Nhớ lại những lời bàn tán về Vạn Kiếm Tông của các tản tu ở chợ phiên, trong mắt nàng không giấu nổi sự ngưỡng mộ:

Vạn Kiếm Tông là nơi hội tụ những kiếm tu xuất sắc nhất giới Tu Tiên, là ngôi trường trong mơ mà vô số kiếm tu tản tu khao khát được gia nhập, tất nhiên, trong đó có cả nàng.

Chẳng hiểu sao, từ khi có ý thức, nàng luôn cảm thấy trong tay mình lẽ ra phải nắm một thanh kiếm.

Lẽ ra mỗi ngày nàng phải được bầu bạn cùng thanh kiếm, điêu luyện vung lên những đường kiếm sắc sảo. Nàng không nên như bây giờ, đến một thanh linh kiếm cũng không cầm nổi.

Chính vì vậy, dù bận rộn đến đâu, nàng vẫn dành ra một khoảng thời gian mỗi ngày để ra sau núi luyện kiếm. Nàng đã kiên trì như vậy gần 20 năm.

Dẫu đó chỉ là một thanh kiếm gỗ, dẫu kiếm khí của nàng thậm chí chẳng c.h.é.m đứt nổi một ngọn cỏ dại…

Nếu ngay cả bản thân nàng cũng cho rằng mình không thể vung kiếm, thì cả đời này nàng sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ trở thành một kiếm tu.

Tô Li không hề để ý đến cảm xúc trong mắt nàng. Nghe Thẩm Trường Hàn hỏi vậy, nàng chống cằm, nhớ lại những câu chuyện về Vạn Kiếm Tông mà mình từng đọc trên Thiên Đạo Chi Thư. Vẻ mặt nàng trở nên vô cùng khó tả:

"Vạn Kiếm Tông... tốt ư?"

"Vạn Kiếm Tông thực ra..." Nàng hiếm khi phải đắn đo tìm từ ngữ, cuối cùng buồn bã kết luận, "Tất cả mọi người đều không bình thường cho lắm."

Tông chủ Vạn Kiếm Tông si tình với tên Tông chủ Hợp Hoan Tông giả gái, yêu đương mù quáng, lại còn ngốc nghếch bị Thừa Thiên Tông lừa sạch vốn liếng…

Còn đệ t.ử Vạn Kiếm Tông á…

Tô Li nhớ đến đám nam kiếm tu rủ nhau tự cung đồng loạt, và cô nữ kiếm tu thích đi thiến của quý người khác, bèn quay mặt đi trong câm lặng: "Đúng vậy, người của Vạn Kiếm Tông, chẳng có ai bình thường cả."

Không bình thường?

Thẩm Trường Hàn ngơ ngác nhìn nàng, rồi bỗng dưng như hiểu ra điều gì, đôi mắt sáng rực nhìn Tô Li: "Tiền bối, có phải người của Vạn Kiếm Tông đều tu luyện điên cuồng đến mức trông rất không bình thường không?"

Nàng nhớ lại những lời bàn tán của đám tản tu, trong mắt tràn đầy sự kính nể: "Ta nghe nói đệ t.ử Vạn Kiếm Tông không chỉ có thiên phú tuyệt đỉnh, mà còn cực kỳ chăm chỉ. Mỗi ngày thời gian luyện kiếm đều vượt quá sáu canh giờ!"

Tô Li nhớ lại vị Tam sư huynh "cày cuốc" đến mức mỗi ngày tu luyện mười một canh giờ kia, im lặng một chốc rồi nói: "Cô nói cũng... có lý."

Nhớ lại những drama dở khóc dở cười của Vạn Kiếm Tông, rồi lại nhìn Thẩm Trường Hàn đang khao khát gia nhập tông môn này ngay lập tức, nàng khẽ đổi chủ đề:

"Muộn thế này rồi, cô không về, cha mẹ không lo lắng sao?"

"Cha mẹ ta..." Thẩm Trường Hàn cúi đầu, giọng nói mang theo chút yếu ớt, nhưng khi ngẩng lên, nàng nở một nụ cười mạnh mẽ với Tô Li, "Ta lớn thế này rồi, có thể tự chăm lo cho bản thân."

Nghe những lời nàng nói, Tô Li rốt cuộc cũng chú ý đến bộ dạng của Thẩm Trường Hàn. Nàng mặc một bộ áo vải thô chật chội, chắp vá nhiều chỗ, đôi giày cỏ dưới chân không vừa vặn, để lộ phần mắt cá chân đầy vết xước.

Cơ thể cũng gầy gò ốm yếu, khuôn mặt tái nhợt xanh xao. Nhưng đôi mắt kia lại như một ngọn lửa đang rực cháy, mãnh liệt và kiên cường.

Tô Li chẳng biết chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt sầm lại trong tích tắc. Ngay sau đó, nàng khẽ nhướng mày, giọng nói không bộc lộ nhiều cảm xúc:

"Cha mẹ cô đối xử với cô tệ lắm sao?"

Thẩm Trường Hàn vốn đã quen với thái độ của cha mẹ dành cho mình, cũng chẳng định than vãn điều gì trước mặt người khác.

Nhưng khi nhìn vào ánh mắt trong veo, dịu dàng của Tô Li, chẳng hiểu sao trong lòng nàng bỗng dâng lên một nỗi uất ức chưa từng có.

Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ xíu: "Bọn họ rất không thích... Không, phải nói là rất ghét ta. Ta không có thiên phú xuất chúng như muội muội, cũng không có một cơ thể khỏe mạnh."

"Chắc họ chỉ mong ta c.h.ế.t sớm đi cho rảnh nợ, đỡ trở thành gánh nặng của họ."

"Họ cố tình mở toang cửa sổ phòng ta giữa mùa đông giá rét; cố tình vờ quên ta ba bốn ngày liền, không cho ta một hớp nước miếng cơm; cố tình giả vờ lỡ bỏ quên ta giữa con phố nhộn nhịp..."

Thốt ra những lời này, Thẩm Trường Hàn bỗng khựng lại: Hóa ra nàng chưa từng quên, chỉ là nàng đã cố gắng chôn c.h.ặ.t những tủi hờn ấy tận đáy lòng.

Nàng quá bé nhỏ, bé nhỏ đến mức chẳng ai thèm bận tâm đến nàng, lại càng chẳng có ai muốn nghe một đứa con bất hiếu oán trách cha mẹ.

Nghe những lời nàng nói, ánh mắt vốn dĩ nhàn nhã của Tô Li dần trở nên nghiêm nghị, hàng chân mày cũng khẽ nhíu lại.

Nàng nhìn Thẩm Trường Hàn đang cúi gằm mặt im bặt, rồi từ từ đưa tay về phía túi trữ vật bên hông.

Thay vì buông những lời an ủi sáo rỗng, nàng thích đưa ra một giải pháp đơn giản mà hiệu quả hơn.

Chương 110 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia