Nàng vờ như bất đắc dĩ, giọng nói dịu dàng: "Đã là chuyện của trăm năm trước, ta thực sự không còn nhớ rõ nữa."
【 Ồ, quả nhiên khi ta ở đây sẽ khiến đầu óc bọn họ trở nên thông minh hơn! 】
【 Quý Từ thế mà đã bắt đầu nghi ngờ Trịnh Uyển Ninh có vấn đề rồi! 】
Tô Li ngẩng đầu khỏi Thiên Đạo Chi Thư, tán thưởng liếc nhìn Quý Từ một cái:
【 Nhưng mà, việc Quý Từ không phát hiện ra điểm bất thường từ sớm cũng là có nguyên nhân. Bởi vì người cứu hắn thực chất là tỷ tỷ của Trịnh Uyển Ninh - Trịnh Minh Nguyệt. 】
【 Diện mạo hai người họ có vài phần tương tự, Trịnh Uyển Ninh lại cướp mất tín vật mà Quý Từ để lại cho Trịnh Minh Nguyệt... 】
【 Hơn nữa đã gần một trăm năm trôi qua, chuyện này Trịnh Uyển Ninh muốn bịa đặt thế nào cũng được. Cùng lắm thì cứ như bây giờ, lấy cớ lâu quá nên không nhớ rõ~ 】
Quý Từ nghe âm thanh từ trên trời nói xong, hai bàn tay siết c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn Trịnh Uyển Ninh không còn lấy một tia dịu dàng.
Kể từ khi tìm thấy Trịnh Uyển Ninh, trong lòng hắn thực ra vẫn luôn lờ mờ có sự hoài nghi.
Chỉ là diện mạo của Trịnh Uyển Ninh có phần giống với người trong ký ức của hắn, trên người lại mang theo tín vật hắn để lại, thậm chí còn có thể kể ra vài tình tiết khi hai người ở chung...
Cho nên, hắn liền cho rằng do mình đã nghĩ ngợi quá nhiều.
Hóa ra, ngay từ đầu hắn đã tìm nhầm người.
Hắn hít sâu một hơi, khuôn mặt lại khôi phục vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và sát phạt quyết đoán như trước. Hắn nhìn Trịnh Uyển Ninh, gằn từng chữ:
"Người cứu ta năm xưa, không phải là cô."
Trịnh Uyển Ninh bỗng chốc cứng đờ tại chỗ. Khi định thần lại và hiểu rõ hắn vừa nói gì, tim nàng ta đập mạnh đến mức như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c:
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Quý Từ bỗng nhiên lại phát hiện ra điểm bất thường?!
Rõ ràng ả đã khống chế Trịnh Minh Nguyệt, mọi chuyện ả làm đều kín kẽ không một kẽ hở cơ mà!
Chắc chắn hắn vẫn chưa tìm ra bằng chứng, hắn chỉ đang thăm dò ả mà thôi! Không sai, nhất định là như vậy. Càng vào lúc này, ả càng không thể để lộ sơ hở.
Nghĩ đến đây, ả ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt tủi thân đến cực điểm. Đôi môi ả run rẩy không ngừng, những giọt nước mắt như hạt châu đứt dây thi nhau lã chã rơi xuống: "Quý công t.ử, năm xưa ta cứu chàng chỉ vì xuất phát từ lòng thiện, chưa từng nghĩ đến việc bắt chàng phải báo đáp."
"Ta muốn cùng chàng đến Vạn Kiếm Tông, cũng chỉ vì lòng ngưỡng mộ chàng mà thôi." Ả đưa tay ôm n.g.ự.c, đôi mắt đẫm lệ, từng lời thốt ra như nhỏ m.á.u, "Ta chưa bao giờ lấy ơn cứu mạng ra để ép buộc chàng điều gì, cớ sao bây giờ chàng lại phỏng đoán ta như vậy?"
【 Chậc chậc, đây là kẻ có kỹ năng diễn xuất tốt nhất mà ta từng thấy ở giới Tu Tiên. 】
【 Có kỹ năng diễn xuất bậc này bảo thân, cũng khó trách ả dám đóng giả ân nhân cứu mạng của Quý Từ. 】
【 Đúng là nhân tài mà! 】
Tô Li sau khi 'khen ngợi' Trịnh Uyển Ninh vài câu, liền dồn hết tâm trí vào những dòng chữ trên Thiên Đạo Chi Thư. Cái drama nhận nhầm ân nhân cứu mạng này, quả thực quá mức hấp dẫn, làm cho nàng muốn ngừng mà không được.
【 Năm xưa, không lâu sau khi Trịnh Minh Nguyệt cứu Quý Từ, phụ thân nàng liền đột phá lên Kim Đan kỳ, cả nhà chuyển đi khỏi thành trì lúc bấy giờ. 】
【 Chậc —— Trịnh Minh Nguyệt cũng thật là t.h.ả.m. 】
Một giọt m.á.u tươi rỏ xuống từ bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Quý Từ. Hắn không nhìn Trịnh Uyển Ninh thêm một lần nào nữa, nhắm mắt lại, lắng nghe từng câu từng chữ của âm thanh từ trên trời.
Hắn muốn biết, nàng rốt cuộc đã sống như thế nào.
【 Phụ thân Trịnh Minh Nguyệt đến thành trì mới, liền tình cờ gặp lại 'chân ái' bị thất lạc năm xưa. Sau khi rước chân ái vào cửa, lão không những để mặc chân ái ngược đãi mẹ con Trịnh Minh Nguyệt, mà còn tàn nhẫn dùng một ly rượu độc bức t.ử mẫu thân của Trịnh Minh Nguyệt. 】
【 Còn cô con gái Trịnh Uyển Ninh mà chân ái sinh cho lão trước kia, thì lập tức trở thành hòn ngọc quý trên tay lão. 】
【 Về phần Trịnh Minh Nguyệt, nàng bị biến thành nô bộc của Trịnh Uyển Ninh, bị đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng tàn tệ. Mọi thứ thuộc về nàng, đều bị Trịnh Uyển Ninh cướp đoạt làm của riêng, đương nhiên bao gồm cả viên Tuế Ngọc Châu mà Quý Từ để lại. 】
【 Thật là quá t.h.ả.m thương. Rõ ràng từng là một thiên kim tiểu thư được cưng chiều từ bé, bỗng chốc phụ thân thay lòng đổi dạ, hại c.h.ế.t mẫu thân, còn bản thân thì lưu lạc làm kẻ hầu người hạ cho em gái kế. 】
【 Nhưng nàng cũng thật sự rất kiên cường. Mang trên mình đầy rẫy vết thương, nàng vẫn c.ắ.n răng sống sót đến tận bây giờ. 】
Thẩm Uẩn An nhìn những giọt m.á.u từng giọt từng giọt rơi xuống đất từ tay Quý Từ, đưa tay vỗ vỗ vai hắn với vẻ đồng cảm, âm thầm thở dài một tiếng: