【 À không, ta quên mất, cha ruột của Từ Ngôn đâu phải Gia chủ họ Từ! 】

Biểu cảm trên khuôn mặt Cảnh Vân Diệu lập tức đông cứng lại.

Với thân phận của mình, ả không có tư cách đến dự lễ kết đạo lữ của Từ Văn và Minh Chỉ, nên hoàn toàn không biết âm thanh từ trên trời cũng có mặt tại nhà họ Từ.

Hai tay ả siết c.h.ặ.t, không dám ngẩng lên nhìn sắc mặt Gia chủ họ Từ, chỉ biết gào thét trong lòng, cầu xin âm thanh từ trên trời mau ch.óng biến đi cho khuất mắt.

【 Cũng chẳng trách ả ta xoay Gia chủ họ Từ và em trai ông ta như chong ch.óng ~~ 】

【 Hahahaha —— Có lẽ Gia chủ họ Từ có nằm mơ cũng không ngờ, lúc em trai ông ta lăn lộn trên giường với Cảnh Vân Diệu, hắn vẫn gọi ả là chị dâu đấy ~~ 】

【 Chậc chậc, giúp em trai nuôi nấng con ruột bao nhiêu năm trời, quả đúng là một người anh trai 'tốt' của giới Tu Tiên hahahaha —— 】

Xoảng xoảng ——

Mọi người ném ánh nhìn đầy vi diệu về phía Cảnh Vân Diệu và Từ Hoa đang nằm liệt dưới đất.

Không ngờ kẻ đội nón xanh cho Gia chủ họ Từ lại chính là em trai ruột của ông ta.

Sắc mặt Gia chủ họ Từ càng thêm xanh xao, nhìn hai kẻ kia với ánh mắt đầy tàn độc.

Ông ta đối xử với em trai đâu có tệ! Công pháp, tài nguyên, địa vị, ông ta cho hắn chẳng thiếu thứ gì.

Vậy mà hắn lại dùng cách này để báo đáp ông ta?!

【 Quả nhiên là phải đề phòng lửa, phòng trộm, phòng anh em! 】

【 Nhưng cũng phải thôi, ai bảo Gia chủ họ Từ có nhiều vợ thế làm gì. Vài cô cắm sừng ông ta cũng là chuyện bình thường mà? 】

【 Nếu có bản lĩnh thì ngày nào cũng ở bên cạnh họ đi ~~ 】

Nghe lời của âm thanh từ trên trời, vài người thầm nhủ trong bụng: Hơn chục cô vợ, ngày nào cũng "thăm nom" một lần, chắc Gia chủ họ Từ phải uống Tráng Dương Đan thay cơm mỗi ngày mất.

Lúc này, sắc mặt Gia chủ họ Từ càng trở nên khó coi hơn. Vốn dĩ là người trọng sĩ diện, bị phơi bày bí mật ô uế này trước mặt biết bao đại năng có m.á.u mặt trong giới Tu Tiên, điều đó thậm chí còn khiến ông ta tức giận hơn cả chuyện Từ Hoa và Cảnh Vân Diệu tằng tịu với nhau.

Lúc này, Từ Hoa nhìn ánh mắt cầu cứu vô vọng của Cảnh Vân Diệu, m.á.u nóng dồn lên não, hắn chắn trước mặt ả, quỳ gối tâu với Gia chủ họ Từ: "Đại ca, là đệ nảy sinh tà tâm với Vân Diệu trước, là đệ dụ dỗ cô ấy!"

"Trăm ngàn lỗi lầm đều tại đệ, không liên quan gì đến Vân Diệu!"

【 Tên Từ Hoa này cứ thế tự khai luôn à?? 】

【 Nhưng cũng phải thôi, chỉ cần điều tra, những chuyện hắn và Cảnh Vân Diệu làm sẽ bị lộ tẩy ngay tắp lự. 】

【 Nhưng mà... Chẳng phải Cảnh Vân Diệu đã cố tình mặc áo mỏng tang, lặng lẽ đứng khóc lóc tỉ tê về chuyện gặp nhầm người trên con đường Từ Hoa nhất định phải đi qua sao? 】

【 Quả thực, một bàn tay không thể vỗ thành tiếng. Thấy thế, Từ Hoa chẳng cần suy nghĩ liền ôm ả vào lòng an ủi! 】

【 Đúng là một đôi tài t.ử giai nhân mà ~~ 】

【 Để ta xem nào, dạo gần đây hai kẻ này đang ấp ủ âm mưu, tìm cách để Gia chủ họ Từ lập con trai họ làm Thiếu chủ ~~ 】

【 Chậc chậc, đúng là những toan tính thâm độc ~~ 】

Từ Hoa không ngờ âm thanh từ trên trời lại nắm rõ những chuyện thâm cung bí sử này đến vậy. Mặt hắn cắt không còn hột m.á.u:

Phen này hắn tiêu đời thật rồi, đại ca hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn biểu cảm trên khuôn mặt Gia chủ họ Từ, ánh mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng: "Đại ca, đệ sai rồi. Đệ không nên dòm ngó vị trí Gia chủ. Xin huynh hãy tha cho đệ lần này đi!"

"Đệ là đứa em trai duy nhất của huynh mà!"

Nhìn Từ Hoa không ngừng khóc lóc van xin, dù đang tức giận đến đỉnh điểm, Gia chủ họ Từ vẫn ép mình nặn ra một nụ cười: "Sao ta lại trách đệ được chứ?"

Ông ta vung tay một cái, lập tức phong ấn miệng của cả ba người. Sau đó, ông ta ra lệnh cho người hầu nhốt Từ Hoa, Cảnh Vân Diệu và Từ Ngôn vào ngục tối.

Sau khi xem hết toàn bộ màn kịch nực cười này, ánh mắt Gia chủ họ Minh bất giác dừng lại trên người Từ Mặc đang nằm dưới đất.

Không hiểu sao, dù chưa từng gặp mặt, ông vẫn cảm thấy thiếu niên này có vài phần thân thuộc.

Nhìn Gia chủ họ Từ chỉ lo trừng trị những kẻ phản bội mình mà không mảy may quan tâm đến Từ Mặc, ông không nhịn được bèn tiến lên một bước, nhàn nhạt nói với Gia chủ họ Từ:

"Ta có khá nhiều đan d.ư.ợ.c điều dưỡng thân thể. Cậu nhà trông có vẻ rất yếu ớt, cần phải được bồi bổ cẩn thận."

Nói xong câu đó, Thẩm Mặc nằm dưới đất bỗng khẽ run lên một cái rất khó nhận ra.

Được lời nhắc nhở của ông, Gia chủ họ Từ khẽ cau mày, sau đó lại bày ra vẻ mặt của một người cha hiền từ. Ông ta ngồi thụp xuống, lo lắng nhìn Từ Mặc:

"Mặc Nhi, là ta sơ suất. Ta sẽ gọi y sư đến điều dưỡng thân thể cho con ngay!"

【 Từ lúc lọt lòng, Từ Mặc đã bị Gia chủ họ Từ ruồng rẫy. Nó phải chịu bao nhiêu cực khổ, bao phen suýt mất mạng đều là do ông ta mà ra... Sao hôm nay ông ta lại đột nhiên đổi thái độ vậy? 】