Những Người Bạn Mới
Có lẽ chính là vì Lưu Đức Khải đã vứt bỏ cô, mà cô lúc đó trước khi ngất xỉu mất trí nhớ đã từng có suy nghĩ Lưu Đức Khải nói hắn có vị hôn thê. Thực ra lúc đó cô đã đoán được nguyên nhân.
Tại sao hắn có thể thăng chức Phó doanh trưởng trong thời gian ngắn, hơn nữa còn có thể nhận được sự tán thưởng của cấp trên, được chia nhà trước thời hạn.
Thân phận vị hôn thê đó của hắn chắc chắn không đơn giản, cô đã thua ở chỗ bản thân không có gia thế bối cảnh đó.
Cho nên cô sau khi mất trí nhớ cho dù là đối mặt với sự che chở cẩn thận từng li từng tí của Lục Chính Quân, cảm thấy chồng mình đối xử với mình rất tốt, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn có một giọng nói đang nói cho cô biết chồng cô không đáng tin cậy, cô phải có công việc của riêng mình, có sự nghiệp của riêng mình.
Sau này trong quá trình không ngừng học tập cô đã phát hiện ra thiên phú của mình, cũng yêu thích sự nghiệp này trong những ngày đêm học tập.
“Được, vậy chúng ta chuẩn bị tan làm. Bố mẹ đã nói rồi tối nay sẽ làm đồ ăn ngon, chúng ta mau về thôi!” Kiều Hâm Nhược đẩy vai Tô Nguyệt Nha giục cô mau ch.óng thu dọn đồ đạc tan làm.
Lúc rời khỏi bệnh viện gặp được Thang Nguyệt Sam cũng tan làm.
Tô Nguyệt Nha trước đó chưa từng gặp bốn vị thực tập sinh khác, đợt đ.á.n.h giá hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt, cô nghĩ cũng coi như là "quen biết" rồi liền gật đầu với đối phương coi như là chào hỏi.
Kết quả Thang Nguyệt Sam lại cười đi về phía cô.
“Tô Nguyệt Nha!” Thang Nguyệt Sam tỏ ra vô cùng nhiệt tình.
Điều này khiến Tô Nguyệt Nha có chút kinh ngạc.
Kiều Hâm Nhược cũng kinh ngạc nhìn Tô Nguyệt Nha một cái, Tô Nguyệt Nha khẽ lắc đầu.
“Bác sĩ Kiều xin chào!” Thang Nguyệt Sam nhìn Kiều Hâm Nhược lại nhìn Tô Nguyệt Nha cảm thán nói, “Quả nhiên là giống hệt nhau!”
Tính cách Tô Nguyệt Nha khá hướng nội, đối mặt với cảnh tượng này thực sự không biết nên đáp lại thế nào, chỉ có thể miễn cưỡng cười gượng.
“Có phải cô rất tò mò tại sao tôi lại biết cô không?” Thang Nguyệt Sam chủ động mở lời.
“Lẽ nào không phải vì buổi chiều chúng ta mới gặp nhau sao?” Tô Nguyệt Nha hỏi ngược lại.
Đúng lúc này Đan Chính Tư đi ngang qua bọn họ, nhưng Đan Chính Tư ngay cả một cái nhìn thẳng cũng không cho bọn họ trực tiếp lướt qua, dường như căn bản không quen biết.
“Kìa, cô ấy không phải cũng là buổi chiều chúng ta mới gặp nhau sao, nhưng tại sao cô ấy không để ý đến chúng ta?” Thang Nguyệt Sam ném vấn đề trở lại.
Tô Nguyệt Nha: “...”
Đây là làm gì, tìm cô đến để một hỏi một đáp sao?
“Haiz, thực ra là vì tôi đã sớm nghe nói đến tên của cô rồi. Buổi chiều hôm nay chỉ là chính thức gặp mặt mà thôi. Còn Đan Chính Tư cô ấy ồ, thực ra cô ấy người cũng khá tốt, chẳng qua là đợt đ.á.n.h giá hôm nay giành hạng ba nên không vui thôi, cô đừng để ý cô ấy.” Thang Nguyệt Sam giống như đổ đậu.
Tô Nguyệt Nha: “...”
Cho nên cô và Đan Chính Tư coi như cùng chung cảnh ngộ?
Một người không hài lòng với thành tích hạng hai của mình, một người không hài lòng với thành tích hạng ba của mình.
Xem ra mọi người đều rất liều mạng nha!
Không đúng, Thang Nguyệt Sam bên cạnh này hôm nay là đội sổ, trên mặt cô ấy sao một chút không vui cũng không có?
“Cô nói cô đã sớm nghe nói đến tên của tôi?” Tô Nguyệt Nha hỏi.
“Đúng vậy, tôi và Khả Di là bạn tốt, Dương Khả Di! Bạn học của cô đó. Trước khi phân bổ thực tập cô ấy ngày nào cũng lải nhải trước mặt tôi muốn c.h.ế.t rồi. Từ sau khi lấy được tài liệu học tập ở chỗ cô cả người tự tin tăng vọt. Cô ấy bây giờ đã đến Viện 2 rồi, nói đều là công lao của cô đấy!”
Thang Nguyệt Sam hoàn toàn là một người tự quen thuộc, không cần Tô Nguyệt Nha hỏi kỹ cô ấy đã khai báo toàn bộ rồi.
“Tính ra tôi có thể đến Bệnh viện Quân khu cũng có công lao của cô ồ. Khả Di đã chia sẻ tài liệu học tập của cô cho tôi, cô sẽ không tức giận chứ?” Thang Nguyệt Sam bịt miệng hận không thể tự tát mình một cái, miệng cô ấy sao lại nhanh như vậy?
Nhìn thấy Kiều Hâm Nhược ở bên cạnh cũng không nhịn được cười.
Người này hơi hài hước.
“Không tức giận, nếu tôi đã đưa cho Khả Di vậy cô ấy bằng lòng cho cô xem thì cô có thể xem.” Tô Nguyệt Nha cười nói.
“Tôi biết ngay mà!” Thang Nguyệt Sam vỗ một cái lên vai Tô Nguyệt Nha, “Trượng nghĩa! Sau này có chỗ nào cần dùng đến tôi cứ việc sai bảo!”
Nói xong cô ấy hai tay ôm quyền.
Tô Nguyệt Nha: “...” Không phải, cái vỗ này cần dùng sức lớn như vậy sao? Suýt chút nữa thì vỗ bay cô rồi!
“Haha, dễ nói, dễ nói...” Tô Nguyệt Nha cứng đờ nói.
Trong lúc nói cười ba người đi đến ngã ba, Thang Nguyệt Sam cười ha hả tạm biệt hai chị em, nghiễm nhiên đã cư xử như người quen.
Nhìn thấy Kiều Hâm Nhược cứ muốn cười, cô ấy bịt miệng nói: “Chị, người bạn này của chị khá hài hước đấy.”
Tô Nguyệt Nha đầy mặt dấu chấm hỏi, thế này đã là bạn rồi sao?
Cô không khỏi nhớ lại trải nghiệm lúc trước trở nên thân thiết với bọn Dương Khả Di.
Dường như sau khi đến Đế Đô, những người trở nên thân thiết với cô đều là vì sự chủ động của người khác.
“Cảm thấy cô ấy người cũng không tồi. Dương Khả Di người khá tốt, bạn của cô ấy thì chắc sẽ không quá tệ.” Tô Nguyệt Nha suy nghĩ một chút rồi nói.
Hai người bọn họ tan làm coi như muộn cho nên lúc về đến nhà những người khác trong nhà đều đã về rồi.
Ngay cả Lục Chính Quân cũng đã đến rồi.
“Chồng!” Ngoài người nhà, người duy nhất Tô Nguyệt Nha sẽ nhiệt tình chủ động cũng chỉ có đối với Lục Chính Quân rồi.
“Thế nào Nguyệt Nha, hôm nay ở bệnh viện còn thuận lợi không?” Lục Chính Quân thuận tay nhận lấy túi của cô, động tác vô cùng tự nhiên lại đưa cốc nước cho cô.