Kiểm Tra Phòng Cùng Đại Lão
“Chủ nhiệm Hoa?”
Hoa Tùng Vân, Chủ nhiệm y sư của Bệnh viện Quân khu, tài liệu Tô Nguyệt Nha đăng ký thi vào trường lúc trước chính là đến từ bà ấy.
Bà ấy cũng là mẹ của người anh em tốt Trương Ngọc Phong của Lục Chính Quân.
“Đúng vậy, hôm nay Bác sĩ Hoa dẫn các em đi kiểm tra phòng, còn có mấy vị thực tập sinh khác cùng đi. Chị, chị phải thể hiện cho tốt nhé.” Kiều Hâm Nhược nháy mắt với Tô Nguyệt Nha.
Cô ấy cũng là sáng nay mới biết, nếu không hôm qua đã nghiên cứu kỹ mấy bệnh nhân mà Bác sĩ Hoa đang quản lý rồi.
Suy cho cùng Chủ nhiệm dẫn đi kiểm tra phòng thì chắc chắn không đơn thuần chỉ là kiểm tra phòng, đến lúc đó nhất định sẽ hỏi các loại vấn đề, cũng coi như là một cuộc đ.á.n.h giá nhỏ rồi.
Thể hiện tốt ít nhất có thể lộ mặt trước Chủ nhiệm Hoa, để lại chút ấn tượng cho người ta.
“Vậy chị mau qua đó đây.” Tô Nguyệt Nha cầm lấy sổ ghi chép bệnh án vội vã đi qua.
Cuối hành lang, bốn vị thực tập sinh khác đã tập hợp.
“Nguyệt Nha, bên này!” Thang Nguyệt Sam vẫy tay.
Tô Nguyệt Nha vội vàng chạy qua.
“Chủ nhiệm Hoa đến chưa?” Cô hỏi.
“Hôm nay không chỉ có Chủ nhiệm Hoa ồ, nghe nói Viện trưởng Nghê cũng sẽ đến. Chủ nhiệm Hoa có một bệnh nhân hôm qua vừa phẫu thuật xong, tình hình hơi nghiêm trọng.”
Tô Nguyệt Nha tặc lưỡi, sao tin tức gì mình cũng chậm một nhịp vậy.
Nghê Hồng Tài, Viện trưởng của Bệnh viện Quân khu.
Bọn họ thực tập đã nửa tháng rồi, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Viện trưởng, suy cho cùng công việc bình thường của Viện trưởng quá nhiều.
“Tình hình của bệnh nhân đó rất không tốt sao?” Tô Nguyệt Nha hỏi.
“Cái đó thì không, tôi nghe nói phẫu thuật rất thuận lợi nhưng bệnh nhân lớn tuổi rồi, không tính là qua khỏi thời kỳ nguy hiểm. Hôm nay có thể là coi như ca bệnh điển hình giảng cho chúng ta nghe.” Thang Nguyệt Sam nói.
Tô Nguyệt Nha gật đầu, thầm nghĩ lát nữa mình phải nghe cho kỹ.
Ca bệnh điển hình và ca bệnh phức tạp nghiên cứu nghiêm túc là có thể học được rất nhiều thứ.
Hơn nữa nếu đã có thể để Chủ nhiệm Hoa và Viện trưởng Nghê đồng thời ra tay thì nhất định là có ý nghĩa giảng dạy tồn tại.
Không bao lâu một ông lão tóc hơi hoa râm, phía sau dẫn theo một người phụ nữ trung niên đi tới, nghĩ đến chắc hẳn chính là Viện trưởng Nghê và Chủ nhiệm Hoa rồi.
Ngay lúc các thực tập sinh tưởng rằng chỉ có hai vị đại lão đồng thời xuất hiện, phía sau bọn họ lại mọc ra một đám bác sĩ.
Tô Nguyệt Nha: “...”
“Chà, trận thế lớn nha!” Thang Nguyệt Sam nhỏ giọng nói.
“Đi thôi, chúng ta đi xem Ông Vương trước.” Viện trưởng Nghê giơ tay lên trước tiên ngăn cản những khâu chào hỏi rườm rà đó, nghiêng đầu nói với Hoa Tùng Vân, “Tiểu Hoa, cô nói cho tôi nghe tình hình của Ông Vương trước, còn có ca phẫu thuật hôm qua nữa.”
“Vâng Viện trưởng. Ông Vương tình hình hiện tại của ông ấy là...”
Tô Nguyệt Nha đi theo sau một đám người, vừa nghe Hoa Tùng Vân giới thiệu vừa múa b.út thành văn.
Bốn vị thực tập sinh khác cũng đều như vậy.
Vì người quá đông dẫn đến Tô Nguyệt Nha căn bản không chen lên được phía trước nhất, cô cũng không thể nào chen tới chen lui trong hoàn cảnh như vậy, chỉ có thể thông qua khe hở của đám người để quan sát.
Ông Vương lúc này đang truyền dịch, Tô Nguyệt Nha nhìn thấy nhãn dán trên chai t.h.u.ố.c nhựa truyền là t.h.u.ố.c kháng sinh Vạn cổ môi tố.
Vừa rồi nghe Bác sĩ Hoa giới thiệu, Ông Vương làm là phẫu thuật tim, vì kèm theo viêm nội tâm mạc thế là sau phẫu thuật đã thêm y lệnh Vạn cổ môi tố.
Viện trưởng Nghê thảo luận với Bác sĩ Hoa vài câu liền tiện thể hỏi mấy vấn đề cơ bản khi kiểm tra phòng để thực tập sinh trả lời.
“Khi sử dụng Vạn cổ môi tố có những lưu ý gì?” Viện trưởng Nghê hỏi.
Vấn đề này rõ ràng không phải là hỏi các bác sĩ có mặt ở đây, suy cho cùng ngay cả vấn đề này còn cần phải đặc biệt hỏi ra thì cũng không thể nào trở thành bác sĩ chủ trị được.
Tô Nguyệt Nha nghĩ đến lời bố nói với cô phải thể hiện thích hợp, đang chuẩn bị mở miệng——
“Hạo Miểu, cậu đến trả lời Viện trưởng Nghê.” Phó viện trưởng Chu đột nhiên lên tiếng gọi tên thực tập sinh của ông ấy.
Tô Nguyệt Nha: “...”
Cao Hạo Miểu lập tức đứng ra đối đáp trôi chảy: “Vạn cổ môi tố là t.h.u.ố.c kháng sinh sử dụng cấp đặc biệt, trước khi sử dụng cần...”
Tô Nguyệt Nha nghe rất chăm chú, những gì Cao Hạo Miểu nói đều đúng trọng tâm, nhưng vấn đề này quả thực cũng không thể hiện ra độ khó gì.
Nghĩ cũng đúng, Viện trưởng Nghê không đến mức dùng vấn đề quá hóc b.úa để làm khó thực tập sinh.
Thế là Tô Nguyệt Nha liền chuyển sự chú ý từ câu trả lời của Cao Hạo Miểu sang bệnh nhân Ông Vương.
Lúc này Ông Vương bị một đám bác sĩ vây quanh kiểm tra phòng có chút kích động.
Sắc mặt ông ấy ửng đỏ, nói là khí sắc tốt... cũng không nên, suy cho cùng mới trải qua một cuộc đại phẫu lại lớn tuổi rồi.
Tô Nguyệt Nha nhìn kỹ phát hiện không chỉ trên mặt đỏ, cổ và cánh tay cũng hơi đỏ.
Sao cảm giác có chút kỳ lạ?
Bên này Cao Hạo Miểu đã trả lời xong.
“Nói không tồi, kiến thức cơ bản nắm rất vững.”
Viện trưởng Nghê nhìn Cao Hạo Miểu, ánh mắt coi như hài lòng.
Lúc này Ông Vương lại gãi cánh tay của mình, Tô Nguyệt Nha tinh mắt phát hiện ông ấy đã không còn là da ửng đỏ nhẹ nữa mà là đỏ đến mức hơi giống trạng thái dị ứng.
Vì gãi nên trạng thái da nhìn càng tệ hơn.
“Bác sĩ, sao tôi cứ muốn gãi ngứa vậy?” Ông Vương hỏi.
Mọi người đều chú ý tới hiện tượng ửng đỏ.
“Lẽ nào là dị ứng? Trước khi truyền đã làm test da chưa?” Có bác sĩ hỏi.