"Ngài là lý do duy nhất và bất diệt để ta cầm kiếm."

Trước đây, ý nghĩa cuộc đời nàng chỉ xoay quanh niềm tin vào việc luyện kiếm. Đó là thứ duy nhất chống đỡ nàng vượt qua những tháng ngày tăm tối. Nhưng giờ đây, so với việc luyện kiếm, nàng càng muốn dùng thanh kiếm của mình để bảo vệ người mà nàng trân trọng.

Ngay khi nàng vừa dứt lời, cả người nàng bừng sáng ch.ói lóa. Một bộ kiếm cốt lấp lánh ánh vàng từng chút một dung nhập vào cơ thể nàng.

Thẩm Ngọc Châu ở đằng kia đã ngất xỉu từ lâu, trên người không còn lấy một tia d.a.o động linh khí nào.

Giây tiếp theo, từ cơ thể Thẩm Trường Hàn bùng phát một luồng kiếm khí vô cùng mạnh mẽ, cuồn cuộn lan tỏa ra xung quanh.

Dù mọi người trong điện đều có tu vi từ Kim Đan trở lên, nhưng trước luồng kiếm khí cuồng bạo này, họ cũng phải dốc toàn bộ sức lực mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.

Kiếm khí dữ dội tuôn ra từ trong điện, gần như lật tung cả mái nhà. Một luồng linh khí khổng lồ như nối liền đất trời ồ ạt đổ dồn về phía Thẩm Trường Hàn.

Ngay giữa tâm bão kiếm khí, Tô Li vẫn thản nhiên đứng đó. Ngón trỏ tay phải của nàng vẫn đặt trên n.g.ự.c Thẩm Trường Hàn. Mái tóc đen nhánh bị kiếm khí thổi tung bay bay trong gió, rồi lại nhẹ nhàng rủ xuống.

Tất cả kiếm khí và linh khí xung quanh đều như những bề tôi trung thành, cẩn trọng lấy lòng nàng.

Những người đang cố gắng đứng vững đều ngây ngốc nhìn cảnh tượng này. Cảm giác mà Tô Li mang lại cho họ lúc này, tựa như vô vàn đại đạo mà họ không thể thấu hiểu, dịu dàng, len lỏi vào từng kẽ hở, nhưng lại mạnh mẽ đến mức không thể nhìn thẳng.

Giây phút này, sự chấn động mà Tô Li tạo ra thậm chí còn vượt qua cả Thẩm Trường Hàn - người sở hữu trời sinh kiếm thể.

Tô Li này rốt cuộc là ai?

Không những có thể hoán đổi lại thể chất của Thẩm Trường Hàn và Thẩm Ngọc Châu chỉ bằng một cái phất tay, mà còn tỏa ra sức mạnh áp đảo đến mức không thể kháng cự... Nàng ta tuyệt đối không thể là một tu sĩ Luyện Khí tầng ba!

Lẽ nào là một vị tôn giả nào đó đang che giấu tu vi?

Giữa lúc mọi người còn đang chìm trong vô vàn thắc mắc, Tô Li, tâm điểm của mọi sự chú ý, từ từ rút tay phải lại.

Nhìn Thẩm Trường Hàn đã lấy lại được thể chất trời sinh kiếm thể, rồi lại nghĩ đến những lời nàng vừa nói, Tô Li bất lực day trán, không kìm được tiếng cảm thán:

"Sao ai nấy cũng cố chấp giống nhau đến vậy chứ."

"Tiền bối, ta..." Thẩm Trường Hàn mở mắt ra, thậm chí chưa kịp cảm nhận cơ thể mới mẻ tràn đầy linh khí của mình, đã vội vã đưa mắt tìm Tô Li.

Tô Li xua tay uể oải: "Ngươi mau đi làm quen với cơ thể của mình đi."

Dưới vô vàn ánh mắt đổ dồn, nàng chậm rãi quay lại chỗ ngồi cũ. Nhìn mọi người trong điện đang im phăng phắc, nàng chớp mắt khó hiểu: "Mọi người nhìn ta làm gì?"

Nàng hất cằm về phía giữa điện: "Tiếp tục đi chứ."

Chỉ mới hóng được phần đầu thì có gì thú vị, dĩ nhiên là phải xem nốt cái kết rồi!

Nghe tiếng Tô Li, mọi người bất giác rời mắt khỏi nàng, chầm chậm hướng sự chú ý về phía giữa điện.

Ở đó, Thẩm Phong Ca chẳng hề mảy may quan tâm đến Thẩm Ngọc Châu đang bất tỉnh nhân sự, mà chỉ trân trân nhìn Thẩm Trường Hàn, kẻ vừa lấy lại được thể chất trời sinh kiếm thể, với ánh mắt đầy hoảng sợ.

Hắn tiêu đời rồi!

Thẩm Trường Hàn sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn, nhà họ Thẩm cũng sẽ không để hắn yên!

Nhưng hắn chưa muốn c.h.ế.t, hắn đã làm bao nhiêu chuyện tày đình chỉ mong có một cuộc sống sung túc hơn!

Hắn là cha ruột của Thẩm Trường Hàn cơ mà... Đúng rồi, hắn là cha nàng!

Nàng không thể ra tay với hắn, nàng không được phép sát hại đấng sinh thành!

"Thẩm Trường Hàn, ta là cha của con!" Hắn hoảng hốt kêu gào, nhìn ánh mắt muốn băm vằm hắn của người nhà họ Thẩm, hắn càng thêm phần kích động, "Mau cứu ta!"

Thẩm Trường Hàn lạnh nhạt nhìn hắn, ánh mắt hờ hững như đang nhìn một kẻ qua đường.

Thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Thẩm Phong Ca, trong lòng nàng không hề gợn chút cảm xúc nào.

Thay vì lãng phí thời gian cho hắn, nàng thà đi đoán xem tiền bối thích gì còn hơn!

Thấy Thẩm Trường Hàn hoàn toàn phớt lờ mình, sự hoảng loạn trong lòng Thẩm Phong Ca càng lúc càng lớn. Hắn biết rõ lúc này hắn chẳng có gì để uy h.i.ế.p được nàng, bèn gắng gượng bò về phía nàng:

"Trường Hàn, ta là cha của con mà!" Vết m.á.u kéo dài lê thê trên mặt đất sau mỗi nhịp bò của hắn, "Lúc nhỏ ta đã từng bế con, còn đút linh quả cho con ăn nữa..."

"Trước khi con ra đời, ta còn lắng nghe nhịp tim của con..." Nhìn ánh mắt vẫn dửng dưng của Thẩm Trường Hàn, hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, vùng vẫy gào lên, "Là do một tên đạo sĩ yêu ngôn hoặc chúng đã lừa ta, hắn bảo Thẩm Ngọc Châu sẽ giúp ta có được địa vị, hắn còn bảo con sẽ..."