Thẩm Ngọc Châu mới chính là đứa con gái mang lại vinh quang và địa vị cho hắn!

Nghĩ đến đây, hắn lấy tay gạt dòng m.á.u trên mặt, ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt thâm hiểm. Hắn khàn giọng nói: "Đại trưởng lão, ta đã tráo đổi thể chất của hai đứa ba mươi năm rồi, ngài cũng nên hiểu rõ, hiện tại không có cách nào đổi lại được nữa đâu."

"Thiên phú thể chất của mỗi người đã sớm hòa làm một với xương thịt của họ. Nếu cố tình tráo đổi lại, nhà họ Thẩm sẽ chỉ có thêm hai kẻ phế vật mà thôi!"

Thẩm Phong Ca nhìn thanh kiếm ngưng tụ từ linh khí trong tay Đại trưởng lão, cố nén cơn đau, hốt hoảng tìm cơ hội sống sót cho bản thân: "Nếu sự đã rồi, sao chúng ta không đ.â.m lao thì phải theo lao?"

"Chỉ cần ngài tha cho ta, Ngọc Châu chắc chắn sẽ vực dậy nhà họ Thẩm như ngài mong muốn."

Các đệ t.ử Vạn Kiếm Tông bất giác cau mày: Thể chất của Thẩm Trường Hàn và Thẩm Ngọc Châu bị tráo đổi từ lúc mới lọt lòng, hai người lại là chị em ruột, thể chất ấy đã sớm chấp nhận cơ thể hiện tại làm chủ.

Quả thực không thể tráo đổi lại được.

Đúng như Thẩm Phong Ca nói, nếu tráo lại, chỉ tạo ra thêm hai kẻ vô dụng.

Tuy nhiên, với tội ác mà Thẩm Phong Ca đã gây ra, c.h.ế.t cả trăm lần cũng không hết tội.

Liệu nhà họ Thẩm có thực sự vì một cái ngụy trời sinh kiếm thể mà buông tha Thẩm Phong Ca, tiếp tục cung phụng Thẩm Ngọc Châu?

Nếu vậy, cái gốc rễ của nhà họ Thẩm này thực sự đã mục nát rồi.

Dù có thiên tài giáng trần đi chăng nữa, e rằng kết cục cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Đúng lúc này, Chưởng sự nhà họ Thẩm dè dặt nhìn Đại trưởng lão: "Trưởng lão..."

Nhà họ Thẩm của họ đã mất đi Lão tổ, thực sự không thể mất thêm một thiên tài nào nữa.

Linh khí trong tay Đại trưởng lão vẫn đang tích tụ. Ông nhìn quanh những người nhà họ Thẩm có mặt, giọng nói vang vọng như lời cảnh tỉnh: "Các người quên lời dạy của Lão tổ ngày hôm qua rồi sao?!"

"Ngụy trời sinh kiếm thể thì đã sao, với bản tính của Thẩm Ngọc Châu, nhìn thoáng qua đã thấy nó là một bản sao của Thẩm Phong Ca." Trong mắt ông tràn đầy sự quyết đoán, "Một kẻ ích kỷ, hẹp hòi, chỉ làm gia tốc sự lụn bại của nhà họ Thẩm mà thôi!"

Tất cả người nhà họ Thẩm đều sững sờ. Có người cúi đầu trầm ngâm, có người ánh mắt thoáng vẻ giằng xé...

Tô Li thong thả nhai nuốt quả linh quả trong miệng: Nàng xưa nay chỉ thích hóng chuyện, không mấy mặn mà với việc can dự vào đó.

Thế nhưng, nhớ lại cuộc trò chuyện với Thẩm Trường Hàn ngày hôm qua, nàng hơi rũ mắt, che giấu những cảm xúc đang cuộn trào.

Tô Li gập cuốn Thiên Đạo Chi Thư trong thức hải lại, nhìn vẻ mặt nặng nề, tuyệt vọng của mọi người, nàng ngáp dài một cái lười biếng:

"Ai bảo là không thể tráo đổi lại thể chất của bọn họ?"

Cái gì cơ!!

Vẫn có thể tráo lại được sao??

Tô Li chẳng buồn bận tâm đến những ánh mắt sửng sốt của mọi người. Nàng nhàn nhã vẫy tay về phía Thẩm Trường Hàn đang đứng ngoài cửa, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh và lười biếng như ngày hôm qua:

"Lại đây."

Hôm nay là ngày trọng đại, ngày mà Thẩm Ngọc Châu - thiên tài của nhà họ Thẩm - gia nhập Vạn Kiếm Tông. Những nhân vật tai to mặt lớn, quyền cao chức trọng trong gia tộc đều tề tựu trong điện để chứng kiến. Còn những con em dòng thứ và đám gia nhân thì đứng lố nhố ngoài cửa điện ngóng vào.

Nghe những âm thanh vọng ra từ trong điện, ai nấy đều há hốc miệng vì kinh ngạc, vẻ mặt thất thần, không thể tin vào tai mình.

Họ vừa nghe thấy gì cơ?

Thể chất ngụy trời sinh kiếm thể của Thẩm Ngọc Châu không phải là do bẩm sinh, mà là do cướp đoạt từ Thẩm Trường Hàn sao?

Sao có thể như thế được??!!

Ông Thẩm Phong Ca bị ngốc à? Cả hai đều là con đẻ của ông ta, cớ sao ông ta lại cố tình tráo đổi thể chất của con chị sang cho con em?

Cái trò lấy đá ghè chân mình này, đến thằng ngốc cũng chẳng thèm làm, đúng không?

Thế nhưng, chứng kiến cảnh Đại trưởng lão nổi trận lôi đình, giáng đòn tới tấp xuống người Thẩm Phong Ca, niềm tin trong lòng họ bắt đầu lung lay.

Nếu đây là tin đồn thất thiệt, Đại trưởng lão làm sao có thể tức giận đến mức mất kiểm soát như vậy.

Vậy thì…

Vài ánh mắt lén lút hướng về phía Thẩm Trường Hàn đang thu mình trong một góc. Nhìn bộ áo vải thô chắp vá và thân hình gầy nhom của nàng, trong đáy mắt họ bất giác ánh lên sự thương hại.

Vậy ra, tất cả những vinh hoa phú quý mà Thẩm Ngọc Châu đang tận hưởng, từ thể chất phi phàm, sự cưng chiều của mọi người, cho đến nguồn tài nguyên tu luyện dồi dào của gia tộc, đáng lẽ phải thuộc về Thẩm Trường Hàn?

Những đệ t.ử từng ức h.i.ế.p Thẩm Trường Hàn thì hoảng loạn tột độ: Nếu Thẩm Trường Hàn thực sự xuất chúng như vậy, một khi được các trưởng lão chống lưng, chắc chắn ả sẽ quay lại trả thù bọn họ!

Thế nên, khi nghe Thẩm Phong Ca khẳng định không thể tráo đổi thể chất lại được nữa, bọn họ lén lút trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Trong nhà họ Thẩm, những người không được cha mẹ che chở đếm trên đầu ngón tay, và Thẩm Trường Hàn là một trong số đó.

Chính vì vậy, trong số những người đứng ngoài điện, không ít kẻ đã từng trút giận lên đầu nàng.

Đám đông vừa thở phào lại ném ánh mắt về phía Thẩm Trường Hàn. Lúc này, ánh mắt của họ đã pha thêm vài phần mỉa mai:

Thiên phú của nàng ta có xuất chúng đến đâu thì sao chứ? Không được lòng cha mẹ, lại đ.á.n.h mất cả thiên phú, giờ đây nàng ta thậm chí còn chẳng bằng những đệ t.ử dòng thứ tầm thường như họ.

Có những người ấy mà, sinh ra đã mang số kiếp hẩm hiu.

Thẩm Trường Hàn nghe không sót một chữ nào từ trong điện vọng ra.

Nàng từng nghĩ, sự tệ bạc mà cha mẹ dành cho nàng đã chạm đến tận cùng, không thể nào tồi tệ hơn được nữa. Nàng ngỡ mình có thể thản nhiên đón nhận mọi sự hắt hủi của họ.

Nào ngờ, họ lại rắp tâm làm ra chuyện tày đình này.

Sự thiên vị và chán ghét của họ, hóa ra đã tồn tại ngay từ khi nàng vừa cất tiếng khóc chào đời.

Nàng mới chính là người mang thể chất trời sinh kiếm thể.

Thẩm Trường Hàn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t, cơ thể run lên bần bật vì dùng sức quá độ.

Từng lời nói trong điện như những nhát d.a.o găm sâu vào tim nàng:

Thiên phú thuộc về nàng, vĩnh viễn không thể lấy lại được nữa. Nàng sẽ phải mang cái thân xác tàn tạ, gần như tàn phế này mà sống nốt quãng đời còn lại.

Lắng nghe những toan tính thiệt hơn từ trong điện, cảm nhận những ánh mắt mỉa mai, thương hại, xót xa từ những người xung quanh, trái tim nàng như bị dìm vào hầm băng, lạnh lẽo đến mức mất đi cảm giác.

Nàng từ từ nhắm mắt lại, muốn buông xuôi để bóng tối nuốt chửng lấy mình.

Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang vọng từ trong điện ra ngoài:

"Ai bảo là không thể tráo đổi lại thể chất của bọn họ?"

Thẩm Trường Hàn giật mình mở bừng mắt, kinh ngạc nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ở đó, một hình bóng quen thuộc đang ung dung vẫy tay gọi nàng. Trong đôi mắt ấy, chẳng hề có chút thương hại hay xót xa nào, chỉ là một sự điềm tĩnh nhìn nàng.

Bằng cái giọng điệu điềm nhiên như ngày hôm qua, người đó nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: "Lại đây."

Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng Thẩm Trường Hàn lại cảm thấy mọi thứ xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng, những tiếng ồn ào đáng ghét cũng tan biến.

Đó là... Tiền bối.

Thẩm Trường Hàn không chút nghi ngờ lời của Tô Li. Nàng cất từng bước chân, gần như thành kính, tiến vào trong điện, đi đến trước mặt Tô Li mà không hề mảy may để tâm đến những người xung quanh.

Giọng nàng chất chứa sự biết ơn, tôn kính và một niềm tin không thể phai mờ: "Tiền bối."

Nàng hướng ánh mắt về phía Tô Li, nhưng tất cả những người trong điện lại đổ dồn ánh mắt về phía nàng.

Đây mới thực sự là trời sinh kiếm thể!

Đại trưởng lão nhìn bộ quần áo vá chằng vá đụp trên người Thẩm Trường Hàn, nhìn thân hình gầy gò và những vết thương lộ ra nơi cổ tay, mắt cá chân, ông không đành lòng mà ngoảnh mặt đi.

Chương 114 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia