"Con mới là đứa con trai duy nhất của người, là cốt nhục người mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, là huyết mạch duy nhất của người!"
"Làm sao người có thể có đứa con nào khác ngoài con chứ?! Chắc chắn là có kẻ muốn lừa gạt người." Toàn thân bị trói c.h.ặ.t, hắn chỉ có thể dùng hai chân lê lết về phía trước, cọ xát đến trầy xước khắp người, "Mẫu thân, người anh minh thần võ thế này, sao lại bị dăm ba cái trò l.ừ.a đ.ả.o vớ vẩn ấy qua mặt được!"
"Mẫu thân!"
Bất luận Hạ Thừa Vân gào thét thế nào, nói cái gì, Hạ Dao Ngọc cũng không mảy may thèm liếc hắn một cái.
Ôn Trí cũng nhận ra tình hình, ho khan một tiếng rồi làm vẻ nghiêm túc hỏi: "Vậy hiện tại Hạ thành chủ có cảm nhận được vị trí của hai đứa trẻ không?"
Tô Li nghe thấy câu hỏi của ông ta, cũng thích thú ngẩng đầu lên:
【 Hạ Kiếm Thành cách Minh Kiếm Thành không gần đâu, lại là một cái thành nhỏ vùng biên ải, vừa nghèo vừa hẻo lánh, Hạ Dao Ngọc cảm ứng được thật sao? 】
【 Triệu gia ở đó vốn là hang hùm nọc rắn, Dung Y và hai đứa nhỏ ở đấy, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ bị gặm đến xương xẩu cũng chẳng còn. 】
"Ở Hạ Kiếm Thành!" Giọng nói kích động của Hạ Dao Ngọc run rẩy.
【 Úi chà —— cảm ứng được thật kìa! 】
【 Hạ Dao Ngọc thật là…… sao không làm thế sớm đi?! 】
Ôn Trí nhanh ch.óng lấy linh thuyền ra: "Linh thuyền của ta có dán bùa Tăng Tốc, chậm nhất là hai canh giờ sẽ tới Hạ Kiếm Thành!"
Nghe bọn họ bàn bạc, Hạ Thừa Vân hoảng loạn lắc đầu quầy quậy:
Sở dĩ hắn luôn tự đắc và ngạo mạn đến vậy, là vì hắn biết mẫu thân vô cùng coi trọng con cái và sự nối dõi tông đường. Trong khi đó, mẫu thân đã là đại năng Hóa Thần, muốn có thêm mụn con nữa e là khó như lên trời.
Hắn cũng thừa biết những việc mình làm hôm nay quá đáng đến mức nào, lại còn vụ hạ độc mẫu thân nữa...
Nếu hắn thực sự không phải đứa con duy nhất của mẫu thân, vậy thì hắn xong đời rồi!
Mẫu thân nhất định sẽ vứt bỏ hắn, mọi vinh hoa phú quý hắn đang có, kể cả vị trí thiếu thành chủ, tất thảy sẽ tan thành mây khói!
Không chừng hắn sẽ trở thành một gã tán tu thấp hèn cũng nên!
Nghĩ đến đây, hắn liều mạng trườn tới trước, vừa trườn vừa bày tỏ lòng trung thành: "Mẫu thân, con biết sai rồi!"
"Sau này ngài bảo gì con cũng nghe, sẽ không bao giờ chống đối nữa. Ngài muốn g.i.ế.c phụ thân... à không, là đôi cẩu nam nữ kia, con hoàn toàn ủng hộ!!"
"Mẫu thân, ngài nhìn con đi, con thực sự biết lỗi rồi!"
Thấy Hạ Dao Ngọc không thèm đoái hoài gì đến mình, hắn gào khóc t.h.ả.m thiết mà sám hối: "Mẫu thân, từ nay về sau con sẽ chăm chỉ tu luyện, con sẽ nghe lời ngài, ngài bảo con làm gì con sẽ làm nấy!"
Nhận ra Hạ Dao Ngọc trọng huyết mạch đến nhường nào, hắn đột ngột ngẩng đầu lên: "Mẫu thân, đợi đệ đệ muội muội về, con nhất định sẽ đối xử tốt với chúng, con sẽ dẫn dắt chúng tu luyện, cùng nhau hiếu kính ngài!"
"Mẫu thân ——!"
Mặc cho hắn có van khóc t.h.ả.m thương cỡ nào, lòng Hạ Dao Ngọc vẫn lạnh như băng. Những gì xảy ra vừa rồi đã quá đủ để nàng nhìn thấu bản chất của Hạ Thừa Vân.
Loại nghiệt chủng này, chẳng còn lý do gì để giữ lại nữa.
Nàng đứng trên linh thuyền, phất tay với đám ám vệ xung quanh: "Bắt Hạ Thừa Vân, Vạn Tư Khải và Kiều Giảo nhốt vào ngục tối. Đợi ta trở về sẽ đích thân định đoạt."
"Số ám vệ còn lại, theo ta đến Hạ Kiếm Thành, đón hai vị thiếu thành chủ hồi phủ!"
"Tuân lệnh thành chủ!"
Nghe đến hai từ "ngục tối", Hạ Thừa Vân vùng vẫy như điên: Ngục tối là nơi chuyên giam giữ những t.ử tù, sao mẫu thân lại tống hắn vào đó!
Chẳng lẽ mẫu thân không chỉ muốn bỏ rơi hắn, mà còn muốn lấy mạng hắn?!
Nghĩ đến đây, hắn rống lên tuyệt vọng về phía chiếc linh thuyền đang rời đi: "Mẫu thân! Con là con ruột của người mà! Là dòng m.á.u Hạ gia!"
"Ngài không thể đối xử với con như thế!"
Nhưng Hạ Dao Ngọc đã sớm không nghe thấy giọng hắn nữa, mà dù có nghe thấy, quyết định của nàng cũng chẳng vì thế mà mảy may thay đổi.
Bất cứ ai cũng phải trả giá đắt cho những lựa chọn và hành động của chính mình.
Hạ Kiếm Thành, Triệu phủ.
Một nhóm tu sĩ Kim Đan tụ tập trước cổng phủ, ai nấy đều mang vẻ mặt đầy căm phẫn. Nhưng e dè thế lực của vị tôn giả Đại Thừa duy nhất của Triệu gia, họ không dám động thủ dùng linh lực, chỉ đành nghiến răng ken két, kìm nén sự tức giận mà chất vấn vị gia chủ Triệu gia đang đứng trước cửa:
"Nhị công t.ử nhà ngài dùng có một khối linh thạch mà cướp không món pháp khí tứ giai truyền đời 300 năm của Vương gia chúng ta, như vậy khác gì ăn cướp! Hôm nay ngài nhất định phải cho ta một lời giải thích đàng hoàng!"
Một giọng nói khác run rẩy phẫn nộ tột cùng: "Triệu Cường để mắt tới con gái ta, muốn cưỡng chiếm nó. Cái Vui chỉ vùng vẫy vài cái, thế mà hắn lại sai người phế đi toàn bộ kinh mạch của nó! Hôm nay dù có phải liều mạng, ta cũng phải đòi lại công bằng cho con gái ta!"