Mạc Du Du nổi điên
Trương Thúy Hoa: “...”
Bị chính con dâu ghét bỏ ra mặt như vậy, trong lòng bà vô cùng khó chịu.
Nhưng nghĩ đến lời dặn của con trai là đừng chọc giận Mạc Du Du, nên dù bực bội, bà cũng không dám phát tác, chỉ đành nhẫn nhịn.
Ai bảo tiền đồ của con trai bà còn phải trông cậy vào ông bố vợ Lữ trưởng của hắn chứ!
“Du Du, mẹ thấy trong người không khỏe, hết cách rồi mới phải qua đây tìm Đức Khải.” Trương Thúy Hoa nhỏ giọng giải thích.
“Sao bà vẫn chưa khỏi à?” Mạc Du Du nghi hoặc hỏi.
Lần trước Lưu Đức Khải đã đưa bà ta đi khám, kiểm tra rồi lấy t.h.u.ố.c rồi, cả tuần trôi qua rồi mà chẳng lẽ không khá hơn chút nào sao?
“Chắc tại già rồi nên hồi phục chậm thôi.” Mạc Du Du thuận miệng nói một câu vô thưởng vô phạt.
“Không phải thế đâu.” Trương Thúy Hoa cũng biết già thì chậm hồi phục, nhưng tình trạng hiện tại của bà không đơn giản như vậy.
“Du Du, lần trước bác sĩ nói rồi, ông ấy không chữa khỏi hẳn được, chỉ kê t.h.u.ố.c cho mẹ tĩnh dưỡng thôi. Nhưng trước đây ở quê, Nguyệt Nha chăm sóc mẹ, cơ thể mẹ hồi phục tốt lắm, cảm nhận rõ rệt luôn.”
“Mẹ uống t.h.u.ố.c cả tuần rồi mà vẫn thấy chẳng tiến triển gì mấy, nên mẹ nghi ngờ...”
Trương Thúy Hoa vừa nói vừa quan sát sắc mặt Mạc Du Du.
Bà biết nhắc đến Tô Nguyệt Nha trước mặt cô ta là chạm vào vảy ngược, nhưng bà thực sự muốn tìm Tô Nguyệt Nha khám bệnh.
Chuyện này không thể giấu Mạc Du Du được, nếu không sau này cô ta biết lại tưởng Lưu Đức Khải và Tô Nguyệt Nha có gì mờ ám thì lại làm ầm ĩ lên, ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng bọn họ.
Vì vậy, chi bằng bà cứ nói thẳng với Mạc Du Du trước, rằng tìm Tô Nguyệt Nha chỉ để chữa bệnh, không có ý gì khác!
Bà tin là Mạc Du Du chắc chắn sẽ hiểu cho bà!
“Mẹ nghi là con bé Nguyệt Nha thực sự có bản lĩnh, nên định bụng đi tìm nó khám thử xem sao——”
Nào ngờ, những lời giải thích của Trương Thúy Hoa chẳng lọt tai Mạc Du Du được chữ nào.
À không, cô ta nghe thấy hết rồi.
Chỉ là cô ta không tin, và cũng không thể nào chấp nhận được.
Trong mắt Mạc Du Du, chuyện Tô Nguyệt Nha biết chữa bệnh cứu người hoàn toàn là chuyện viển vông!
“Bà điên rồi sao!” Mạc Du Du ngắt lời bà, giọng nói đột ngột trở nên ch.ói tai.
Cô ta giận dữ trừng mắt nhìn Trương Thúy Hoa như nhìn kẻ thù không đội trời chung, cứ như thể giây tiếp theo sẽ xông vào c.ắ.n xé bà vậy.
“Đầu óc bà có vấn đề rồi à?”
Vì quá tức giận, giọng cô ta rít lên nghe gai cả người.
Đôi mắt đỏ ngầu của cô ta khiến Trương Thúy Hoa theo bản năng lùi lại một bước.
Bà thực sự sợ hãi, sợ Mạc Du Du sẽ ra tay đ.á.n.h mình.
Thân thể già yếu này của bà làm sao chịu nổi đòn roi chứ!
“Tô Nguyệt Nha chỉ là một con nhỏ nhà quê, lấy đâu ra y thuật giỏi thế? Tôi thấy bà rõ ràng là có ý đồ khác!”
“Ngày nào cũng kêu đau kêu mệt, thực chất là muốn tạo cơ hội cho Lưu Đức Khải và con tiện nhân đó dan díu với nhau chứ gì?”
“Bà đi đi! Bà bảo con trai bà đi tìm Tô Nguyệt Nha đi, xem anh ta có dám không, xem anh ta có nỡ không?”
“Mụ già quái đản này, làm gì có loại mẹ chồng nào lại đi phá hoại gia đình con trai mình như bà chứ? Bà muốn quậy cho nhà tôi gà bay ch.ó chạy mới vừa lòng hả, rốt cuộc bà có rắp tâm gì đây!”
Mạc Du Du như s.ú.n.g liên thanh, trút mọi cơn giận lên đầu Trương Thúy Hoa.
Vốn dĩ chuyện thư tố cáo bặt vô âm tín đã khiến cô ta bực bội, giờ Trương Thúy Hoa lại còn đến đây nói tốt cho Tô Nguyệt Nha, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Trương Thúy Hoa ngây người ra.
Bà biết cô con dâu này không ưa mình, khinh thường mình, càng không nói đến chuyện tôn trọng.
Nhưng trước đây ít ra đôi bên vẫn giữ được vẻ hòa khí giả tạo, cùng lắm là cô ta lạnh nhạt với bà thôi, chứ chưa bao giờ nh.ụ.c m.ạ bà thậm tệ như thế này!
Màn kịch hôm nay thực sự làm bà sợ đến mức c.h.ế.t lặng.
“Cô... cô nói gì vậy!” Trương Thúy Hoa cuống quýt, chẳng biết phải phản bác hay giải thích thế nào, chỉ biết nhìn cô ta trân trân.
“Du Du, mẹ là mẹ chồng con mà, sao con có thể nói với mẹ như thế?” Trương Thúy Hoa thấy tủi thân vô cùng.
Bà chỉ muốn tìm Tô Nguyệt Nha chữa bệnh thôi, đâu có muốn Lưu Đức Khải quay lại với cô ta?
Bà đâu có ngốc, Mạc Du Du là con gái Lữ trưởng, còn Tô Nguyệt Nha chỉ là đứa trẻ mồ côi không quyền không thế, bà dại gì mà đi tác hợp cho bọn họ?
Nếu muốn thế thì ngay từ đầu bà đã chẳng đồng ý để con trai vứt bỏ Tô Nguyệt Nha rồi, chẳng lẽ lại đi vẽ rắn thêm chân sao?
Nhưng từ trước đến nay, Mạc Du Du luôn ở thế cửa trên, cô ta chẳng sợ ai cả, cũng chưa bao giờ coi trọng bà, nên lúc này lời chất vấn của bà nghe thật yếu ớt.
“Mẹ chồng cái nỗi gì, tôi khinh!” Mạc Du Du lườm bà một cái cháy mặt.
“Sao tôi không được nói thế? Mụ già quái đản, bà sắp quậy cho nhà tôi tan nát rồi, tôi còn phải khách sáo với bà chắc?”
“Du Du à, con hiểu lầm rồi, mẹ thực sự chỉ muốn chữa bệnh thôi. Tìm Nguyệt Nha... tìm Nguyệt Nha là vì y thuật của nó tốt, mẹ chỉ vì sức khỏe thôi, không có ý gì khác đâu!” Trương Thúy Hoa yếu ớt phân bua.