Nhưng mà... Nhớ lại chuyện Tông chủ trộm uống linh t.ửu của Tam sư huynh vừa nãy, trong lòng bọn họ bỗng dâng lên một tia bất an mỏng manh:

Tông chủ của bọn họ, thực sự sẽ không làm loại chuyện này sao?

Lý Thiết Ngưu và quản sự nhà họ Bạch càng ngẩn tò te tại chỗ: Ai làm cơ??

Tông chủ Vạn Kiếm Tông??

Chắc chắn là họ bị ảo giác rồi!

Tô Li nhìn những dòng chữ trên Thiên Đạo Chi Thư, chậc chậc cảm thán:

【 Kỳ Minh cũng thật là không dễ dàng gì, vì muốn kiếm linh thạch đắp vào khoản nợ khổng lồ 620 vạn, mỗi ngày đều phải mai danh ẩn tích, mượn danh nghĩa đệ t.ử ngoại môn Vạn Kiếm Tông đi nhận nhiệm vụ. 】

【 Hahahaha, suy cho cùng cũng không thể để người khác biết Vạn Kiếm Tông đã nghèo đến mức cần Tông chủ phải đi bán nghệ chứ! 】

【 Ta nhẩm tính một chút nhé, lần trước đi nhổ cỏ dại lỗ vốn một ngàn linh thạch còn chưa trả xong, vụ này lại lỗ ngược thêm hai ngàn. 】

【 Cứ theo cái tiến độ này, thêm một trăm năm nữa, khoản nợ 620 vạn của Vạn Kiếm Tông chắc chắn sẽ biến thành 700 vạn mà không tốn chút sức lực nào!! 】

【 Quả không hổ danh là Tông chủ Vạn Kiếm Tông! Tấm gương sáng cho chúng ta hahahahaha!! 】

Quản sự nhà họ Bạch và Lý Thiết Ngưu hoàn toàn không hiểu ý tứ của âm thanh từ trên trời: Lỗ hổng gì cơ??

Vạn Kiếm Tông đã khó khăn đến mức cần Tông chủ phải đi nhận loại nhiệm vụ phần thưởng chỉ vỏn vẹn mấy trăm linh thạch này sao?

Hai người đồng loạt quay đầu, ánh mắt nhìn Kỳ Minh đong đầy sự khó tả.

Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Kỳ Minh làm như không có chuyện gì, phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên vai áo. Ông điềm nhiên nói với quản sự nhà họ Bạch và Lý Thiết Ngưu:

"Hôm qua ta rảnh rỗi không có việc gì làm, muốn khảo sát đời sống của đệ t.ử ngoại môn một chút, nên mới cải trang thành đệ t.ử ngoại môn Vạn Kiếm Tông đi nhận một nhiệm vụ."

Nói đến đây, trong mắt ông hiện lên chút áy náy: "Không ngờ lại mang đến phiền phức lớn như vậy cho đạo hữu, ta nhất định sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm, cho đạo hữu một lời giải thích thỏa đáng."

Lý Thiết Ngưu gãi đầu đầy vẻ khó hiểu: "Ta vẫn không hiểu, Tông chủ cớ sao lại đối xử với linh kiếm do ta đúc như vậy?"

【 Đứa trẻ ngốc này, ông ta nào có nhắm vào ngươi. Chẳng qua là ông ta ngốc nghếch nhớ che giấu tu vi nhưng lại quên mất che giấu kiếm ý của mình mà thôi. 】

【 Lúc đó bảo Kỳ Minh đi thử kiếm, ông ta không thèm suy nghĩ liền c.h.é.m thẳng một kiếm ra. Hahahaha, đó là một kiếm mang theo kiếm ý của đại năng Hợp Thể kỳ đấy! Tuy tu vi bị ép xuống Kim Đan, nhưng cái kiếm ý đó —— đừng nói là linh kiếm trung giai, ngay cả linh kiếm cao giai cũng phải cống nạp một cái mạng kiếm! 】

【 Quan trọng là ông ta còn chẳng cảm thấy có gì không ổn, thậm chí còn tưởng rằng thanh linh kiếm này quá kém cỏi, chê bai trình độ rèn kiếm của vị luyện khí sư này hồi lâu hahahaha. 】

【 Mãi đến tối qua lúc ngồi tĩnh tọa, ông ta mới đột nhiên nhận ra chuyện này có điểm sai sai. 】

【 Trằn trọc cả đêm, vậy mà vẫn chưa nghĩ ra cách bồi thường, thì hai người này đã trực tiếp tìm đến tận nơi rồi. 】

Nghe tiếng cười nhạo phóng túng của âm thanh từ trên trời, sắc mặt Kỳ Minh xanh mét trong nháy mắt.

Nhưng mà, là một người thường xuyên lật xe, ông ta chỉ cần hơi điều chỉnh một chút là lại bày ra dáng vẻ nho nhã dĩ hòa vi quý: "Là do lúc đó ta quên thu liễm kiếm khí, cứ tưởng đang giúp mấy đứa đồ đệ không nên thân của mình thử kiếm cơ."

"Ra là vậy." Lý Thiết Ngưu thật thà gãi đầu, "Hóa ra Tông chủ không cố ý."

"Tạ Ý." Kỳ Minh gật đầu áy náy với Lý Thiết Ngưu, rồi vẫy tay gọi người nhị đồ đệ đang cười trộm cách đó không xa, "Con mau đi nhà kho chuẩn bị đồ bồi thường cho hai vị đây, rồi ra ngoài thành 'hảo hảo' giải thích đầu đuôi sự việc với dân chúng xung quanh, trả lại thanh danh cho Lý luyện khí sư."

Ông ta khẽ nhướng mày, cả người bỗng toát ra một cỗ khí thế không giận mà uy.

Tạ Ý vội vàng thu lại nụ cười, hành lễ đáp: "Tuân lệnh."

Đợi Tạ Ý dẫn quản sự nhà họ Bạch và Lý Thiết Ngưu đi rồi, Kỳ Minh cho giải tán đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông vây quanh. Cuối cùng ông cũng gom đủ can đảm để nhìn sang Thẩm Trường Hàn, người đã chứng kiến từ đầu đến cuối sự việc.

Thẩm Trường Hàn muốn nói lại thôi, ngập ngừng một lúc, cuối cùng nàng chỉ nói đúng một câu: "Quả nhiên, tiền bối nói cấm có sai!"

Người của Vạn Kiếm Tông, thậm chí là cả Tông chủ Vạn Kiếm Tông... đều có chút không được bình thường.

Kỳ Minh không được tự nhiên sờ sờ ch.óp mũi, giọng nói bất giác mang theo chút ngượng ngùng: "Hôm nay có hơi nhiều sự cố đột xuất. Thật ra Vạn Kiếm Tông bình thường không phải như thế này..."

Ông ta còn chưa nói hết câu, đã thấy một tia kiếm quang lóe lên, một giọng nói mang theo hàn khí âm u vang lên: "Tông chủ, ngài có biết để giữ chân Gia chủ họ Vân, ta đã phải trả giá bằng thứ gì không?"

Chương 121 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia