Tất cả mọi người Vạn Kiếm Tông đều sững sờ: Giản Vân Trạch không có kiếm linh??

Sao có thể?

Kiếm linh của Giản Vân Trạch, là đã vượt qua sự chứng nhận của Vạn Kiếm Trủng cơ mà!

【 Kiếm linh trong thanh kiếm bản mệnh của Giản Vân Trạch, là ngụy kiếm linh được đắp nặn từ m.á.u thịt và linh thể của người đệ t.ử thiên tài của ông ta! 】

【 Và chỉ có m.á.u thịt của những người có thiên phú siêu phàm và vô cùng thân thiết với ông ta, mới có thể giúp kiếm của ông ta sở hữu kiếm linh! 】

【 Vì thế, ngay từ ban đầu ông ta nhận Khương Đình làm đồ đệ, chính là để hiến tế nàng cho thanh kiếm bản mệnh của mình! 】

【 Cứ như vậy, Khương Đình c.h.ế.t dưới tay người sư phụ mà nàng tin tưởng nhất, bị nghiền xương thành tro. Mọi thứ của nàng đều biến thành dưỡng chất cho Hoa Dương Kiếm của Giản Vân Trạch. 】

Kỳ Minh trừng trừng nhìn Giản Vân Trạch, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực. Đôi môi ông run rẩy không ngừng, tức giận đến mức không thể thốt nên lời. Bàn tay ông đã nắm c.h.ặ.t lấy chuôi thanh kiếm bản mệnh bên hông.

Dùng đệ t.ử của mình để hiến tế cho kiếm bản mệnh!

Vạn Kiếm Tông thế mà lại tồn tại loại cầm thú như Giản Vân Trạch! Đây là sự sơ suất của kẻ làm Tông chủ như ông!

Ông từ từ rút thanh kiếm bản mệnh ra: Hôm nay ông sẽ thanh lý môn hộ cho Vạn Kiếm Tông!

【 Hôm nay Giản Vân Trạch trở về Vạn Kiếm Tông —— Quả nhiên là vì ông ta đang nhắm vào Thẩm Trường Hàn và Ngôn Hứa! 】

【 Một người mang trời sinh kiếm thể, một kẻ vừa sở hữu kiếm linh. Tính toán của Giản Vân Trạch quả thực quá thâm độc! 】

Thẩm Uẩn An và Kỳ Minh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, đồng loạt rút kiếm, lao về phía Giản Vân Trạch.

Tu vi của Giản Vân Trạch vốn không thể cản phá đòn tấn công đồng loạt của hai người. Bất đắc dĩ, ông đành rút thanh kiếm bản mệnh ra nghênh chiến.

Phong chủ Ngự Cảnh Phong lập tức kéo Thẩm Trường Hàn và Tô Li lùi ra phía sau bảo vệ. Những người khác căng mắt theo dõi trận chiến của ba người trên không, tay đã nắm lấy thanh kiếm bản mệnh của mình.

Nghe thấy tiếng động, Tô Li mới ngẩng đầu lên khỏi Thiên Đạo Chi Thư. Nàng tò mò nhìn ba người đang đ.á.n.h nhau tung tóe kiếm khí trên không trung.

【 Người của Vạn Kiếm Tông hở tí là lôi nhau ra tỷ thí thế à? 】

Đúng lúc này, giọng nói bi phẫn của Kỳ Minh vang lên từ giữa không trung: "Giản Vân Trạch, tại sao trên kiếm linh của thanh Hoa Dương Kiếm của ngươi lại vương linh khí của Khương Đình!"

【 Wow! Tông chủ Vạn Kiếm Tông cũng thông minh ra phết, vừa nhìn đã nhận ra ngay sự bất thường của kiếm bản mệnh của Giản Vân Trạch! 】

Nhờ sự hỗ trợ của ngụy kiếm linh, Giản Vân Trạch miễn cưỡng chống đỡ được vòng vây của hai người.

Nghe lời chất vấn của Kỳ Minh, ông biết giờ phút này bất luận mình nói gì, cũng sẽ chẳng ai tin.

Ông vừa vung kiếm cản lại kiếm khí của Thẩm Uẩn An, vừa cay độc đáp: "Ta cho Khương Đình vô số linh bảo và tài nguyên, nó báo đáp ta một chút thì có làm sao!"

Giản Vân Trạch không còn giữ được vẻ ôn hòa, tiêu sái như trước. Đôi mắt ông đỏ ngầu, ánh lên sự tàn độc đến nghẹt thở: "Nó chẳng phải luôn kính trọng ta, nghe lời ta nhất sao!"

"Nó nên ngoan ngoãn trở thành kiếm linh của ta!"

"Đồ súc sinh! Khương Đình là đồ đệ của ngươi!" Kỳ Minh nghiến răng, kiếm khí trên thanh kiếm càng thêm sắc bén, như muốn x.é to.ạc mọi thứ xung quanh, "Nó coi ngươi như cha ruột, sao ngươi có thể nhẫn tâm hạ thủ với nó!"

Tránh né không kịp, trên người Giản Vân Trạch lại xuất hiện thêm một vết thương sâu hoắm. Sự điên cuồng dâng lên trong ánh mắt ông: "Thì đã sao! Vì kiếm linh của Hoa Dương Kiếm, trả giá thế nào cũng đáng!"

Nghe đoạn đối thoại của họ giữa không trung, Tô Li chợt nhớ ra điều gì:

【 Ta nhớ Khương Đình c.h.ế.t cách đây một trăm năm, còn Giản Vân Trạch đã sở hữu kiếm linh từ hai trăm năm trước rồi cơ mà? 】

Trận chiến giữa không trung khựng lại một tích tắc, sau đó lại càng trở nên khốc liệt hơn.

Giản Vân Trạch như một kẻ điên, bất chấp những vết thương trên người, điên cuồng tấn công Kỳ Minh và Thẩm Uẩn An.

【 !!! Hai trăm năm trước, vì muốn có kiếm linh, Giản Vân Trạch đã hiến tế chính thê t.ử và con gái của mình!! 】

【 Thê t.ử của ông ta đã đồng cam cộng khổ cùng ông ta qua những năm tháng khó khăn nhất, con gái ông ta thậm chí còn chưa tròn mười tuổi. Ngay trước khi bị g.i.ế.c, cô bé vẫn còn đang suy nghĩ xem nên tặng quà sinh nhật gì cho cha mình!! 】

【 Cái thể loại súc sinh gì thế này! 】

Cái gì!!

Tất cả người của Vạn Kiếm Tông đều không thể tin nổi mà nhìn Giản Vân Trạch:

Giản Vân Trạch đã hại c.h.ế.t chính vợ con mình!

Ông ta điên rồi sao! Hổ dữ còn không ăn thịt con cơ mà!

Tâm trí Giản Vân Trạch rối loạn, Thẩm Uẩn An chớp lấy cơ hội, đ.á.n.h bay thanh kiếm bản mệnh của Giản Vân Trạch. Kỳ Minh bồi thêm một nhát kiếm phế bỏ linh mạch của ông ta, rồi đạp văng ông ta xuống đất.

Chương 147 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia