“Nguyệt Nha, cái đó... hay là để anh tự bôi đi.” Lục Chính Quân nói, cứ lề mề không chịu nằm ngay ngắn.

Tô Nguyệt Nha lườm anh một cái, nói thẳng: “Sẹo đằng trước anh có thể tự bôi, trên lưng thì sao?”

Thực ra trên lưng cũng được, dù sao khắp nơi đều là sẹo, anh chỉ cần vòng tay ra sau bôi toàn bộ một lượt là được rồi.

Nhưng Tô Nguyệt Nha mang bộ dạng không bôi không bỏ qua, anh cố tình không dám nói ra suy nghĩ của mình, hơn nữa loại Kem Trừ Sẹo này cũng không rẻ, bôi lung tung có hơi lãng phí.

“Được rồi.” Lục Chính Quân lúc này mới lề mề cởi ra, sau đó nằm ngay ngắn.

Dáng vẻ trần truồng này...

Chậc!

Tô Nguyệt Nha vốn tưởng rằng hình ảnh này sẽ có chút gì đó, nhưng lúc thực sự bôi Kem Trừ Sẹo cho Lục Chính Quân cô căn bản không có suy nghĩ nào khác.

Nhìn thấy những vết sẹo này cô chỉ có một cảm nhận, đó chính là đau lòng.

Lúc trước ở trong bệnh viện bị băng bó thành cái dạng gì. Những vùng da lở loét này là làm sao từ từ lành lại. Sẽ đau đớn biết bao. Tô Nguyệt Nha đều biết hết.

Cô lúc này nhìn thấy những vết sẹo này không có bất kỳ ý niệm kiều diễm nào, chỉ có đau lòng, sự đau lòng vô bờ bến.

Dùng ngón tay chấm t.h.u.ố.c mỡ, từng chút từng chút phác họa theo đường cong của vết sẹo...

“Đau không?” Tô Nguyệt Nha hỏi, giọng nói cũng nhẹ nhàng như động tác bôi t.h.u.ố.c trên tay cô, dường như mạnh một chút sẽ làm Lục Chính Quân bị thương vậy.

Lục Chính Quân vùi mặt vào trong chăn, anh mặc dù trên lưng đầy sẹo, cảm giác trở nên chậm chạp, nhưng không phải là hoàn toàn không có cảm giác.

Anh hoàn toàn có thể cảm nhận được đầu ngón tay của Tô Nguyệt Nha nhẹ nhàng mềm mại lướt qua trên lưng anh như đang vẽ tranh.

“Không đau,” Lục Chính Quân cười, giọng nói xuyên qua chăn trở nên rất trầm, “Đều đã lành rồi, sẽ không đau nữa.”

Vết thương đã sớm lành, chỉ còn lại sẹo.

Sẽ không đau nhưng lại có một chút ngứa, bởi vì người bôi t.h.u.ố.c cho anh là Tô Nguyệt Nha, dường như lại càng ngứa hơn.

Nhưng em nhìn thấy đau lòng, Tô Nguyệt Nha thầm nói trong lòng.

Đường nét cơ bắp dưới đầu ngón tay từ sự thả lỏng lúc đầu đột nhiên trở nên căng cứng, bị Tô Nguyệt Nha nhạy bén phát hiện ra.

Nhưng cô không tiện hỏi ra, chỉ có thể giả vờ như không biết.

Bầu không khí vốn dĩ nên kiều diễm mập mờ, nhưng một người thì mải đau lòng, người kia lại chuyên tâm đối phó với cơn ngứa ngáy đó.

Những vết bỏng đó nay đều đã lành lại, trở thành những vết sẹo vặn vẹo leo trèo trên lưng Lục Chính Quân, cảm giác đều trở nên chậm chạp và tê dại.

Nhưng lúc Tô Nguyệt Nha bôi t.h.u.ố.c cho anh lại có từng tia ngứa ngáy chạy dọc trên da, cần anh phải chuyên tâm chống đỡ, cũng coi như là miễn cưỡng có thể nhịn được.

“Lật mặt đi.” Tô Nguyệt Nha nói.

Cô suýt chút nữa bị cách nói này của mình chọc cười.

“Hay là... mặt trước anh tự làm nhé?” Lục Chính Quân nói, thầm nghĩ mặt trước mình có thể nhìn thấy không cần làm phiền Tô Nguyệt Nha.

Huống hồ cứ như vậy nằm tơ hơ trước mặt cô luôn có chút gượng gạo.

“Dù sao trên tay em đều dính t.h.u.ố.c mỡ rồi, không cần phiền phức như vậy, em bôi vài cái cho anh xong chúng ta nghỉ ngơi sớm.” Tô Nguyệt Nha nói.

Lục Chính Quân: “...”

Nghe có vẻ dường như rất khó phản bác.

Thế là Lục Chính Quân cứ nằm như vậy, ngoan ngoãn để Tô Nguyệt Nha bôi t.h.u.ố.c cho anh.

Tô Nguyệt Nha lúc đầu còn rất chuyên tâm bôi, sau đó ánh mắt bất giác lướt qua bộ phận nào đó — ừm, không có phản ứng gì.

Cũng phải, đều biết Lục Chính Quân bây giờ không được nữa rồi, cho nên không có phản ứng cũng là hợp lý nhỉ?

Bôi xong Lục Chính Quân lập tức ngồi dậy mặc quần áo. Tô Nguyệt Nha đi rửa tay. Hai người nghỉ ngơi.

Liên tiếp mấy ngày đều là tình trạng như vậy.

Tô Nguyệt Nha liền cảm thấy không đúng.

Lục Chính Quân quả thực là không thể sinh con rồi, nhưng bộ phận nào đó của anh vẫn còn nguyên vẹn, lẽ nào nói... anh thực sự trực tiếp không được rồi?

Hết cách rồi bởi vì khoảng thời gian này Lục Chính Quân quá thành thật.

Nói đi ngủ thì chính là đi ngủ đơn thuần, an phận thủ thường, thậm chí không giống như trước kia đi ngủ còn phải ôm Tô Nguyệt Nha nữa, bây giờ chính là trên giường cách một ranh giới Sở Hà Hán Giới vô hình.

Cái này được hay không được Máy Quét cũng không kiểm tra ra được.

Nhưng thực sự phải mở miệng hỏi sao?

Tô Nguyệt Nha lại không bỏ qua được thể diện, quan trọng hơn là cô sợ thực sự là không được rồi, cứ như vậy trực tiếp hỏi ra lỡ như làm tổn thương đến lòng tự tôn đàn ông của Lục Chính Quân thì làm sao?

“Sao còn chưa ngủ sao?” Lục Chính Quân hỏi.

Tô Nguyệt Nha từ lúc rửa mặt xong vừa nãy quay lại vẫn luôn không lên tiếng, trước tiên là ngồi ở bàn trang điểm thoa mặt, thoa mặt xong liền bắt đầu ngẩn người và thỉnh thoảng lại nhìn Lục Chính Quân một cái.

Làm Lục Chính Quân không hiểu ra sao.

“Không, ngủ, ngủ ngay đây.” Tô Nguyệt Nha nói, đứng dậy đi đến bên giường lật chăn lên nằm xuống.

Sau đó cô lại quay đầu, một đôi mắt to nhìn chằm chằm Lục Chính Quân.

Một chút phản ứng cũng không có?

Lục Chính Quân: “...”

Lại làm sao thế?

“Nguyệt Nha, em có lời muốn nói với anh sao?” Lục Chính Quân hỏi, anh cảm thấy ánh mắt của Tô Nguyệt Nha có chút kỳ lạ.

Nhưng kỳ lạ ở đâu anh lại không nói rõ được, làm anh muốn chủ động giao tiếp cũng không biết mở miệng thế nào.

“Không có, ngủ đi.” Nói xong Tô Nguyệt Nha kéo chăn đắp cẩn thận.

Ranh giới Sở Hà Hán Giới vô hình đó vẫn tồn tại.

Hôm nay Tô Nguyệt Nha đưa Lục Chính Quân về nhà mẹ đẻ ăn cơm.

Chương 451 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia