Thế nhưng bà xã đã tức giận rồi, thì thảy đều là lỗi lầm của một mình anh mà thôi.
Hoàn toàn không có bất kỳ một lời bào chữa hay lý do biện hộ nào cả.
Anh mất kiên nhẫn sải bước tiến lại gần, lạnh giọng thông báo cho Phương Diệc Thần biết Kiều Dung bấy giờ đang ngồi ở nhà hàng đợi gã, nhanh ch.óng đuổi cái gã kỳ đà cản mũi phiền phức này cút đi cho rảnh mắt.
Ngay sau đó, anh mới bàng hoàng nhận ra cái bàn thức ăn thịnh soạn này thảy đều là do một tay Lâm Trừng tự mình xuống bếp nấu nướng.
Lâm Trừng tự tay nấu.
Lâm Trừng tự tay nấu!!
Vậy mà lại bị cái gã Phương Diệc Thần kia ăn mất hơn một nửa rồi!!!
Tạ Hành Xuyên càng nghĩ lại càng cảm thấy vô cùng ủy khuất và tủi thân.
Anh liền ngồi xuống bàn, đem toàn bộ đống thức ăn thừa hẵng còn sót lại trên đĩa càn quét sạch sành sanh không chừa một giọt.
Một bữa cơm quả thực là vô cùng "tuyệt diệu" làm sao, hệt như một bản giao hưởng không có chương nhạc vậy.
Muối dường như đang độc tấu ngay trên đầu lưỡi.
Hạt cơm thì hạt nào hạt nấy tự mình làm chủ, không chịu kết dính vào nhau.
Đầu con cá trên đĩa thậm chí hẵng còn đang ngưng đọng lại một biểu cảm vô cùng khó đỡ.
Rau xào trên đĩa thì héo úa một cách vô cùng có "chiều sâu câu chuyện".
Trứng rán thì lại xào ra được hẳn cái thuộc tính vật lý dai nhách hệt như cao su vậy.
Khoai tây sợi thì được thái ra một cái phong cách mang đậm tính hậu hiện đại.
Món canh húp vào miệng thì mùi vị hệt như một mối thù truyền kiếp cá nhân giữa cái nồi và nguồn nước vậy.
Nghĩ đến mấy cái vết bỏng nước rộp lên trên đôi bàn tay mềm mại của Lâm Trừng, Tạ Hành Xuyên bỗng chốc không kìm nén nổi mà có chút nghẹn ngào nơi cổ họng.
Anh vội vã lùa nốt vài miếng cơm cuối cùng cho xong bữa, lập tức đứng dậy thu dọn bát đĩa đi vào bồn rửa chén để thu dọn, hoàn toàn không muốn để cho Lâm Trừng nghe thấy cái tiếng động yếu đuối, vô dụng này của mình.
Anh rốt cuộc là một người chồng tồi tệ và vô trách nhiệm đến nhường nào cơ chứ.
Vậy mà lại để cho bà xã của mình tự mình xuống bếp nấu cơm đến mức bị bỏng cả tay như vậy.
Anh nhất định sẽ tìm cách bù đắp thật tốt cho cô mới được.
Mấy cái món đồ mà anh nhờ cậy Kiều Dung tìm mua hộ dám chắc là cũng sắp sửa được cô nàng vận chuyển tới nơi rồi.
Mấy cái gã đàn ông thối tha sáu múi trên mạng xã hội kia thì có cái gì hay ho để mà ngắm nghía cơ chứ? Liệu có thể đem ra so sánh nổi với một góc của anh hay không?
Cứ thế suy nghĩ m.ô.n.g lung trong đầu, Tạ Hành Xuyên liền học theo cái cách phối đồ phối trang phục của một video có lượt thả tim cao nhất trên mạng xã hội bấy giờ để diện lên người.
Tạo dáng chuẩn chỉnh, biểu cảm khuôn mặt cũng được thiết lập một cách vô cùng hoàn hảo.
Chỉ chờ đợi Lâm Trừng tắm rửa xong xuôi bước chân vào phòng, liền lập tức đem sợi xích bạc giao tận vào trong lòng bàn tay của cô.
Thế nhưng mọi chuyện diễn ra lại hoàn toàn không như những gì anh hằng mong đợi.
Lâm Trừng chẳng rõ là vì cái lý do gì, mới đi đến một nửa chặng đường cảm xúc bỗng chốc lại mất hết hứng thú rồi dứt khoát đứng dậy bỏ đi thẳng.
Tạ Hành Xuyên đứng ở phía bên ngoài căn phòng ngủ dành cho khách gõ cửa suốt cả nửa đêm muộn.
Cuối cùng bất lực hoàn toàn, cũng chỉ đành bất lực tựa lưng vào tấm ván cửa, một mình gặm nhấm nỗi buồn (emo) suốt cả một đêm dài cô độc.
Điều khiến cho anh càng thêm phần bốc hỏa và tức giận điên người hơn nữa chính là.
Cô em gái ruột của mình vậy mà lại dám cả gan cấu kết với gã anh em chí cốt của mình để bày trò trêu chọc anh.
Dám thẳng tay bắt cóc bà xã của anh đi mất rồi!!!
Tạ Hành Xuyên đưa tay lên ôm lấy cái đầu đau nhức, rệu rã đặt mình ngồi xuống trước mặt Kiều Dung.
Cô em gái ruột bấy giờ một bên vừa thong thả c.ắ.n hạt dưa, một bên vừa tiện tay ném mấy cái vỏ hạt dưa bay thẳng vào người anh:
"Anh tự mình nhìn lại cái bản thân mình xem sao đi, chính anh năng lực không đủ lại còn không cho phép chị Trừng Trừng đi ngắm nhìn những người đàn ông khác bên ngoài, anh lấy cái tư cách gì mà quản người ta hả?"
Tạ Hành Xuyên bất lực gầm lên một tiếng đầy giận dữ:
"Anh không có không không có năng lực!!!"
Kiều Dung "phụt" một tiếng nhổ ra hai cái vỏ hạt dưa:
"Em có nói là cái khía cạnh phương diện kia của anh không được đâu chứ... Haiz.
"Đã mở lời nhắc nhở anh từ trước rồi cơ mà, đừng có mà cậy bản thân mình sở hữu vóc dáng vóc người đẹp đẽ một chút rồi liền giở cái trò ăn bớt ăn xén công đoạn như vậy chứ.
"Cái mà chị Trừng Trừng muốn thưởng thức ở đây chính là vũ đạo! Là sự chuyển động đầy năng cảm! Là vận luật! Là tiết tấu âm nhạc!
"Sao anh lại có thể ngây thơ nghĩ rằng bản thân mình chỉ cần diện lên người một bộ trang phục cùng kiểu dáng là đã có thể dễ dàng khiến cho chị ấy say đắm rồi hả?
"Anh tưởng làm một người mẫu nam(模子哥) mà dễ ăn lắm đấy à? Người ta thảy đều là phải dựa vào thực lực năng lực thật sự của bản thân để kiếm cơm nuôi sống bản thân cả đấy biết chưa hả!"
Tạ Hành Xuyên hẵng còn cứng cổ lớn tiếng cãi cọ:
"Cái chuyện đó sao có thể đ.á.n.h đồng như nhau được cơ chứ? Bà xã của anh cô ấy yêu anh c.h.ế.t đi được ấy chứ!
"Năm xưa cái thuở hẵng còn đi học ngồi trên ghế nhà trường ấy, có mấy bạn nữ sinh chủ động tiến lại gần đưa nước uống cho anh, cô ấy liền thẳng tay tặng cho anh hẳn một chai giấm trắng luôn đấy!
"Cái hành động này rốt cuộc là đại biểu cho cái ý tứ gì hả? Đại biểu cho việc cô ấy đang ghen l.ồ.ng ghen lộn lên vì anh đấy biết chưa!
"Bà xã của anh yêu anh nhiều lắm luôn ấy! Cô ấy hoàn toàn không phải là cái loại người thay lòng đổi dạ như vậy đâu, cô ấy chỉ là nhất thời bị mấy cái thứ yêu ma quỷ quái, quyến rũ đê tiện ở phía bên ngoài làm cho mờ mắt mà thôi, chỉ là phạm phải một cái sai lầm mà bất kỳ một người phụ nữ nào trên đời cũng thảy đều sẽ phạm phải mà thôi..."
Kiều Dung khẽ hừ lạnh một tiếng giễu cợt, tự cảm thấy bản thân mình hoàn toàn không có tiếng nói chung để mà đàm thoại với cái gã anh trai ruột có chiều hướng não tàn này nữa rồi, nhấc chân định bụng cất bước bỏ đi thẳng.
... Kết cục lại bị gã anh trai của mình dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy chân không cho đi.
Dưới sự huấn luyện vô cùng nghiêm khắc và tàn bạo hệt như ma quỷ của Kiều Dung, Tạ Hành Xuyên đã vô cùng nhanh ch.óng lĩnh hội và học tập được một vài động tác vũ đạo thịnh hành, hot trend nhất trên mạng xã hội bấy giờ.
Cái chiêu trò lật ngược tình thế của Lâm Trừng ngược lại lại vô tình đem đến cho anh không ít những nguồn cảm hứng sáng tạo mới mẻ.
Trong một phút xuất thần, phúc chí tâm linh, anh còn âm thầm, lén lút tự mình đi bấm hẳn một chiếc đinh lưỡi mới tinh.
Anh thầm nghĩ ngợi, Lâm Trừng dám chắc là sẽ vô cùng yêu thích cái món quà bất ngờ này cho mà xem.
Mà cho dù cô có không yêu thích đi chăng nữa thì cũng chẳng có vấn đề gì to tát cả.
Anh yêu Lâm Trừng.
Như vậy là đủ rồi.
Chỉ cần Lâm Trừng có thể chân chính cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, đối với anh mà nói, thảy đều đã vô cùng mãn nguyện rồi.
(Hoàn)