Thẩm Thu Dương bị đ.á.n.h đến thở dốc, nhìn thấy Chưởng sự nhà họ Thẩm ở đằng xa, hắn vùng vẫy hướng về phía người Đường thúc luôn cưng chiều mình cầu cứu: “Đường thúc, Tổ phụ điên rồi, mau cứu cháu với!”
Chưởng sự liếc nhìn hắn một cái, bước tới hai bước, đến cạnh Gia chủ họ Thẩm đang nổi trận lôi đình. Gương mặt ông ta lạnh tanh, đưa tới một cây linh tiên: “Dùng cái này đi.”
“Hỏa Ngục Tiên có thể khiến người bị đ.á.n.h tỉnh táo, đỡ bị ngất xỉu.”
Thẩm Thu Dương kinh hãi nhìn Chưởng sự, gào lên: “Đường thúc, thúc điên rồi sao, thúc muốn Tổ phụ đ.á.n.h c.h.ế.t cháu à!!”
Hắn nhớ lại những lời Gia chủ họ Thẩm vừa nói, vội vàng thanh minh: “Huyền Sương Ngọc bị mất sao có thể liên quan đến cháu được, là Thẩm Hồng ăn cắp mà!”
“Chúng ta chẳng phải đều đã soát ra Huyền Sương Ngọc trên người hắn sao!”
Thẩm Thu Dương vốn tưởng câu nói này sẽ giúp hắn thoát nạn, không ngờ sau khi thốt ra, Gia chủ họ Thẩm, Chưởng sự, và thậm chí là tất cả người nhà họ Thẩm xung quanh, đều nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng đến rợn người.
Hắn hoàn toàn không hiểu tại sao họ lại có biểu cảm đó, rồi liền thấy Hỏa Ngục Tiên trong tay Gia chủ họ Thẩm giáng xuống người hắn như mưa.
Với tu vi chỉ mới Trúc Cơ, hắn căn bản không thể trốn thoát, chỉ có thể bị đ.á.n.h đến mức rên rỉ liên hồi.
Tô Li xem xong màn kịch này, uể oải nói:
【 Cái vị Gia chủ họ Thẩm này cũng thú vị thật, chẳng phải ông ta đã biết từ lâu chuyện Huyền Sương Ngọc bị mất liên quan đến cháu trai ông ta sao? 】
【 Hôm qua ông ta còn tỏ thái độ không thèm quan tâm mà bắt Thẩm Hồng gánh tội thay, còn muốn xử t.ử Thẩm Hồng ngay trước mặt tất cả các đệ t.ử Vạn Kiếm Tông để ra oai. 】
【 Được lắm, hóa ra vu oan cho người thường thì không sao, vu oan cho Lão tổ tông nhà mình thì mới bắt đầu tìm cách bù đắp à? 】
Gia chủ họ Thẩm bỗng chốc khựng lại động tác vung Hỏa Ngục Tiên trong tay.
Ông ta nhìn bóng hình Thẩm Hồng đang thờ ơ tựa vào tấm bia đá cách đó không xa, tấm lưng vốn luôn thẳng tắp bỗng chốc gù xuống, cả người trông như già đi cả trăm tuổi chỉ trong nháy mắt.
Ông ta buông lỏng tay phải, Hỏa Ngục Tiên rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang trầm đục.
Dưới những ánh mắt khó hiểu của mọi người, Gia chủ họ Thẩm quỳ sụp xuống hướng về phía Thẩm Hồng: "Là do ta hành xử thiên vị, cố ý lấp l.i.ế.m những điểm đáng ngờ để giải vây cho cháu trai Thẩm Thu Dương, vu oan cho một con em khác của nhà họ Thẩm."
"Thậm chí sau đó còn không biết ăn năn hối cải, rắp tâm xử t.ử đứa cháu bị oan uổng."
"Là ta có lỗi với những lời răn dạy của Lão tổ! Ta không xứng đáng làm Gia chủ nhà họ Thẩm!" Gia chủ họ Thẩm đập đầu thật mạnh xuống đất, "Hôm nay ta xin từ chức Gia chủ, chịu mọi hình phạt từ Trưởng Lão Điện."
Thẩm Hồng nhìn đám người nhà họ Thẩm đang quỳ rạp xung quanh, nghe những lời nhận tội moi t.i.m móc ruổi của Gia chủ, trong mắt vẫn không mảy may xao động.
Vì quá lâu không được uống nước, giọng hắn khàn khàn: "Vậy theo cách nói của các người, ta chính là Lão tổ nhà họ Thẩm chuyển thế sao?"
Đại trưởng lão đang quỳ trước mặt hắn rưng rưng nước mắt gật đầu: "Ngài chính là Lão tổ của chúng ta!"
"Mặc kệ thân phận này là thật hay giả, nếu ta không có cái danh phận này." Giọng Thẩm Hồng không mang nhiều cảm xúc, "Hôm nay ta đã c.h.ế.t ngay trước mặt các người vì tội ăn cắp rồi, phải không?"
Trước đó, mỗi người ở đây khi nhìn thấy hắn đều mang bộ dạng cao ngạo, khinh bỉ và chán ghét. Dù biết việc Huyền Sương Ngọc bị mất chẳng liên quan mấy đến hắn, ánh mắt họ vẫn không mảy may thay đổi.
Trước đây, trong mắt họ, hắn chẳng qua chỉ là một con kiến thế mạng không hơn không kém.
Nhưng hôm nay, chỉ vì hắn có thêm một cái thân phận chẳng biết thực hư ra sao, những con người này liền tôn sùng hắn, trong nháy mắt tìm ra ngay thủ phạm thực sự đã trộm Huyền Sương Ngọc.
Coi mạng người như cỏ rác, xu nịnh kẻ mạnh, chà đạp kẻ yếu, đây là nhà họ Thẩm sao?
Lòng hắn lạnh lẽo, xen lẫn một tiếng thở dài mà chính hắn cũng không nhận ra.
Gia chủ họ Thẩm lết tới trước mặt hắn: "Lão tổ, tất cả là lỗi của ta, là ta không biết phân biệt phải trái, vu oan cho ngài, những người khác của nhà họ Thẩm không liên quan gì đâu!"
"Không liên quan?" Thẩm Hồng nhếch mép cười mỉa mai, mệt mỏi nói, "Ngươi nói không liên quan thì cứ cho là không liên quan đi."
Những người nhà họ Thẩm khác bất giác cúi đầu: Họ thực sự không biết Thẩm Hồng vô tội sao?
Họ biết chứ, nhưng họ không muốn vì một đứa con em dòng thứ mà đối đầu với đứa cháu cưng của Gia chủ họ Thẩm.
Họ cũng là những kẻ mang tội!
Những người nhà họ Thẩm biết rõ nội tình đồng loạt phủ phục sát đất, như đang cầu xin hắn tha thứ.