Tìm Người Họ Hàng

Điều này quả thực không tồi.

Lưu Đức Khải đoán được tâm tư nhỏ của Mạc Du Du, nhưng hắn không bận tâm.

Hắn chỉ nghe thấy Mạc Du Du đồng ý để Trương Thúy Hoa dọn về rồi!

Để mẹ mình dọn ra ngoài ở, chuyện này khiến trong lòng Lưu Đức Khải rất khó chịu, nhưng lúc trước có Mạc Trình và mẹ Mạc gây áp lực, Lưu Đức Khải vì để kết hôn không thể không nghe theo.

Bây giờ là do chính Mạc Du Du đề xuất.

“Được, không thành vấn đề. Dì giúp việc có thể dọn dẹp vệ sinh, cũng có thể nấu cơm, vừa hay rồi.” Lưu Đức Khải vui vẻ đồng ý.

Mạc Du Du nghĩ cũng không sai.

Cô ta ghét bỏ Trương Thúy Hoa không giữ vệ sinh, không mấy tình nguyện ăn cơm bà ta nấu, lại cảm thấy tài nấu nướng của Lưu Đức Khải quá tệ, nấu cơm không ngon.

Nhưng thuê dì giúp việc thì khác rồi.

Thuê dì giúp việc là bỏ tiền ra, tương đương với quan hệ thuê mướn, vậy tự nhiên là dì giúp việc làm không tốt, không đáp ứng yêu cầu trong lòng cô ta thì cô ta có thể thẳng thắn chỉ ra và yêu cầu dì giúp việc sửa đổi.

Hơn nữa thông thường những dì giúp việc ở lại nhà như vậy tài nấu nướng đều không tồi.

Còn Trương Thúy Hoa, khi nghe thấy mình có thể dọn về ở cùng con trai lập tức không còn vướng bận chuyện thuê dì giúp việc phải tốn tiền nữa.

Chỉ cần có thể ngày nào cũng nhìn thấy con trai, vậy thì đáng giá!

“Được nha, tốt quá rồi, thực sự là quá tốt rồi!” Trương Thúy Hoa vui mừng đến mức quên cả việc Mạc Du Du ghét bỏ mình, một tay kéo tay con trai, một tay kéo tay con dâu, đặt hai bàn tay chồng lên nhau.

“Sau này người một nhà chúng ta sống những ngày tháng thật tốt! Mẹ cũng sẽ cố gắng dưỡng bệnh cho tốt, không để khoản tiền này tiêu phí vô ích!”

Mạc Du Du ngoài cười nhưng trong không cười, thầm nghĩ ai là người một nhà với bà lão nhà quê nhà bà chứ.

Tuy nhiên cô ta cũng không trực tiếp tỏ thái độ.

Suy cho cùng sau này phải sống cùng nhau rồi, có thể không làm ầm ĩ đến gà bay ch.ó sủa, có thể hòa khí cùng nhau sống tiếp cũng tốt.

Sau khi quyết định xong chỉ còn lại chuyện tìm người.

“Khoan đã.” Mạc Du Du đột nhiên lên tiếng.

Lẽ nào cô ta lại đổi ý rồi?

Lưu Đức Khải và Trương Thúy Hoa nhìn nhau, trong lòng đều có chút đ.á.n.h trống.

“Du Du, lại sao nữa?” Lưu Đức Khải hỏi.

“Không thể tùy tiện thuê người đến làm dì giúp việc này được. Anh nghĩ xem, nếu chỉ là thuê người chăm sóc mẹ anh thì còn nói qua được, suy cho cùng bà ấy lớn tuổi rồi, thuê người chăm sóc là điều dễ hiểu, người khác cũng không thể nói gì.”

“Nhưng thuê người đến nhà chúng ta làm dì giúp việc thì tính chất lại khác rồi, đây chính là chủ nghĩa tư bản đó. Hai chúng ta đều làm việc trong bộ đội, như vậy chẳng phải sẽ bị người ta nắm thóp sao, sau này ở bộ đội còn lăn lộn thế nào được nữa?”

Đặc biệt là Lưu Đức Khải, hắn bây giờ là Phó doanh trưởng, nếu người khác lấy chuyện thuê dì giúp việc này để tố cáo hắn thì chuyện thăng chức Doanh trưởng của hắn lại càng xa vời vợi.

Mạc Du Du thì ngược lại không sao, cô ta vốn dĩ thuộc bộ phận hậu cần, lại là thiên kim của Lữ trưởng, không thăng chức cũng chẳng ai rảnh rỗi đến mức đi nhắm vào cô ta.

“Anh suýt chút nữa thì quên mất chuyện này!” Lưu Đức Khải toát một thân mồ hô lạnh.

Quả thực là hắn sơ suất bất cẩn.

“Vậy...”

Lưu Đức Khải có chút chần chừ, thuê dì giúp việc là bắt buộc phải thuê, nhưng chuyện này có thể thao tác cẩn thận một chút để người khác không thể lấy chuyện này ra làm đề tài bàn tán là được.

“Thế này đi, sẽ không ra chợ thuê dì giúp việc nữa, tìm một người dì ở nhà họ hàng đến giúp đỡ. Có tầng quan hệ họ hàng này ở đây, đến lúc đó cứ nói là đến giúp chăm sóc mẹ chồng sẽ không để người ta nắm thóp.” Mạc Du Du nói.

Cô ta từ nhỏ lớn lên trong Khu gia thuộc, những thao tác tương tự như vậy có thể nói là đã thấy rất nhiều, tự nhiên liền nghĩ ra cách.

“Được, vậy cứ sắp xếp như thế đi.” Lưu Đức Khải vui vẻ đồng ý.

Vốn dĩ nghĩ nếu Lưu Đức Khải có họ hàng ở quê là tốt nhất, trực tiếp mời một người lên Đế Đô là được, nói không chừng còn có thể vì người nhà quê chưa từng thấy việc đời, không hiểu giá cả thị trường mà ép giá xuống một chút.

“Nhưng chúng ta ở quê không còn người thân nào nữa.” Lưu Đức Khải nói.

Lúc trước Trương Thúy Hoa chính là bị đàn ông vứt bỏ, một mình nuôi lớn Lưu Đức Khải, nếu có họ hàng giúp đỡ cuộc sống của bọn họ cũng sẽ không khó khăn như vậy.

“Vậy à...” Mạc Du Du suy nghĩ một chút, bọn họ không trông cậy được thì vẫn phải nhờ bố mẹ cô ta giúp đỡ, “Em về hỏi mẹ em xem để bà ấy giúp tìm người đi.”

Mạc Du Du bớt chút thời gian về nhà mẹ đẻ một chuyến, nói chuyện này với bố mẹ.

Mẹ Mạc nghĩ Mạc Du Du quả thực từ nhỏ đã được nuông chiều, bảo cô ta hầu hạ mẹ chồng ốm đau là không thực tế. Thuê một dì giúp việc còn có thể chăm sóc cuộc sống của hai vợ chồng nhỏ bọn họ, ngược lại cũng hợp lý.

Điều này tương đương với việc lấy số tiền đem đi thuê nhà dùng vào việc thuê dì giúp việc, cũng có lợi.

“Du Du con đừng vội, mấy ngày nay mẹ giúp con tìm kiếm một người, hỏi xem có họ hàng xa nào bằng lòng làm việc này không.” Mẹ Mạc nói.

“Vâng, vậy thì vất vả cho mẹ rồi.”

Rất nhanh mẹ Mạc đã liên hệ được một người phù hợp, là một người họ hàng xa vòng vèo mấy đời bên nhà mẹ đẻ bà ấy, gọi là Thím Liêu.

Liêu Kim Linh tuổi tác nhỏ hơn Trương Thúy Hoa một chút, vừa cưới con dâu, con dâu lại m.a.n.g t.h.a.i rồi, chi tiêu trong nhà này lớn.

Bà ấy liền nghĩ ra ngoài tìm chút việc làm, nhưng bà ấy lớn tuổi rồi lại không có bản lĩnh gì thực sự nên khó tìm việc. Nghĩ làm dì giúp việc ngược lại cũng không tồi, những việc nhà đó bà ấy đều biết làm, vừa hay lại gặp lúc mẹ Mạc cần tìm người.

Chương 365 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia