【 Sau đó, nàng sinh ra Từ Mặc. Vì cơ thể suy kiệt quá mức, nên sau khi sinh Từ Mặc không lâu, nàng đã qua đời. 】
Gia chủ họ Minh rốt cuộc không thể kìm nén được nữa. Ông gạt phắt Gia chủ họ Từ sang một bên, cẩn thận ôm Từ Mặc vào lòng.
Nhìn vết bớt trên vai phải giấu dưới vô số vết thương, nước mắt ông từng giọt từng giọt rơi xuống: "Đây là huyết mạch của nhà họ Minh ta!"
Đây là giọt m.á.u duy nhất mà em gái ông để lại! Là cháu trai của ông!
Ông nhìn Từ Mặc vẫn đang cúi gằm mặt không chịu ngẩng lên, giọng nói nghẹn ngào run rẩy: "Mặc Nhi, ta là cậu, là anh trai của mẫu thân con."
"Con có muốn nhìn ta một cái không?"
"Nếu con không muốn cũng không sao, ta biết là do ta không tốt, ta lẽ ra phải phát hiện sớm hơn..." Ông chưa nói hết câu, đã thấy bóng dáng trong lòng mình từ từ ngẩng đầu lên.
Từ Mặc nhận ra giọng nói của ông. Ông chính là người đầu tiên lên tiếng quan tâm hắn khi nãy.
Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành của ông, chân thành hơn hẳn cái kẻ tự xưng là cha hắn kia.
Ông bảo ông là... cậu của hắn?
Hắn nhìn khuôn mặt của Gia chủ họ Minh, nhìn thấy niềm vui sướng, sự áy náy và nuối tiếc trên đó, rồi lại nhìn bộ y phục hoa lệ của ông. Hắn bất giác mím môi: "Ngài... có nhận nhầm người không?"
Gia chủ họ Minh đưa tay cẩn thận vuốt ve sườn mặt hắn: Cho dù hắn có gầy yếu đến vậy, cho dù trên mặt hắn chằng chịt vết thương, nhưng loáng thoáng đâu đó, vẫn có thể nhận ra nét giống người em gái của ông.
"Con chính là cháu trai của ta!" Ông ngắt một chiếc lá Sinh Xảo Thảo thất phẩm, cẩn thận đút vào miệng Từ Mặc, sau đó đưa tay chạm lên vết bớt trên vai phải của hắn. Dưới tác dụng của Sinh Xảo Thảo, những vết thương trên người Từ Mặc bắt đầu khép miệng, và vết bớt trên vai phải của hắn rốt cuộc cũng phơi bày trước mắt mọi người.
Ông chỉ vào vết bớt nói: "Đây là dấu ấn độc quyền của người nhà họ Minh, con chính là dòng dõi của nhà họ Minh!"
Nói đến đây, ông nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Mặc Nhi, chỉ cần con nói một tiếng, ta sẽ đưa con về nhà họ Minh ngay lập tức!"
Gia chủ họ Từ cứ ngỡ có thể dựa vào Từ Mặc để nhận được sự hậu thuẫn từ nhà họ Minh, không ngờ Gia chủ họ Minh lại muốn dẫn Từ Mặc đi.
Ông ta vội vàng bước lên, lớn tiếng với vẻ chính nghĩa: "Minh Gia chủ, Từ Mặc là con trai ta, ngài muốn dẫn nó đi đâu?"
Từ Mặc là thiên tài hiếm hoi, thậm chí có thể nói là duy nhất của nhà họ Từ hiện tại. Tuyệt đối không thể để Gia chủ họ Minh dẫn đi!
Nghe những lời của Gia chủ họ Từ, Gia chủ họ Minh bỗng ngẩng đầu lên, nghiến răng nói: "Ngươi còn có mặt mũi để nói sao!"
"Từ lúc Mặc Nhi sinh ra, ngươi không thèm đếm xỉa đến nó, mặc cho đám con của ngươi ức h.i.ế.p nó!" Đôi mắt ông đỏ ngầu hằn lên những tia m.á.u, "Ngay vừa nãy thôi, nếu không phải vì... Mặc Nhi đã bị đứa con giả của ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t rồi!"
"Mặc Nhi đã phải chịu bao nhiêu cực khổ ở nhà họ Từ, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết!"
Ông không có cách nào nói ra ba chữ "âm thanh từ trên trời", nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý tại ngôn ngoại của ông.
"Ngươi hoàn toàn không xứng đáng làm cha của Mặc Nhi!"
"Ta chỉ vì ngày thường bận rộn công việc, nên có phần lơ là Mặc Nhi thôi!" Gia chủ họ Từ hất hàm, không hề cho rằng mình có lỗi, "Trên người Mặc Nhi có huyết mạch của ta, tự nhiên phải ở lại nhà họ Từ!"
Nói đến đây, ông ta nhớ đến quyền thế của nhà họ Minh, bèn nhún nhường: "Ta hiểu Minh Gia chủ vừa mới nhận lại Mặc Nhi, tâm trạng khó kìm nén."
"Nếu Minh Gia chủ muốn gặp Mặc Nhi, nhà họ Từ lúc nào cũng hoan nghênh. Như vậy đã được chưa?"
【 Tên Gia chủ họ Từ này lấy đâu ra cái mặt dày thế nhỉ? 】
Tất cả những người có mặt đều không nhịn được gật gù đồng tình: Gia chủ họ Từ mặt dày thật!
Ông ta chưa từng nuôi nấng Từ Mặc một ngày nào, mà còn dám đứng đây ra vẻ làm cha?
Tô Li nghe những lời 'khoan dung độ lượng' của Gia chủ họ Từ, không khỏi bĩu môi.
【 Dù Gia chủ họ Minh muốn dẫn Từ Mặc đi, Gia chủ họ Từ cũng chẳng có cách nào giữ lại. 】
【 Ông ta không xem lại hôm nay đã xảy ra bao nhiêu chuyện à. Phỏng chừng qua hôm nay, cái ghế Gia chủ của ông ta còn lung lay, thế mà còn ở đây tranh giành con cái? 】
【 Vẫn là lo nghĩ xem không còn chức Gia chủ thì nên làm gì tiếp theo đi. 】
Gia chủ họ Từ cố tình làm lơ những vấn đề bị âm thanh từ trên trời vạch trần, nhưng trong lòng lại không khỏi dấy lên nỗi hoảng loạn.
Ông ta biết càng vào lúc này, ông ta càng không thể nhường Từ Mặc cho người khác, nếu không, cái ghế Gia chủ của ông ta thực sự sẽ mất đi!
"Từ Mặc!" Ông ta nhìn Từ Mặc nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Gia chủ họ Minh, giận dữ quát, "Còn không mau qua đây!"