Thay Đổi Chức Vụ

Mẹ của Tô Nguyệt Nha là Liễu Ngọc Anh Sư trưởng có mặt, ba của Lục Chính Quân là Lục An Quốc Sư trưởng có mặt, chồng của thím Lý hàng xóm nhà anh là Lý Sư trưởng cũng có mặt, vị Chu Sư trưởng mà lần trước Mạc Trình nhất quyết đòi Lục Chính Quân phải chịu kỷ luật đã tìm đến cũng có mặt. Xuống dưới nữa là Lữ trưởng, Mạc Trình có mặt còn có những người cùng cấp với ông ta là Bành Quang Viễn, Ngô Hoành Nghị và Tưởng Tiếu Trạch. Xuống dưới nữa là Đoàn trưởng, Phó đoàn trưởng, Doanh trưởng và Phó doanh trưởng càng là đếm không xuể khiến cho trong phòng họp không còn chỗ trống.

Lục Chính Quân vừa bước vào liền bị người anh em tốt của mình là Trương Ngọc Phong gọi qua. Hai người cùng là Đoàn trưởng, vị trí ngồi cũng sát cạnh nhau. Còn những người anh em khác của anh như Triệu Vân Sơn, Lưu Kỳ, Vệ Cẩm Tường thì ngồi ở khu vực thuộc về cấp bậc chức vụ của mình.

“Chính Quân, qua đây ngồi.” Trương Ngọc Phong vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

“Anh Lỗ hôm nay chính thức nghỉ hưu rồi sao?” Lục Chính Quân ngồi xuống vừa hỏi vừa đ.á.n.h giá những người trong phòng họp, gật đầu chào hỏi với khá nhiều người. Anh vợ của anh hôm nay cũng có mặt, hai người nhanh ch.óng trao đổi một ánh mắt không nói gì cả.

“Đúng vậy, nghe nói văn bản xuất ngũ đã đưa xuống rồi.” Trương Ngọc Phong nói. Người anh Lỗ mà Lục Chính Quân vừa nhắc đến chính là Đoàn trưởng Lỗ Chí Cường sắp xuất ngũ trong thời gian tới. Anh ta cùng cấp với Lục Chính Quân và Trương Ngọc Phong nhưng tuổi tác lại lớn hơn bọn họ rất nhiều. Mắt thấy trong bộ đội không thể thăng tiến lên được nữa liền lựa chọn xuất ngũ chuyển ngành.

Lỗ Chí Cường xuất ngũ vậy thì vị trí Đoàn trưởng liền trống ra một người. Thế là người hiện đang giữ chức Phó đoàn trưởng liền có cơ hội thăng lên làm Đoàn trưởng, đồng thời cấp bậc chức vụ thấp hơn nữa cũng có thể có người thăng lên. Lúc này mới có cuộc họp ngày hôm nay.

“Gấp gáp như vậy sao?” Lục Chính Quân đ.á.n.h giá những người trong phòng họp. “Cho dù anh Lỗ nghỉ hưu có cần thiết bây giờ phải họp ngay không? Tư thế này e rằng không chỉ là chọn người thay thế vị trí của anh Lỗ.”

“Thì chẳng phải là có người đang nhòm ngó sao...” Trương Ngọc Phong cười đầy ẩn ý nói. Giống như trường hợp có người từ chức vụ lùi xuống thế này vậy thì tất nhiên sẽ có người nhòm ngó vị trí bị trống, bởi vì tình huống này đều là mọi người tự chủ đề cử thông qua hình thức bỏ phiếu, người nhiều phiếu hơn có thể lên vị trí mới. Một cách khác là có biểu hiện xuất sắc trong nhiệm vụ lập được công lao to lớn, cấp trên trực tiếp ban hành văn bản thăng chức. Cách thứ hai là có thể gặp mà không thể cầu, không thể kiểm soát được. Vì vậy nhiều người hơn sẽ nhòm ngó cách thứ nhất, suy cho cùng tình huống nghỉ hưu nội bộ cũng không phải lúc nào cũng xảy ra nhưng tương đối có dấu vết để lần theo.

Lỗ Chí Cường nghỉ hưu có người nhòm ngó vị trí Đoàn trưởng của anh ta, vậy thì thăng lên một Phó đoàn trưởng, có người sẽ nhòm ngó vị trí Phó đoàn trưởng... Cứ suy ra như vậy rút dây động rừng sẽ liên quan đến rất nhiều người.

“Sao thế, đã có người đến chỗ cậu kéo phiếu rồi à?” Lục Chính Quân cười hỏi.

“Người truyền lời quả thực không ít.”

“Vậy cậu có suy nghĩ gì rồi?” Lục Chính Quân nhướng mày. Trong bộ đội cũng chia bè phái, có thể đẩy nhiều người thuộc phe mình lên vị trí cao hơn tự nhiên là tốt hơn.

“Tôi thì có thể có suy nghĩ gì chứ?” Trương Ngọc Phong mang thái độ không quan tâm liếc mắt về phía các Sư trưởng. “Đi theo cấp trên thôi. Thực ra tôi còn khá ngạc nhiên, ngoài vị trí của anh Lỗ cần các Sư trưởng ra mặt, những vị trí phía sau căn bản không phiền đến trước mặt họ, vậy mà lại gom lại cùng nhau.”

Vị trí càng cao quyền quyết định càng lớn. Giống như cuộc họp ngày hôm nay ngoài sự thay đổi vị trí Đoàn trưởng cần Sư trưởng ra mặt, những thay đổi phía dưới căn bản không cần làm phiền đến họ nhưng lại lấy lý do tiết kiệm thời gian đặt cùng nhau để tiến hành. Ánh mắt Lục Chính Quân quét qua phát hiện Lưu Đức Khải đang rục rịch muốn thử, vẻ mặt đầy hưng phấn trong đám đông. Mà đối phương dường như căn bản không chú ý đến anh cứ liên tục nháy mắt về một hướng nào đó. Lục Chính Quân nhìn theo ánh mắt của anh ta phát hiện chính là vị trí của Mạc Trình, anh lập tức hiểu ra.

“Nếu cậu không có suy nghĩ gì vậy lát nữa cậu bỏ phiếu theo tôi nhé?” Lục Chính Quân lên tiếng.

Trương Ngọc Phong càng thêm ngạc nhiên, ánh mắt nhìn Lục Chính Quân đều khác hẳn. Quan hệ của hai người vốn dĩ đã rất thân thiết, nếu không lúc trước Tô Nguyệt Nha muốn học y Lục Chính Quân cũng sẽ không trực tiếp tìm Trương Ngọc Phong lấy tài liệu, ngoài việc mẹ cậu ta là bác sĩ của Bệnh viện Quân khu càng vì quan hệ của hai người tốt. Với sự hiểu biết của Trương Ngọc Phong về Lục Chính Quân, tác phong của người này đứng đắn vô cùng chính trực, cho dù ba anh ông nội anh đều ở trong bộ đội nhưng chức Đoàn trưởng của anh đều là dựa vào thực lực mà thăng lên, bất cứ ai cũng không thể bới móc ra lỗi đi cửa sau của Lục Chính Quân anh. Nhưng bây giờ Lục Chính Quân lại nói với cậu ta bảo cậu ta bỏ phiếu theo anh?

“Chính Quân, hôm nay cậu làm tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy!” Trương Ngọc Phong không hề che giấu sự trêu chọc trong giọng điệu.

Lục Chính Quân đ.ấ.m cậu ta một cái. “Cậu cứ nói có được hay không đi?”

“Được, cậu đã mở miệng rồi thì nhất định phải được. Nhưng... cậu có thể nói cho tôi biết lý do không?” Trương Ngọc Phong tò mò hỏi.

Chương 306 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia