Thanh kiếm bản mệnh đã vào sinh ra t.ử cùng lão mấy trăm năm, nay lão chỉ muốn sắm cho nó cái vỏ mới lộng lẫy hơn, nào ngờ...
Lão thâm tình nhìn thanh linh kiếm bên hông, âm thầm hạ quyết tâm: Ngày mai sẽ nhận thêm nhiệm vụ, nhất định phải sắm vỏ kiếm mới!
Đúng lúc này, âm thanh từ trên trời lại buông một câu lạnh lùng:
【 Ồ? Chấp Kiếm trưởng lão còn nợ không ít linh thạch của các thế gia nữa à? 】
【 Bọn họ hình như đ.á.n.h hơi được tin gì rồi, đang hối hả chạy tới đây —— 】
"Tông chủ, ta chợt nhớ ra có việc gấp..." Chấp Kiếm trưởng lão phóng v.út lên không trung, "Hẹn gặp lại vào mấy chục năm nữa nhé!"
Nhưng mới bay chưa đầy 300 thước, một bóng người đã túm c.h.ặ.t lấy lão: "Trưởng lão, lâu quá không gặp!"
Nhìn hai người lơ lửng trên không như quen thân từ kiếp nào, hận không thể lao vào đ.á.n.h nhau, Tô Li lạnh nhạt bồi thêm một câu:
【 Đây là một chủ nợ đang bị nợ 999 linh thạch... 】
【 Vạn Kiếm Tông đúng là... ngay cả chuyện mượn linh thạch cũng tính toán keo kiệt đến mức t.h.ả.m hại. 】
【 Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đám người này tụ tập ở đây làm gì nhỉ? 】
Lúc này, những người của Vạn Kiếm Tông trong sân mới sực tỉnh, nhớ lại mục đích ban đầu mình đến đây.
Híc —— Bọn họ lại vì mấy đồng linh thạch mà cãi vã ỏm tỏi trước mặt một người mang thể chất trời sinh kiếm thể!
Nhưng mà, đó là linh thạch đấy!
... Hy vọng sự cố vừa rồi không làm sứt mẻ hình ảnh Vạn Kiếm Tông trong mắt trời sinh kiếm thể.
Suy nghĩ của Kỳ Minh lại vô cùng khác biệt: May mà Thẩm Trường Hàn đã gia nhập Vạn Kiếm Tông rồi, giờ có muốn bỏ chạy cũng không kịp nữa.
Thẩm Trường Hàn sững sờ xem hết màn đòi nợ, đôi mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng, hoang mang của một thiếu niên:
Vạn Kiếm Tông hóa ra lại như thế này sao?
Quả thực khác một trời một vực so với cái tông môn uy nghiêm, trang trọng mà nàng hằng tưởng tượng...
Tuy nhiên... Nếu nơi này có thể giữ chân tiền bối, thì Vạn Kiếm Tông chắc chắn phải có điểm độc đáo riêng.
Hơn nữa, một tông môn náo nhiệt, thậm chí hơi tấu hài thế này, bỗng khiến nàng bớt đi cảm giác xa lạ.
Thẩm Trường Hàn chớp mắt, nhìn các vị đại năng đang lúng túng, nhẹ giọng hỏi: "Các vị tiền bối đến đây tìm vãn bối có việc gì ạ?"
Sau mớ lộn xộn vừa rồi, Phong chủ Ngự Cảnh Phong lặng lẽ kéo con trai len lên phía trước.
Năm nay ông đã ngoài 700 tuổi, chẳng có gì để hàn huyên với một tiểu bối chưa đầy trăm tuổi như Thẩm Trường Hàn. Thế nên, ông cố tình lôi thằng con trai chẳng làm nên trò trống gì của mình đến.
Chúng trạc tuổi nhau, chắc chắn sẽ có chuyện để nói!
Nghe Thẩm Trường Hàn hỏi, ông bước lên trước, ra dáng một bậc trưởng bối ân cần: "Ta là Phong chủ Ngự Cảnh Phong. Nghe nói Trường Hàn mới đến Vạn Kiếm Tông ngày hôm qua, chưa quen biết ai, e là sẽ thấy hơi buồn chán."
Nói đến đây, ông trừng mắt lườm thằng con trai đang đứng ngây ra đó không biết điều.
Ngô T.ử Kiệt bị lườm một cái thì tỏ vẻ không hiểu chuyện gì.
Ngay sau đó, hắn xoay người lại, đ.á.n.h giá Thẩm Trường Hàn từ đầu đến chân. Nhìn thấy bộ y phục giản dị và vẻ mặt lạnh nhạt của nàng, khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà mị: "Ngươi chính là Thẩm Trường Hàn - trời sinh kiếm thể đó sao."
"Rất tốt." Một lúc sau, thấy Thẩm Trường Hàn không đáp lời, trong ánh mắt hắn xẹt qua hai phần giễu cợt, ba phần lạnh nhạt và bốn phần thờ ơ, "Nữ nhân, cô thành công thu hút sự chú ý của ta rồi đấy."
Hắn vừa dứt lời, Phong chủ Ngự Cảnh Phong đã giáng một bạt tai trời giáng xuống đầu hắn: "Nghịch t.ử, mày đang lảm nhảm cái quái gì thế!"
"Còn không mau xin lỗi Trường Hàn!"
Ngô T.ử Kiệt ôm cái đầu bị đ.á.n.h đau điếng, quay lại với vẻ uất ức: "Cha, cha đ.á.n.h con làm gì?"
Ngay sau đó, như sực nhớ ra điều gì, hắn vội vàng đứng thẳng người lên, dõng dạc nói với Phong chủ Ngự Cảnh Phong: "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo!"
Phong chủ Ngự Cảnh Phong thấy thằng con trời đ.á.n.h này rốt cuộc không thể nhịn thêm được nữa, từng chưởng linh khí liên tiếp giáng xuống người hắn: "Nghèo cái đầu mày, mày thử nói lại câu nữa xem!"
Kỳ Minh đứng bên cạnh lùi lại một bước, hồn vía như bay lên mây mà nghĩ thầm: Lần trước Phong chủ Ngự Cảnh Phong vắng mặt trong buổi họp tông môn là vì lý do gì ấy nhỉ?
À, đúng rồi!
Bảo là bận giáo huấn thằng con trai bất trị.
Ban đầu ông còn nghĩ lý do này nghe qua là biết giả dối không thể chịu nổi, giờ xem ra lại chân thật hơn lý do của những người khác nhiều!
Nhưng mà, dạo này ông không gặp Ngô T.ử Kiệt, sao thằng bé này tự nhiên lại trở nên... như thế này nhỉ.
Ngô T.ử Kiệt bị cha ruột đ.á.n.h cho chạy trối c.h.ế.t, thỉnh thoảng lại vớt vát một câu: "Mệnh ta do ta không do cha!"