Minh Chỉ đứng trước mặt hắn, ngơ ngác như người mất hồn, hoàn toàn không rảnh để tâm đến nét mặt hắn lúc này.

Cái gì cơ??

Luyến mẫu... là có ý gì?

Tất cả những người đến dự lễ dưới đài đều chung một biểu cảm với Minh Chỉ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đầu óc họ hoàn toàn trống rỗng, không thể nào tiêu hóa nổi hàm ý trong những lời của âm thanh từ trên trời.

Đừng nói là Từ Văn có ý đồ đen tối... với chính mẹ ruột của mình nhé?

Tuyệt đối không thể nào!

Chắc chắn là họ đã hiểu lầm rồi!

Giới Tu Tiên sao có thể xảy ra chuyện động trời đến rợn tóc gáy như vậy được?!

Tông chủ Thuận Càn Tông, Lục Kim Hoài, ngồi hàng ghế đầu tiên, thong thả lướt mắt nhìn vẻ kinh ngạc của mọi người. Ông từ tốn nâng chén rượu nhấp một ngụm, thầm lắc đầu trong bụng:

Mới chỉ là luyến mẫu thôi mà? Khả năng chịu đựng của đám người này cũng kém tắm quá đi, có thế mà đã không tiếp thu nổi rồi.

Đúng là cần phải được rèn luyện thêm.

Nghĩ đến đây, trong mắt ông chợt dâng lên một nỗi xót xa kìm nén: Đệ t.ử Thuận Càn Tông của ông, ngay cả cơ hội được rèn luyện như thế này cũng chẳng có.

Ông chỉ đành nhân những dịp trọng đại thế này, muối mặt đến 'ké' chút tiên âm văng vẳng của âm thanh từ trên trời.

Lục Kim Hoài ném một cái nhìn ghen tị về phía Tông chủ Vạn Kiếm Tông đang ngồi cách đó không xa.

Kỳ Minh, Tông chủ Vạn Kiếm Tông, cũng giữ vẻ mặt điềm nhiên tự tại: Là một tu sĩ từng vào sinh ra t.ử, dăm ba cái chuyện luyến mẫu thì có gì to tát đâu?

... Được rồi, thừa nhận là ông cũng chưa từng gặp chuyện này bao giờ.

Nhưng so với những "drama" mà Vạn Kiếm Tông nhà ông đã trải qua, thì chuyện này hiện tại cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Ông nhướng mắt, nhìn Gia chủ họ Từ và Từ phu nhân bằng ánh nhìn đầy ẩn ý: Thật không ngờ, một thế gia ngàn năm như nhà họ Từ lại tàng trữ loại chuyện ô uế thế này.

Thật khiến ông phải 'kính nể' đấy!

Gia chủ họ Từ cảm nhận được muôn vàn ánh mắt từ nghi hoặc, chấn động đến soi mói đang chĩa về phía mình từ đằng sau, sắc mặt vốn đã tái mét nay lại càng xanh xao hơn.

Bị phanh phui loại bí mật dơ bẩn này trước bàn dân thiên hạ, thể diện nhà họ Từ coi như mất sạch!

Nghĩ đến đây, ông ném ánh nhìn tàn độc về phía người đàn bà đang ngồi cạnh mình.

Ôn Diêu Mai mặt mày trắng bệch, chẳng dám hó hé liếc ông lấy một cái.

Giờ phút này, trong đôi mắt bà ta ngập tràn sự hoảng loạn. Đôi bàn tay giấu dưới gầm bàn siết c.h.ặ.t lấy vạt áo, và nỗi căm ghét dành cho Minh Chỉ trong lòng càng thêm sục sôi:

Nếu không vì con ranh Minh Chỉ, không vì cái đại lễ kết đạo lữ này, làm sao bà ta lại bị... bị âm thanh từ trên trời lôi ra làm trò cười trước mặt bao nhiêu người thế này!

Bà ta cúi gằm mặt, đầu óc quay cuồng tìm cách chống chế sự việc.

Nếu không, bà ta và Văn Nhi coi như xong đời.

Gia chủ họ Từ không muốn trở thành trò cười cho thiên hạ thêm nữa. Cố nén cơn giận sục sôi trong lòng, ông đứng dậy chắp tay thi lễ với mọi người, đặc biệt là hướng về phía Gia chủ họ Minh:

"Văn Nhi từ nhỏ đã do một tay phu nhân ta nuôi dạy, thế nên có phần ỷ lại vào bà ấy. Để các vị chê cười rồi."

Nghe lời giải vây của Gia chủ họ Từ, Ôn Diêu Mai cũng vội vàng đứng lên. Nàng ta thướt tha nhún mình hành lễ, trên môi nặn ra một nụ cười áy náy: "Đúng vậy, Văn Nhi từ nhỏ lớn lên bên cạnh ta, tình cảm mẹ con thường ngày vốn rất khăng khít."

"Văn Nhi quả thật có hơi bám mẹ, nhưng đợi khi nó có đạo lữ rồi, ắt hẳn sẽ dành trọn tâm tư cho nàng ấy thôi."

Nghe những lời giải thích đó, không ít người bừng tỉnh đại ngộ: Hóa ra hai chữ "luyến mẫu" trong miệng âm thanh từ trên trời là ý này!

Bọn họ đã bảo mà, làm sao có chuyện con trai lại mang tâm tư đồi bại với mẹ ruột được?

Quả nhiên là đầu óc bọn họ đã nghĩ quá đen tối rồi.

Gia chủ họ Minh nghe xong lời phân trần của họ, khuôn mặt vẫn lạnh tanh. Chỉ khi hướng mắt lên đài cao nhìn con gái, trong đáy mắt ông mới ánh lên một tia dịu dàng.

Trên đài cao, Minh Chỉ cuối cùng cũng hoàn hồn. Nhìn ánh mắt dịu dàng như muốn vắt ra nước của Từ Văn, lần đầu tiên nàng không đáp lại ánh mắt ấy, mà khẽ lùi lại một bước.

Ngay khoảnh khắc này, những ký ức về quãng thời gian bên Từ Văn bỗng ùa về trong tâm trí nàng.

Hình như lần nào cũng vậy, hình bóng mẹ hắn luôn xen vào giữa hai người. Có khi hắn tặng quà cho nàng lại bảo đó là màu sắc mẹ hắn thích nhất; có lúc hai người xảy ra cãi vã, hắn cũng luôn lôi mẹ mình ra, nói bà dịu dàng, chu đáo ra sao...

Một sự hoài nghi bỗng len lỏi trong lòng nàng: Sự thật có đúng như lời Gia chủ họ Từ giải thích không?

Nhà họ Từ hiện tại là một thế gia lớn mạnh trong giới Tu Tiên. Bất kể có tin hay không, những người khác đương nhiên vẫn phải nể mặt Gia chủ họ Từ.

Chương 156 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia