Kỳ Minh nghe ra giọng điệu mỉa mai, châm chọc của hắn, thầm c.ắ.n răng: Hắn bận đến mức không có thời gian thay đổi đồ đạc ư? Hắn là không có linh thạch để thay thì có!

Có môn phái nào lại lắm tiền nhiều của, tiêu xài phung phí như Thuận Càn Tông các ngươi chứ?!

Tuy nhiên, nhớ tới sự hiện diện của thiên ngoại chi âm, hắn rất nhanh lấy lại biểu cảm, giọng điệu điềm nhiên: “Thân là Tông chủ, bận rộn một chút cũng là lẽ đương nhiên.”

Nói tới đây, trong mắt hắn ánh lên tia sáng ch.ói lọi: “Huống hồ, Vạn Kiếm Tông đang được Thiên Đạo chiếu cố sâu sắc, ta sao có thể phụ lại tấm chân tình của Thiên Đạo được?!”

Tô Li nghe hắn nói, ngơ ngác nghiêng đầu:

Hả?

Nàng chiếu cố ai cơ??

Vạn Kiếm Tông á?

Còn Lục Kim Hoài, sau khi nghe lời khoe khoang của Kỳ Minh, hắn rốt cuộc không giữ nổi nụ cười khách sáo trên mặt. Hắn đặt chén rượu xuống, quả quyết đáp trả: “Thuận Càn Tông mới là môn phái được Thiên Đạo ưu ái nhất!”

“Thiên Đạo nhân từ, Thiên Đạo khoan dung! Chính nhờ sự che chở của Thiên Đạo, Thuận Càn Tông mới giải quyết được mọi khó khăn, tông môn ngày càng phát triển rực rỡ!”

Tô Li lại nghiêng đầu sang hướng khác, vẻ mặt khó hiểu nhìn Lục Kim Hoài:

Hả?

Nàng che chở Thuận Càn Tông từ lúc nào vậy??

Hai người này đang tự suy diễn cái gì thế?

Nàng ném cho Lục Kim Hoài và Kỳ Minh một cái nhìn chán ghét, rồi theo thói quen vươn tay định lấy chút đồ ăn trên bàn.

Bàn tay cầm linh quả bên trái bỗng dưng đưa tới, bên phải cũng ân cần dâng lên hạt dưa và mứt hoa quả.

Tô Li nhìn đôi mắt sáng rực của Bạch T.ử Vân bên trái, lại quay sang nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Thẩm Trường Hàn bên phải. Nàng lờ mờ nhận ra, cho dù có nhận đồ của cả hai người, họ vẫn sẽ dõi theo xem nàng ăn món nào trước.

Nàng lặng lẽ rụt tay lại, ngả người ra sau, nhắm mắt vờ như đang nghỉ ngơi.

Sau đó, nàng nhàm chán mở Thiên Đạo Chi Thư trong thức hải, bắt đầu hóng chuyện.

【 Tông chủ Vạn Kiếm Tông và Tông chủ Thuận Càn Tông có thù oán gì với nhau từ trước sao? Sao nhìn kiểu gì cũng thấy... mỉa mai, móc mỉa nhau thế nhỉ? 】

【 Mà nhắc mới nhớ, hình như dạo này mình ít chú ý đến Thuận Càn Tông thì phải. 】

Đã lâu không được nghe giọng nói của thiên ngoại chi âm, Lục Kim Hoài cảm động đến đỏ hoe đôi mắt:

Thiên ngoại chi âm rốt cuộc vẫn chưa quên Thuận Càn Tông!!

Hắn chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt ngạc nhiên của Kỳ Minh, từ từ nhắm mắt lại, bày ra vẻ mặt thành kính lắng nghe.

Và rồi, hắn nghe thấy giọng nói đầy kinh ngạc, thậm chí có phần cạn lời của thiên ngoại chi âm:

【 Người của Thuận Càn Tông... điên hết cả rồi sao? 】

【 Tông chủ và Thất trưởng lão của Thuận Càn Tông, ngày nào cũng... thủ thỉ những lời âu yếm với nhau?? Nào là 'Ngươi là cục cưng của ta', 'Ta là chiếc áo bông nhỏ của ngươi'? Thể loại gì đây?? 】

【 Đại trưởng lão thì lại đang... 】

【 Đang viết tiểu thuyết 18+ nam x nam!! Chuyện này có hơi quá đáng rồi không?? 】

【 Còn Tam trưởng lão —— Tam trưởng lão dạo này lại đang học hát... Thập Bát Mô (Một khúc hát dâm ô)??!! 】

【 Thật hiếm có những dòng văn tự nào khiến người ta đọc xong lại thấy cay mắt đến vậy... 】

Mọi người ở Vạn Kiếm Tông – những người có thể nghe được thiên ngoại chi âm – đều trố mắt nhìn đoàn người Thuận Càn Tông bằng ánh mắt chấn động: Đầu óc đám người này bị úng nước rồi sao?!

Nếu không, sao lại có thể làm ra những chuyện... chỉ nghe thôi đã thấy rùng rợn thế này!!

Lục Kim Hoài không những không lấy làm nhục, ngược lại còn tỏ vẻ tự hào. Hắn trừng to mắt nhìn trả lại từng người một: Đám người này thì biết cái quái gì! Bọn họ đang hy sinh vì tông môn đấy!!

Chỉ cần có thể khiến thiên ngoại chi âm hứng thú với Thuận Càn Tông một lần nữa, thì đ.á.n.h đổi bất cứ giá nào cũng xứng đáng!!

Nghĩ đến đây, hắn sốc lại tinh thần, nhân lúc thiên ngoại chi âm còn chút hứng thú với Thuận Càn Tông, hắn vội vàng làm ra vẻ sầu não, bắt đầu tuôn một tràng than thở với Kỳ Minh:

“Kỳ tông chủ, ngài chắc cũng hiểu, Thuận Càn Tông quy mô lớn như vậy, cho dù ta ngày đêm dốc sức, cũng lo sợ có bỏ sót vấn đề gì không. Giống như mấy hôm trước...”

Hắn đem tất cả những người và sự việc mà hắn cho là có vấn đề trong tông môn dạo gần đây, liệt kê ra một lượt.

Quá đỗi nhàm chán, Tô Li nghe mà chỉ muốn ngáp dài.

Nàng uể oải lật giở Thiên Đạo Chi Thư, giọng nói càng thêm rệu rã, chẳng màng chút hứng thú nào:

【 Thuận Càn Tông thế này chẳng phải đang rất tốt sao? 】

【 Sóng yên biển lặng, tốt đến mức không thể tốt hơn. 】

【 Tông chủ Thuận Càn Tông đào đâu ra mớ rắc rối vặt vãnh này thế nhỉ? 】

Nghe thiên ngoại chi âm phán vậy, mắt Lục Kim Hoài sáng rực niềm vui: Thuận Càn Tông quả thực không xảy ra vấn đề gì!!

Chương 211 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia