"Phu nhân nói phải." Nhắc đến con gái mình, ánh mắt Thẩm Phong Ca ánh lên niềm tự hào.

Một ngày sau:

Tạ Ý bước xuống phi thuyền, nhìn Gia chủ họ Thẩm cùng đám người nhà họ Thẩm mang vẻ mặt khó đăm đăm đứng chực sẵn trước cổng chính, hắn hít sâu một hơi, hành lễ của bậc vãn bối: "Thưa Thẩm Gia chủ."

"Hóa ra là con cháu nhà họ Tạ." Thẩm Gia chủ cười nhạt với hắn, không hề có ý bảo hắn đứng lên, mà tiếp tục nói, "Đệ t.ử Vạn Kiếm Tông phần lớn đều hành tung bí ẩn. Muốn gặp được các vị một lần quả là khó hơn lên trời."

Tạ Ý không mảy may ngạc nhiên trước thái độ của ông ta. Hắn nén tiếng thở dài trong lòng, đứng thẳng người dậy đáp: "Thẩm Gia chủ nói đùa rồi."

"Nhà họ Thẩm là thế gia ngàn năm danh giá. Được diện kiến ngài là vinh hạnh của vãn bối."

Nói xong, hắn thẳng thắn trình bày luôn mục đích của chuyến đi lần này: "Không biết vị hậu bối mang thể chất ngụy trời sinh kiếm thể của nhà họ Thẩm hiện đang ở..."

Nhắc đến thiên phú của Thẩm Ngọc Châu, giọng Thẩm Gia chủ tràn đầy vẻ tự hào xen lẫn chút tiếc nuối: "Hồi nhỏ Ngọc Châu từng mắc một trận bạo bệnh. Lúc đó con bé không sống ở bổn gia, lại không được chăm sóc chu đáo, nên giờ sức khỏe có phần yếu ớt."

"Hôm nay con bé hơi mệt nên đang nghỉ ngơi trong phòng." Ông ta vuốt râu, nhất quyết không để đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông dễ dàng được gặp thiên tài của nhà họ Thẩm.

Đã là thiên tài thì phải có khí chất kiêu ngạo của một thiên tài.

"Các vị mới đến nhà họ Thẩm lần đầu, để ta dẫn các vị đi dạo một vòng quanh phủ đã."

Nói xong, Thẩm Gia chủ cuối cùng cũng ban cho đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông đứng sau Tạ Ý một ánh nhìn. Thấy Tô Li với tu vi chỉ mới Luyện Khí, trong lòng ông ta thoáng hiện lên sự khinh miệt:

Đệ t.ử cỡ này mà Vạn Kiếm Tông cũng dám mang ra khoe khoang sao?

Tô Li chẳng hề đoái hoài đến thái độ của ông ta. Nàng đang dán mắt vào hai cái lỗ hổng khổng lồ lơ lửng trên không trung phía nhà họ Thẩm trong thức hải của mình, ngơ ngác chớp mắt:

Nhà họ Thẩm chẳng phải đã sa sút gần ngàn năm nay rồi sao? Tại sao lại xuất hiện hai cái lỗ hổng to tướng thế này?? Gần bằng cái của Thuận Càn Tông luôn rồi!

Đúng lúc này, Thẩm Gia chủ đã dẫn đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông tiến vào trong phủ đệ.

Tô Li nhận lấy quả linh quả do Tiêu Tịch đưa, vừa ăn vừa lững thững đi theo các đệ t.ử khác vào trong.

Hơn nửa canh giờ sau, Tạ Ý nghe Thẩm Gia chủ tâng bốc Lão tổ nhà họ Thẩm đến tận mây xanh, cố nén cơn ngáp đang chực trào.

Hắn nghe mà ù cả tai. Hóa ra tất cả những người trong nhà họ Thẩm đều là fan cuồng của Lão tổ nhà họ Thẩm. Ai nấy đều thuộc làu làu mọi sự tích về ông.

Từ cái ghế đá Lão tổ từng ngồi, cái thủy đình Lão tổ từng nghỉ ngơi, rồi đến mấy chữ Lão tổ đích thân viết...

Nhìn bức hoành phi với những nét chữ chỉ có thể miễn cưỡng gọi là 'đọc được', nghe vô số người nhà họ Thẩm hết lời khen ngợi, hắn bỗng dưng nghi ngờ khiếu thẩm mỹ của chính mình:

Có phải do hắn quá nông cạn nên mới không cảm thụ nổi mấy chữ này?

Màn 'tra tấn tinh thần' của nhà họ Thẩm vẫn chưa dừng lại. Nhìn cây tùng sừng sững cách đó không xa, giọng Thẩm Gia chủ đầy tôn kính và hoài niệm: "Cây tùng Ngọc Doanh kia là do chính tay Lão tổ trồng. Ngài hy vọng con cháu nhà họ Thẩm cũng sẽ ngay thẳng, kiên cường như cây tùng này..."

Tạ Ý mặt lạnh te, nhưng vẫn cố tỏ ra hứng thú. Cứ Thẩm Gia chủ nói một câu là hắn lại gật đầu một cái.

Đứng cạnh đó, Tô Li cuối cùng cũng quan sát xong hai cái lỗ hổng kia: Xem ra nhà họ Thẩm vẫn còn trụ được lâu lắm. So với việc phải đi tìm nguyên nhân cái lỗ hổng mà chẳng biết bắt đầu từ đâu, thà nàng hóng dưa trước cho sướng.

Đang lúc định mở Thiên Đạo Chi Thư ra xem nhà họ Thẩm có drama gì hấp dẫn không, ánh mắt nàng bỗng bị thu hút bởi một bóng người đang bị đóng đinh vào bia đá cách đó không xa.

Đó là một tu sĩ với hai tay dang rộng, bị đóng đinh c.h.ặ.t vào bia đá. Đầu hắn gục xuống, mái tóc rũ rượi che khuất khuôn mặt, khắp cơ thể chi chít những vết m.á.u chồng chéo.

Nàng nhíu mày thắc mắc: "Người kia là ai vậy?"

Thẩm Gia chủ nghe tiếng nàng hỏi, liền ném cho nàng một cái nhìn hống hách, rồi đáp lại bằng giọng điệu trịch thượng: "Kẻ đó là tên trộm đã cả gan lấy cắp linh bảo của Lão tổ. Tuy hắn là con cháu dòng thứ của nhà họ Thẩm, nhưng bản chất vô cùng tồi tệ, thế mà lại dám nhòm ngó đến Huyền Sương Ngọc của Lão tổ!"

Nói đến đây, ông ta không quên nhắc lại về Lão tổ nhà họ Thẩm: "Đó là miếng ngọc bội mà Lão tổ yêu quý nhất trước khi vũ hóa, ngài thường mang theo bên mình..."

Thẩm Hồng đang bị trói trên bia đá, nghe những lời phán xét của Thẩm Gia chủ, đôi môi khô nứt khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai.