng không để bụng, bà ta bây giờ vô cùng vui vẻ. “Được, tôi không nói. Lại đây lại đây, Nguyệt Nha, đây là một ít rau tôi mua cô mang về nhà ăn đi.” Trương Thúy Hoa đưa rau cho Tô Nguyệt Nha. Bà ta tinh ranh lắm nha! Chỉ đưa rau, thịt thì lại nắm c.h.ặ.t trong tay mình.
Tô Nguyệt Nha: “...” Thật sự không thiếu miếng ăn này. Quan trọng nhất là cô sợ Trương Thúy Hoa hạ độc cô! Đồ bọn họ tặng Tô Nguyệt Nha không dám ăn!
“Bà đừng!” Tô Nguyệt Nha lùi lại một bước, căn bản không đưa tay nhận đồ, “Tôi không tùy tiện nhận đồ người lạ tặng, tôi và lão công của tôi cũng không thiếu miếng rau này để ăn.” Nói xong Tô Nguyệt Nha lười dây dưa, trực tiếp quay đầu liền đi.
Trương Thúy Hoa đạt được mục đích cũng không ngăn cản nữa, chỉ là nhìn bóng lưng của Tô Nguyệt Nha một hồi lâu. Bà ta rốt cuộc bất đắc dĩ thở dài một hơi. “Ây... Nguyệt Nha à Nguyệt Nha, cô con dâu tốt biết bao... Rốt cuộc là không có duyên phận!”
Cô con dâu tốt nhất từng có bây giờ nói bà ta là người lạ! Trong lòng Trương Thúy Hoa rõ ràng lắm, bà ta tuy có cảm khái nhưng không có một chút hối hận nào! Tô Nguyệt Nha thì tốt nhưng chỉ là một cô thôn nữ, đối với sự nghiệp của con trai một chút giúp đỡ cũng không có. Hầu hạ bà ta tốt đến đâu thì có tác dụng gì, có thể khiến Đức Khải lăn lộn phong sinh thủy khởi trong bộ đội sao? Không thể!
Mạc Du Du đó có đáng ghét đến đâu rốt cuộc cũng là thiên kim Lữ trưởng, chỉ cần nhạc phụ nới lỏng miệng, Đức Khải trong bộ đội chẳng phải là càng leo càng cao sao! Cứ nói hiện tại đi, tuy bà ta bị Mạc Du Du đuổi ra ngoài không thể ở trong căn nhà gia thuộc mà con trai mình được phân phối, nhưng Mạc Du Du đã thuê cho bà ta một căn nhà ở bên ngoài, điều kiện căn nhà đó cũng rất tốt, ít nhất về mặt vật chất người con dâu này chưa từng bạc đãi mình. Những điều này đều là Tô Nguyệt Nha không làm được.
Nếu con trai không gặp được Mạc Du Du, hiện nay liền không thể nào làm Phó doanh trưởng, bà ta và Tô Nguyệt Nha vẫn còn ở trong ngôi làng nhỏ sống những ngày tháng khổ cực, lấy đâu ra có thể đến thành phố lớn như Đế Đô này chứ? Huống hồ Nguyệt Nha tuy biết hầu hạ người nhưng không có công việc của riêng mình, cho dù đợi sau này con trai bà ta tuổi lớn hơn một chút chức vụ lên rồi có thể đến theo quân rồi, đến lúc đó cũng là cả nhà đều dựa vào con trai bà ta nuôi, sau này còn có con cái.