Đầu óc tôi trống rỗng.

Vì đây là một giả thiết chưa từng tồn tại.

Đến khi hoàn hồn lại, tôi thấy nó hoang đường đến mức muốn bật cười.

Tôi hỏi: "Sao anh lại có suy nghĩ đó?"

Bùi Cẩn: "Em cứ nhìn cậu ta mãi."

Bùi Cẩn: "Trang phục nhân vật thẻ bài em vẽ giống hệt cậu ta, ngay cả đồng hồ và giày cũng vậy."

Bùi Cẩn: "Hơn nữa dạo này em cứ ôm điện thoại cười tủm tỉm, không cho anh xem."

Bùi Cẩn: "Ghim cài áo của cậu ta cùng thương hiệu với món đồ em mua ngày hôm nay."

Bùi Cẩn trông như sắp vỡ vụn đến nơi.

Nhưng điều này chẳng hề khiến tôi thấy thương hại chút nào.

"Chát--"

Tôi tát anh ấy một cái.

Kèm theo một tiếng vang giòn giã, trong xe bỗng chốc im bặt.

Tôi: "Xin lỗi đi, sao anh lại có thể nghĩ là em không yêu anh nữa?"

Bùi Cẩn ủ rũ đáp: "Anh xin lỗi."

Tôi: "Em đã thề rồi, em mà không yêu anh thì trời tru đất diệt, anh muốn hại c.h.ế.t em à?"

Bùi Cẩn không hề nghi ngờ lý lẽ ngang ngược của tôi, chỉ cuống quýt muốn bịt miệng tôi lại.

Nhưng tay vừa đưa tới đã bị tôi c.ắ.n lấy.

Bùi Cẩn mặc kệ tôi làm gì, chỉ nói: "Tiểu Ngư, để anh đi khử trùng đã."

Tôi buông miệng ra, nhưng không làm gì thêm nữa, chỉ lôi món quà trong túi ném cho anh.

"Em cứ nhìn cậu ta là vì nghi ngờ cậu ta mặc trộm bộ quần áo mà em dùng làm tư liệu vẽ."

"Cười trước màn hình là vì đang chat với bạn về mấy chuyện xấu của sếp."

"Quà là mua cho anh đấy."

Tôi hít sâu vài hơi, nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng.

"Em đã ít tìm anh hơn rồi, em đã chừa không gian cho anh rồi mà, em đã không còn dựa dẫm vào anh nữa."

"Chẳng phải anh bảo em phải có cuộc sống riêng sao?"

"Em đều làm được rồi, tại sao anh lại không vui?"

Cuối cùng, thấy đồng nghiệp đã giải tán hết, tôi mở cửa xe, đuổi Bùi Cẩn xuống.

16

Về đến nhà, cơn buồn ngủ bay sạch.

Nơi vốn dĩ khiến tôi thấy thư giãn, giờ lại làm tôi thấy khó chịu.

Vì làm gì cũng nghĩ đến Bùi Cẩn, nơi này đâu đâu cũng có bóng dáng anh ấy.

Lúc bực bội nhất, thậm chí tôi còn lôi vali ra định dọn đồ đạc.

Nhưng... việc nhà và dọn đồ bình thường đâu phải tôi làm, tìm nửa ngày không thấy đồ đạc đâu, lại càng tức hơn.

Cho đến khi tôi định xem phim để thư giãn, lúc mở máy tính của Bùi Cẩn lên, thứ ập đến còn hơn cả sự tức giận, chính là sự cạn lời.

“Vợ dạo này lạnh nhạt, có phải là quá mệt mỏi rồi không?”

“Ngòi nổ cho việc tình cảm vợ chồng không hòa thuận.”

“Vợ không còn yêu mình nữa thì phải làm sao?”

“Để vợ đi làm rồi thấy hối hận, có phải mình quá ích kỷ không?”

Người này họp không họp, hợp đồng không ký, mỗi ngày chỉ lên mạng tìm kiếm mấy cái tin tức kiểu này thôi sao?

Tôi lướt ngược lên từng dòng trong lịch sử duyệt web của anh ấy.

“Vì đi làm mà lơ là vợ thì phải làm sao?”

“Làm sao để vợ tự lập đây? Cô ấy cứ xoay quanh tôi khiến tôi thấy cô đơn quá.”

“Vợ đi làm ngày đầu tiên cần chú ý điều gì không?”

“Làm sao để bắt quả tang tiểu tam?”

Cái miệng thì như cái bình hồ lô không cưa nổi, đứng trước mặt tôi thì một câu cũng không nói được, thế mà lại đi tâm sự hết nỗi lòng với trình duyệt đúng không?

Vậy sao không để trình duyệt làm vợ anh ấy luôn đi?

"Cạch--"

Ngay lúc cơn giận của tôi đang lên cao, Bùi Cẩn, người vừa bị tôi đuổi xuống xe cuối cùng cũng chậm rãi xuất hiện.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, đi kèm với hơi ẩm của mưa là hương thơm của hoa tươi.

Nghiêng đầu nhìn sang, Bùi Cẩn đang cầm một bó hoa, vẻ mặt hơi căng thẳng nhìn tôi.

Nhìn bó hoa là biết Bùi Cẩn đã cất công chọn lựa kỹ càng, những đóa hoa nở rộ rực rỡ, bông nào bông nấy đầy đặn, cách phối màu cũng vô cùng tinh tế.

"Xin lỗi, anh nghĩ nếu là hẹn hò thì vẫn nên có một bó hoa."

Rõ ràng là anh ấy đã thấy tấm thiệp nhỏ tôi để lại rồi.

Nhưng lúc này tôi chẳng còn chút hứng thú nào, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Tôi thẳng thừng đáp: "Em không hẹn hò với người đã có vợ."

Anh ấy hơi ngơ ngác: "Nhưng vợ của anh là em mà."

Tôi nói: "Đừng có tìm cớ! Nhìn thấy anh là thấy phiền rồi!"

Tôi quay đầu chạy bước nhỏ, vài bước đã vào đến phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

"Anh ngủ sofa đi!"

Cả đời này... năm này... tháng này... tuần này tôi đều không thèm để ý đến anh ấy nữa!

17

Đã quyết tâm rồi thì lòng tôi vô cùng kiên định.

Bùi Cẩn vậy mà cũng ngoan hơn tôi tưởng, thế mà không hề trèo cửa sổ vào.

..... Chắc là do trời mưa thôi.

Chỉ là khi tôi trằn trọc mãi không ngủ được, anh ấy dùng một lực rất nhẹ gõ cửa.

Sau đó, một tấm bưu thiếp được đẩy vào.

Bùi Cẩn: [Đồ ngốc đến thỉnh an nương nương đây.]

Đáp lại anh ấy là tấm bưu thiếp bị xé làm đôi.

Chỉ là Bùi Cẩn như đã đoán trước được từ lâu, ngay lập tức lại gửi tấm bưu thiếp mới vào.

Bùi Cẩn: [Xin lỗi mà, xin lỗi mà, em có muốn xem anh lộn nhào ra sau không?]

Lại xé, rồi nhét trả lại.

Bùi Cẩn: [Em đói không? Anh nấu canh giải rượu cho em rồi đây.]

Thật ra tôi chẳng uống rượu, nhưng đúng là hơi đói thật.

Tôi lạnh mặt nhét tấm bưu thiếp trả lại.

Một lát sau, cánh cửa hé mở một khe nhỏ.

Bùi Cẩn đứng nép ở cửa một cách quy củ, chỉ để lộ ra một bát canh nhỏ.

Nửa tiếng sau, trong phòng đã đầy ắp hoa tươi, bánh ngọt, trà sữa, trái cây, gấu bông và đủ thứ đồ linh tinh khác… Khiến tôi vô cùng kinh ngạc, người đàn ông này có phải sở hữu túi thần kỳ của Doraemon không vậy?

Sao lại có nhiều quà thế không biết?

Tôi đẩy cửa ra... không đẩy được.

Bùi Cẩn ở ngoài cửa loạng choạng, vẻ mặt hơi chật vật trốn tránh.

Dáng người anh cao lớn thẳng tắp, co ro trốn ở cửa đúng là làm khó anh ấy rồi.

Nhất là khi sau lưng anh ấy còn nhét cả một túi quà to đùng.

Nhìn dáng vẻ anh ấy cố lấy lại thăng bằng trong lúc hoảng loạn, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà bật cười.

Bùi Cẩn nghe thấy tiếng cười của tôi, lúc này mới nửa thử thách nửa e dè ló đầu vào, bị tôi trợn mắt lườm nguýt, anh ấy lại rụt đầu về.

Cuối cùng, tôi vẫn không nhịn được mà cười thành tiếng lần nữa.

18

Đã cười rồi thì bầu không khí căng thẳng lúc trước cũng tan biến.

Tôi nhấn mạnh: "Nhưng em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu nhé, em muốn xem anh giải thích thế nào."

Bùi Cẩn khựng lại, rất thành thật xin lỗi: "Xin lỗi em, là anh vừa muốn thế này lại vừa muốn thế kia, vừa muốn em không để ý đến anh, lại vừa không muốn em không quan tâm đến anh."

Câu từ lằng nhằng quá, không hài lòng.

Tôi nhìn chằm chằm anh ấy không nói gì.

Bùi Cẩn: "Anh muốn cho em cuộc sống tốt hơn cả trước khi cưới, anh không muốn em phải chịu khổ."

Điểm này thì tôi tin, anh ấy thực sự đã làm được, số tiền anh ấy kiếm được còn nhiều hơn cả người nhà tôi, hơn nữa tất cả đều đứng tên tôi.

Thậm chí anh ấy còn đang dùng thẻ phụ của tôi để chi tiêu đây này.

Bùi Cẩn: "Nhưng hình như anh đã làm ngược lại rồi, công việc của anh không khiến em hạnh phúc hơn, ngược lại thời gian em ở một mình ngày càng nhiều."

Bùi Cẩn: "Anh đúng là đồ ngốc, điều này là sau khi em đi làm, anh ở nhà một mình mới thấm thía được."

Bùi Cẩn: "Khi anh không trả lời tin nhắn của em, em đang nghĩ gì? Lúc đi làm em gặp phải chuyện thú vị gì? Có bị ai bắt nạt không? Có kẻ nào đang nhòm ngó em không?"

Bùi Cẩn: "Anh không nỡ để em cứ xoay quanh anh như một con thú cưng chờ anh về, nhưng thật ra anh cũng rất tận hưởng việc em chiếm hữu anh, anh đúng là một kẻ hèn hạ."

Anh ấy càng nói càng giống như một con ch.ó bị người ta đá sang bên đường vậy.

Tôi cũng tự tỉnh táo lại một chút.

Thật ra so với tôi, Bùi Cẩn trả lời và chia sẻ cuộc sống hàng ngày với tần suất cao hơn nhiều, ít nhất tôi biết rõ tất cả các mối quan hệ của anh ấy, cũng biết anh ấy ăn gì ba bữa mỗi ngày.

Dạo gần đây đúng là đã lơ là anh ấy, bảo sao anh ấy lại suy diễn lung tung.

Nhưng--

"Điều khiến em giận nhất là, anh chẳng nói gì cả."

"Thật ra nếu anh nói những suy nghĩ này với em từ trước, em sẽ không thấy anh hèn hạ đâu, ngược lại còn thấy rất vui nữa."

"Giống như việc anh có thể chấp nhận việc em giám sát, tra hỏi, lúc nào cũng quan tâm đến anh vậy."

"Tất cả những suy nghĩ đen tối trong lòng anh, em đều có thể đón nhận hết."

"Chúng ta là vợ chồng mà, nếu không có gì bất trắc thì sau này mộ cũng nằm cạnh nhau đấy nhé."

"Anh đang nghĩ gì vậy hả? Anh đúng là đồ ngốc."

"Anh suýt chút nữa là mất vợ rồi đấy!"

Đáp lại tôi là cái ôm đầy áp đảo của Bùi Cẩn.

Về điều này, tôi hoàn toàn chấp nhận.

Bùi Cẩn: "Anh muốn được như trước đây, em lúc nào cũng kiểm tra anh."

Tôi: "Ừm."

Bùi Cẩn: "Em không được qua lại với con công đó, em chỉ được yêu mình anh thôi."

Tôi: "Ừm."

Bùi Cẩn: "Sau khi anh c.h.ế.t, anh muốn được nằm chung quan tài với em."

Tôi: "..... Cút!"