Nhưng Tô Nguyệt Nha lại dám nói như vậy, không chỉ là khuyên nhủ bố mẹ chồng, càng là bởi vì cô có Không gian tùy thân.
Trong Không gian có nhiều món đồ kỳ lạ như vậy, rất nhiều viên t.h.u.ố.c cô nghe còn chưa từng nghe qua, còn có máy móc chính xác mới xuất hiện, những thứ này kiểu gì cũng có thể giúp được Lục Chính Quân!
“Đúng,” Lục An Quốc nắm lấy vai vợ, trầm giọng nói, “Tú Tuệ, Nguyệt Nha nói đúng, con trai bây giờ rất cần chúng ta, chúng ta không thể ngã xuống trước được!”
“Nếu con trai tỉnh lại nhìn thấy bà bộ dạng này còn phải phân tâm đến an ủi bà...”
Trái tim Bạch Tú Tuệ sắp vỡ vụn rồi, nhưng vừa nghe thấy Lục Chính Quân vẫn cần bà lập tức lại sinh ra dũng khí vô hạn.
Mặc dù Tô Nguyệt Nha là vợ của Lục Chính Quân nhưng bọn họ không có sự ràng buộc của quan hệ huyết thống, cho dù là như vậy Tô Nguyệt Nha đều kiên định đứng bên cạnh Lục Chính Quân, người mẹ ruột như mình tự nhiên cũng không thể cản trở con trai!
“Được, được, mẹ nhất định ở bên cạnh con trai, ở bên cạnh nó khỏe lại,” Bạch Tú Tuệ nước mắt lưng tròng nhìn Tô Nguyệt Nha, “Nguyệt Nha, Nguyệt Nha ngoan, con nhất định phải chữa khỏi cho Chính Quân, mẹ cầu xin con!”
“Mẹ, sao mẹ có thể nói như vậy! Chính Quân là chồng con, con hy vọng anh ấy khỏe lại hơn bất kỳ ai.” Tô Nguyệt Nha nói.
Thời gian sau đó chính là trong Bệnh viện Quân khu, các vị đại lão chuyên gia liên hợp hội chẩn cho Lục Chính Quân.
Bởi vì vết thương rất nặng, các chuyên gia luân phiên ra trận kiểm tra.
Cộng thêm chức vụ của Lục Chính Quân cao, là nhân tài hiếm có trong quân đội, cho nên bất luận từ phương diện nào mà nói đều phải dốc hết các loại tài nguyên mau ch.óng điều trị cho anh.
“Vết thương xử lý rất tốt, tôi thấy không cần phải băng lại từ đầu nữa, chỉ cần chú ý vệ sinh là được, phải tránh xuất hiện viêm nhiễm.”
“Phần bị bỏng... diện tích bỏng quá lớn, nếu muốn cấy ghép da độ khó rất cao, dù sao vùng da hoàn hảo trên cơ thể cậu ấy cũng không còn nhiều...”
“Phương diện chức năng sinh sản này hy vọng càng là mong manh, giai đoạn sau trạng thái hồi phục một chút có thể thử dùng t.h.u.ố.c và thức ăn bồi bổ xem sao, nhưng không đảm bảo có thể chữa khỏi.”
“Trong thời gian ngắn sau khi tỉnh lại hành động có thể sẽ bị hạn chế, quá trình phục hồi chức năng cũng sẽ rất gian nan, cần người nhà ở bên cạnh ủng hộ...”
Lúc các vị chuyên gia đại lão thảo luận bệnh tình, Tô Nguyệt Nha liền ở bên cạnh nghe.
Cô vốn dĩ còn đang nghĩ đợi sau khi Lục Chính Quân tỉnh lại phải nói cho anh biết thế nào tình hình hiện tại của anh.
Những cái nào nói thật, những cái nào có thể giấu giếm?
Kết quả quay đầu nhìn lại trên bệnh án toàn bộ đều viết rành rành, e là muốn giấu cũng không giấu được, huống hồ với cái đầu óc đó của Lục Chính Quân, không hao tâm tổn trí thì thật sự không giấu được anh.
Hơn nữa cơ thể là của chính anh, lẽ nào anh sẽ không phát hiện ra sao?
“Bác sĩ Tô, cô cũng là người trong nghề, lúc này trạng thái tâm lý của Lục đoàn trưởng liền cần cô kịp thời nhận ra rồi, người bình thường khi đối mặt với biến cố lớn thế này rất có thể...”
Tô Nguyệt Nha gật đầu, cô biết chuyên gia nói không sai.
Vết thương bên ngoài dễ phát hiện cũng dễ điều trị, nhưng vết thương bên trong thì sao?
“Cháu biết nên làm thế nào.” Tô Nguyệt Nha nói.
Nhờ có sự xử lý kịp thời của Tô Nguyệt Nha và Kiều Hâm Nhược, cùng với t.h.u.ố.c viên mua trong Tiểu Thương Thành của Không gian, Lục Chính Quân mặc dù vẫn chưa tỉnh lại trạng thái lại khá ổn.
Ít nhất không giống như hai binh lính khác bây giờ một người sốt cao hôn mê, một người đã từng vào phòng cấp cứu rồi.
Còn Lục Chính Quân, anh hiện tại không bị nhiễm trùng, chỉ là cơ thể quá yếu ớt đang từ từ chờ đợi tỉnh lại trong cơn hôn mê.
Do hai tay đều quấn băng gạc, hơn nữa trong lúc hôn mê không thể ăn uống, những ngày này Lục Chính Quân vẫn luôn dựa vào truyền dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống.
Tô Nguyệt Nha đặt một bình Linh tuyền thủy trong phòng bệnh.
Chỉ cần có thời gian rảnh Tô Nguyệt Nha sẽ đến phòng bệnh, dùng tăm bông thấm Linh tuyền làm ẩm môi Lục Chính Quân, hoặc là dùng chiếc thìa nhỏ đút một chút Linh tuyền cho anh.
Tình trạng hiện tại của Lục Chính Quân khiến Tô Nguyệt Nha càng thêm vững tin Linh tuyền thủy có tác dụng!
Hai vị binh lính khác đều xuất hiện nhiễm trùng, hoặc sốt cao hoặc cấp cứu, nhưng Lục Chính Quân lại không xuất hiện.
Nếu nói bác sĩ xử lý cho bọn họ lúc đó Tô Nguyệt Nha tin tưởng bọn họ xử lý chắc chắn không có vấn đề, mà nguyên nhân gây ra sự khác biệt này ngoại trừ tình hình bị thương của ba người không giống nhau ra e rằng chính là biện pháp cấp cứu và môi trường rồi.
Bàn về tình trạng vết thương, Lục Chính Quân là người nặng nhất trong ba người —— lúc đó anh cách điểm nổ gần nhất.
Thuốc viên của Tiểu Thương Thành có tác dụng, Linh tuyền thủy cũng nhất định có tác dụng!
“Chồng ơi, anh nhất định phải khỏe lại, chúng em đều đang đợi anh.”
“Anh không quên lời anh đã hứa với em chứ? Anh đã nói anh sẽ bình an trở về...”
“Nếu bây giờ anh tỉnh lại em sẽ coi như anh không nuốt lời, được không?”
Mỗi lần đến chăm sóc Lục Chính Quân, Tô Nguyệt Nha đều sẽ nói với anh rất nhiều rất nhiều chuyện bất kể anh có nghe thấy hay không.
Biết đâu đấy? Biết đâu những lời này có thể đ.á.n.h thức anh!
Lục Chính Quân không biết khi nào sẽ tỉnh, Tô Nguyệt Nha không thể cứ mãi không làm việc cứ chờ đợi anh như vậy.
Cho nên vào ngày thứ hai trở về bệnh viện cô liền khôi phục công việc bình thường.