Lưu Đức Khải khiêu khích
Quân đội không giống với Bệnh viện Quân khu, chỉ có nghiêm ngặt hơn. Lục Chính Quân là vì nhiệm vụ mới bị thương, nếu ai dám tùy ý bình luận vậy thì không phải là xử phạt mà là kỷ luật. Kỷ luật của quân đội không có "nhẹ nhàng" như Tưởng Hân Giai đâu.
"Yên tâm, anh biết nên xử lý như thế nào." Lục Chính Quân nói, nắm lấy tay Tô Nguyệt Nha. Anh vốn dĩ không phải là hạng người lương thiện gì, càng sẽ không vì vài câu bàn tán của người khác mà sợ hãi hèn nhát không dám gặp người.
"Đi đi đi, chúng ta ăn tối thôi!" Kiều Hâm Nhược nói.
Buổi tối trở về phòng ngủ. Việc đầu tiên Lục Chính Quân làm chính là kiểm tra vết bầm tím của Tô Nguyệt Nha.
"Ra tay tàn nhẫn thật đấy," Lục Chính Quân trêu chọc, trong mắt xẹt qua một tia xót xa, "Đối với bản thân cũng tàn nhẫn như vậy sao?"
Tô Nguyệt Nha đương nhiên hiểu ý anh, ôm lấy cổ anh làm nũng nói: "Vậy cũng không xem xem em là vì ai? Ông xã, đau lắm đó, anh thổi cho em đi?"
"Thổi là hết đau sao?" Lục Chính Quân hỏi ngược lại, hỏi xong vẫn thành thật thổi cho Tô Nguyệt Nha.
Da cô trắng, vị trí này càng trắng hơn. Giờ phút này lại có một mảng bầm tím xanh tím, nhìn thôi đã thấy đau, có thể thấy lúc đó Tô Nguyệt Nha đã dùng sức lớn đến mức nào.
"Ây da, ông xã em thật lợi hại, quả nhiên thổi một cái là hết đau rồi!" Tô Nguyệt Nha cười hì hì nói.
Hai người dính lấy nhau, dính dính nhớp nhớp. Nhưng cái cảm giác được vợ bảo vệ này Lục Chính Quân bắt buộc phải thừa nhận là rất sảng khoái.
"Đúng rồi ông xã," Nằm trên giường trò chuyện trước khi ngủ, Tô Nguyệt Nha nhắc nhở, "Em cảm thấy anh phải chuẩn bị tâm lý cho tốt. Nếu bệnh viện đều đã truyền ra rồi, vậy quân đội cũng có khả năng truyền ra."
"Không sao, truyền thì truyền, chút chuyện nhỏ này còn chưa đả kích được anh." Lục Chính Quân nói, hoàn toàn không coi ra gì.
Từ đầu đến cuối điều anh bận tâm chẳng qua là ý kiến của Tô Nguyệt Nha, sợ cô ghét bỏ mình. Nếu Tô Nguyệt Nha đều không để tâm vậy người khác nói thế nào nhìn thế nào tại sao anh phải quản, tại sao phải bận tâm?
"Hơn nữa bệnh viện là bệnh viện, quân đội là quân đội, không thể nào bệnh viện hôm nay truyền ra ngày mai quân đội liền truyền ra chứ?" Lục Chính Quân nói đùa.
"Đúng, cũng phải ha." Tô Nguyệt Nha phản ứng lại. Không cần thiết phải bận tâm chuyện không kiểm soát được thì đừng bận tâm trước, đợi nó xảy ra rồi lại nghĩ cách giải quyết là được.
"Ngủ đi."
"Vâng."
Hôm sau Lục Chính Quân đến quân đội liền phát hiện ánh mắt mọi người nhìn anh có chút khác biệt. Nếu là vết sẹo, khoảng thời gian này mọi người hẳn là đều đã thích ứng rồi, chẳng lẽ thật sự bị Tô Nguyệt Nha nói trúng rồi? Nhanh như vậy sao?
Lục Chính Quân bật cười. Tối qua còn đang thảo luận không ngờ hôm nay đã xảy ra rồi. Nhưng người trong quân đội biết thì cũng biết rồi, hẳn là không có ai dám ngay trước mặt anh mà khiêu khích. Chỉ là nói sau lưng, Lục Chính Quân hoàn toàn có thể coi như không biết.
Nhưng Lục Chính Quân đã bỏ qua một người. Đó chính là khách quen tiện miệng —— Lưu Đức Khải! Cũng thật kỳ lạ, trước đây không cảm thấy hai người bọn họ luôn có thể chạm mặt nhau trong quân đội, dù sao một người là Đoàn trưởng, một người là Phó doanh trưởng, cách nhau mấy cấp, hai người bọn họ cũng không thân. Nhưng kể từ khi Nguyệt Nha khôi phục trí nhớ, Lưu Đức Khải ở trước mặt anh số lần nhảy nhót liền ngày càng nhiều.
Đây không, lại gặp nhau rồi. Vừa nhìn thấy bộ mặt đó của Lưu Đức Khải, Lục Chính Quân liền biết hắn muốn nói gì. Cũng được, nếu hắn đã muốn tiện miệng như vậy vậy thì để hắn tiện.
"Lục đoàn à, tôi dạo này vô tình nghe được một chuyện, cũng không biết là thật hay giả?" Lưu Đức Khải lại bày ra cái biểu cảm buồn nôn đó.
Lục Chính Quân cảm thấy thật thú vị. Người không biết còn tưởng Lưu Đức Khải quan tâm anh lắm, dăm ba bữa lại nghe ngóng anh, mức độ quan tâm này thật sự không thể coi thường.
"Ồ, vậy sao? Nếu đã không biết thật giả vậy thì đừng tùy tiện nói." Lục Chính Quân nói.
"Cho nên tôi mới tới hỏi Lục đoàn mà. Chuyện này nếu là thật tôi thật lòng thấy tiếc thay cho anh, nhưng nếu là giả vậy tôi phải giúp Lục đoàn anh đính chính chứ! Dù sao tin tức đó thật sự... khá là quá đáng!" Lưu Đức Khải cố ý nói.
Không đợi Lục Chính Quân mở miệng, Lưu Đức Khải tiếp tục diễn: "Nghe nói lúc Lục đoàn bị thương trước đây không chỉ bị thương ngoài da mà còn bị thương ở chỗ đó! Ây dô, cái này sau này đều không thể sinh con được nữa, chuyện này phải làm sao đây!"
"Tôi nhớ Lục đoàn và vợ vẫn chưa sinh con nhỉ?"
"Haiz... đúng là họa vô đơn chí mà!" Lưu Đức Khải căn bản không cho Lục Chính Quân cơ hội mở miệng, tự biên tự diễn, lộ ra bộ dạng rất là tiếc nuối, "Lục đoàn, sao anh lại xui xẻo như vậy, vừa bị hủy dung lại không thể sinh con, sao chuyện gì không tốt đều để anh gặp phải vậy?"
"Nhưng mà Lục đoàn anh cũng đừng buồn! Chuyện này ấy mà, là rất khiến người ta không thể chấp nhận được, nhưng cũng vẫn còn cách, anh có thể đi nhận nuôi mà! Đi cô nhi viện nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi cũng được, ở chỗ anh chị em nhận con nuôi cũng được!"
"Tuy nói cái này không có quan hệ huyết thống nhưng ít nhiều gì về già cũng có chỗ dựa, có người có thể dưỡng lão tống chung, vậy cũng tốt hơn là không có đứa con nào mà, anh nói xem có phải đạo lý này không Lục đoàn? Nhưng tôi nghe nói Lục đoàn anh hình như là độc đinh tám đời của nhà các anh nha?"
Lưu Đức Khải bề ngoài nói tiếc nuối biết bao, nghe có vẻ như từng câu từng chữ đều đang tiếc nuối thay cho Lục Chính Quân, nghĩ cách cho anh, nhưng ý đồ thực sự của hắn đều bị nụ cười không giấu giếm nổi của hắn bán đứng rồi.