“Từ nhỏ em đã biết mình là trẻ mồ côi, ba nuôi không thích em, mẹ nuôi cố gắng bảo vệ em nhưng điều kiện gia đình kém cũng không có gì có thể cho em. Ba mẹ nuôi qua đời sớm, sau khi tổ chức hôn lễ với Lưu Đức Khải, em nghe ngóng được muốn người nhà đi theo quân đội phải là chức vụ từ Doanh trưởng trở lên, người bình thường có thể cả đời cũng không thể đạt đến chức vụ Doanh trưởng này.”
“Em đã chuẩn bị tâm lý thủ tiết, coi Trương Thúy Hoa như mẹ ruột mà hiếu kính, bởi vì em biết nửa đời sau của em có thể đều phải sống cùng mẹ chồng. Lúc nhận được thư nhà của Lưu Đức Khải nói hắn sắp về và được phân nhà, muốn đón chúng em đi theo quân đội, em đã rất vui... nhưng em không ngờ em dùng sự chân thành đổi lại là hai mẹ con bọn họ không màng đến sống c.h.ế.t của em, vứt bỏ em, bỏ em lại trong làng.”
“Em đến Đế Đô là bởi vì em không cam tâm. Em không cam tâm tất cả những gì em trả giá trong 3 năm đều cho ch.ó ăn, em muốn một lời giải thích, bọn họ dựa vào đâu mà đối xử với em như vậy? Lẽ nào sự trả giá 3 năm của em trong mắt bọn họ không là gì cả sao?”
“Bây giờ em hiểu rồi, loại người như bọn họ là căn bản sẽ không tự kiểm điểm bản thân, em không thể nào đòi được kết quả gì từ bọn họ.”
“Nhưng em rất may mắn vì em đã đến tìm bọn họ, bởi vì như vậy em mới có thể xuất hiện trên chuyến tàu đó, mới có thể gặp được anh, mới có thể ở đây gặp được người nhà của em.”
“Lão công, em chưa bao giờ yêu Lưu Đức Khải, người duy nhất em yêu chỉ có anh.”
Nói nói một hồi mặt Tô Nguyệt Nha đỏ bừng.
Cô vốn dĩ chỉ muốn nói rõ chuyện này với Lục Chính Quân, nào ngờ cuối cùng lại biến thành cô tỏ tình với Lục Chính Quân?
Nhưng như vậy cũng rất tốt.
Lục Chính Quân bây giờ đang là lúc tâm tư nhạy cảm, cô rõ ràng rành mạch nói ra tâm ý của mình đối với anh có lẽ có thể khiến anh có cảm giác an toàn hơn một chút.
“Trước đó em vẫn luôn không ý thức được tình cảm của mình. Lúc em khôi phục trí nhớ thực ra tâm trạng rất phức tạp. Em cảm thấy anh đã lừa em, rồi lại phản ứng lại anh không phải cố ý lừa em, là vì bệnh tình của em anh lo lắng kích thích đến em nên mới không thể không lừa em.”
“Lúc đầu em quyết định cùng anh thử bước tiếp là bởi vì em cảm thấy anh là một người đáng tin cậy, em chỉ muốn tìm một người đàn ông đáng tin cậy để lập gia đình, sau này cuộc sống có thể trôi qua yên ổn một chút. Nhưng chung sống với nhau, muốn thích anh quá đơn giản rồi.”
“Anh rất ưu tú, các mặt đều rất tốt, đối với em cũng tốt, thích anh không phải là một chuyện khó. Lúc em nhận ra em yêu anh là lúc anh bị thương, lúc đó nhìn thấy anh bị thương thành như vậy em liền rất lo lắng, rất đau lòng cho anh, nhưng em chưa từng nghĩ muốn rời bỏ anh, em chỉ đang nghĩ sau khi anh tỉnh lại biết mình bị thương nghiêm trọng như vậy liệu có thể chấp nhận được hay không.”
“Từ khoảnh khắc đó em liền biết tình cảm của em đối với anh không chỉ là thích.”
“Cho nên bất cứ lúc nào anh cũng không cần lo lắng em sẽ vì hắn mà thay đổi thái độ đối với anh hay là rời bỏ anh, đây là chuyện mãi mãi không thể nào xảy ra.”
“Lục Chính Quân, chỉ cần anh không phụ em, đời này em chỉ yêu mình anh.”
Đúng là niềm vui ngoài ý muốn!
Lục Chính Quân vốn dĩ chỉ muốn nhân cơ hội bôi nhọ Lưu Đức Khải, thuận tiện từ miệng Tô Nguyệt Nha moi vài câu dễ nghe, kết quả lại nghe thấy lời tỏ tình và cam kết của cô!
Hai người bọn họ quả thực chưa từng nghiêm túc nói về chủ đề này.
Trong một buổi chiều tan làm bình thường này, trong nhà bếp lại có thể nói đến mức độ này, ai có thể ngờ lúc đầu bọn họ một người đang giả vờ đáng thương, một người đang diễn phối hợp?
“Nguyệt Nha, anh mãi mãi sẽ không phụ em.” Giọng điệu Lục Chính Quân trở nên nghiêm túc.
“Hửm?” Tô Nguyệt Nha nhướng mày, cứ như vậy?
“Hửm?” Lục Chính Quân buồn bực.
Hai người nhìn chằm chằm vào đối phương mãi không có động tác nào khác.
Tô Nguyệt Nha: “...”
“Chỉ có một câu sẽ không phụ em thôi sao? Không có gì khác, anh chắc chứ?” Tô Nguyệt Nha hỏi, cô không trông mong Lục Chính Quân tự mình nghĩ ra được.
Lục Chính Quân bật cười, ôm chầm lấy Tô Nguyệt Nha vào lòng, nhẹ nhàng nói bên tai cô: “Anh yêu em.”
Ánh tà dương từ cửa sổ nhà bếp hắt vào rơi trên người hai người đang ôm nhau, mạ lên xung quanh họ một lớp vàng nhạt.
“Được rồi, mau nấu cơm đi, anh không phải nói muốn giúp em sao!” Tô Nguyệt Nha cười nói.
“Được, xin vợ cứ phân phó, bây giờ anh có thể làm chút gì cho em?”
“Ừm... bóc tỏi đi, bóc hai củ tỏi trước rồi rửa sạch đống rau xanh kia.”
“Được luôn!”
Hai vợ chồng trẻ vui vẻ nấu cơm, ăn cơm, vốn dĩ còn định đi dạo nhưng Tô Nguyệt Nha không muốn Lục Chính Quân mang khuôn mặt đầy sẹo đi dạo trong Khu gia thuộc, hai người liền vào Không gian đi dạo.
Cảnh sắc trong Không gian đẹp hơn, hơn nữa muốn dạo thế nào thì dạo.
Lúc này mới thể hiện ra lợi ích của việc Tô Nguyệt Nha thẳng thắn về Không gian, cô căn bản không cần giấu giếm.
Còn có thể đường đường chính chính sử dụng Thời gian tĩnh chỉ và Gia tốc thời gian gấp 10 lần.
Đi dạo xong Tô Nguyệt Nha để Lục Chính Quân ở lại biệt thự nghỉ ngơi, bản thân cô định đi thư viện nghiên cứu thêm.
“Anh xem tivi đi? Em phải đi xem sách về phương diện nam khoa.” Tô Nguyệt Nha nói.
Có thể sinh con hay không vẫn rất quan trọng.
Bọn họ có thể không cần con, nhưng không thể không sinh được con. Đây là hai chuyện khác nhau.
“Anh không muốn xem tivi, anh đi thư viện cùng em.” Lục Chính Quân nói, anh không muốn xa Tô Nguyệt Nha, cho dù là ở bên cạnh đi cùng cô cũng tốt.