“Sau này rau nhà mình ăn, nước nhà mình uống con thầu hết, như vậy mọi người đều có thể trong cuộc sống hàng ngày mưa dầm thấm lâu làm cho cơ thể trở nên ngày càng tốt.”

“Nguyệt Nha, con không đem những loại rau trồng bằng Linh tuyền này cho người khác chứ?” Liễu Ngọc Anh hỏi.

“Không có, đều là nhà mình...” Tô Nguyệt Nha đột nhiên im lặng, cô nhớ tới người hàng xóm Tuệ Quyên tẩu t.ử.

“Cái đó... lúc con mới đến Đế Đô, mới dọn vào Khu gia thuộc, vì để tạo quan hệ tốt với hàng xóm có tặng cho Tuệ Quyên tẩu t.ử nhà bên cạnh một ít rau. Hiểu An nhà chị ấy khá kén ăn, chỉ thích ăn rau trong Không gian.”

Liễu Ngọc Anh lập tức nhìn về phía Lục Chính Quân hỏi: “Nhà bên cạnh các con ở là ai?”

“Trần Minh Dương, Trần Đoàn trưởng, vợ anh ấy là Triệu Tuệ Quyên, có một đứa con trai tên là Trần Hiểu An, bây giờ trong nhà còn có mẹ của Triệu Tuệ Quyên đang ở.” Lục Chính Quân nói, trực tiếp nắm rõ tình hình nhà người ta.

“Cậu ta đáng tin không?” Liễu Ngọc Anh tiếp tục hỏi.

“Nhân phẩm không tồi, dù sao đối ngoại chúng ta vẫn thống nhất khẩu kính nói những thứ này đều là bạn của Nguyệt Nha đang bán, bọn họ chắc không nhìn ra manh mối đâu.” Lục Chính Quân nói.

Liễu Ngọc Anh gật đầu, coi như chấp nhận cách nói này.

“Nguyệt Nha, con sau này vẫn phải cẩn thận, cố gắng đừng tùy tiện đưa đồ trong Không gian cho người khác.” Liễu Ngọc Anh nhắc nhở.

“Vâng, con biết rồi.” Tô Nguyệt Nha gật đầu.

Cô cho dù là muốn giúp người cũng sẽ sắp xếp cho đồ trong Không gian một danh nghĩa thích hợp, tuyệt đối không thể dễ dàng bại lộ bản thân.

“Đúng rồi, trước đây đều là một mình con hái rau, nếu bây giờ mọi người đều biết rồi vậy sau này mọi người đều phải tham gia hái rau!” Tô Nguyệt Nha nói.

Không biết tại sao cô cảm thấy rất sảng khoái.

Những người khác: “...”

“Cái đó... em rể vẫn là bệnh nhân, loại việc chân tay này hay là miễn cho cậu ấy trước?” Kiều Cao Dương đề nghị.

Lục Chính Quân chắp tay hướng về phía anh vợ nhỏ: “Đa tạ!”

“Anh rể đã sớm khỏi rồi!” Kiều Hâm Nhược lập tức đứng ra vạch trần anh, không một ai có thể lười biếng, “Anh cảm thấy có Không gian ở đây chị gái có thể không chữa cho anh rể sao?”

Kiều Cao Dương bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nhớ tới: “Vậy Kem Trừ Sẹo của anh...”

“Bây giờ đưa cho anh luôn!” Tô Nguyệt Nha nói, trực tiếp dẫn Kiều Cao Dương lên tầng hai của Tiểu Thương Thành.

Bởi vì sẹo trên cùi chỏ anh khá nhỏ cho nên chỉ mua một hũ nhỏ xíu là đủ rồi.

Kiều Hãn Học cũng đi theo, khi ông nhìn thấy những d.ư.ợ.c liệu quý giá trên tầng hai Tiểu Thương Thành còn có một số loại t.h.u.ố.c tên vô cùng thẳng thắn, nhìn là biết trị bệnh gì, giống như chuột sa hũ nếp vậy.

Đúng là thiên đường hạnh phúc!

Chỉ có một điểm không tốt là những thứ này đều phải tiêu tiền, đồ càng quý giá giá cả cũng càng đắt đỏ.

“Ba, hay là ba đi thư viện xem với con?” Tô Nguyệt Nha đề nghị.

“Đi đi đi.” Kiều Hãn Học lập tức có hứng thú.

Còn về hai anh em nhà họ Kiều không thích đọc sách thì kéo mẹ cùng Lục Chính Quân đi ra ruộng làm việc, nói là hái một ít rau củ quả trước tích trữ trong Không gian.

Đi đến cửa thư viện, Tô Nguyệt Nha liền mở Gia tốc thời gian gấp 10 lần trước.

Cô ước chừng giống như lần đầu tiên Kiều Hâm Nhược và Lục Chính Quân vào Không gian, ba mẹ và các anh bây giờ chắc chắn cũng đang hăng hái bừng bừng, nhất thời nửa khắc e là không muốn ra ngoài, cho nên mở Gia tốc thời gian gấp 10 lần là tốt nhất.

“Ba, con nói cho ba biết sách ở trong này quá nhiều rồi, lợi hại hơn bất kỳ thư viện nào bên ngoài. Ba trước đó không phải muốn tìm một số tài liệu sao, hoàn toàn có thể thử xem ở đây có không...” Kiều Hâm Nhược giới thiệu.

Là chủ nhân của Không gian, chỉ có Tô Nguyệt Nha mới có năng lực tâm niệm sở chí — tức là muốn cái gì liền có thể biết rõ vị trí cụ thể của nó. Những người khác ví dụ như Kiều Hâm Nhược và Kiều Hãn Học muốn tìm sách hoặc là nói tên cho Tô Nguyệt Nha biết, hoặc là giống như thư viện bình thường tìm theo mục lục.

“Ba, ba muốn tìm gì?” Tô Nguyệt Nha hỏi.

Kiều Hãn Học lại không cần Tô Nguyệt Nha giúp đỡ, ông xua xua tay: “Nguyệt Nha, con không cần quản ba, ba tự mình từ từ xem.”

Lúc nói lời này mắt Kiều Viện trưởng đều không đặt trên người con gái mà dính c.h.ặ.t vào những hàng sách này.

“Chị xem dáng vẻ này của ba...” Kiều Hâm Nhược lắc đầu.

Cô đã biết một khi Kiều Hãn Học đến thư viện e là căn bản không ra được nữa.

Tô Nguyệt Nha cũng cười trộm theo. Nếu Kiều Hãn Học không cho giúp vậy thì không giúp đi, dù sao tự mình từ từ tìm kiếm đây cũng là một trong những thú vui của việc đọc sách.

“Chị, may mà chị nói cho ba mẹ biết rồi. Chị không biết đâu lần trước sách em mang về ở nhà đều không dám quang minh chính đại mà đọc, còn phải lén lút giấu ba làm trong lòng em còn cảm thấy khá có lỗi với ba, đều không chia sẻ với ông...”

Kiều Hâm Nhược sống cùng ba mẹ, cộng thêm chuyên ngành giống với ba vốn dĩ đã thường xuyên cùng nhau thảo luận. Nhưng sách cô mang ra từ thư viện Không gian có một số căn bản không phải là thứ bọn họ có thể dễ dàng tìm được, tự nhiên lúc đó không dám để Kiều Hãn Học biết được.

Bây giờ thì tốt rồi, mọi người đều có thể đọc, ai cũng không cần phải lén lút nữa.

“Thực ra chị nên sớm nói cho mọi người biết.” Tô Nguyệt Nha nói.

“Chị, chị thận trọng là đúng.” Kiều Hâm Nhược hoàn toàn ủng hộ cách làm của chị gái, thậm chí trong thâm tâm cô cảm thấy cho dù đến nay chị gái vẫn không nói cho bọn họ biết cũng là có thể hiểu được.

Chương 454 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia