Tô Li chẳng màng để mắt tới biểu cảm của đám người Vạn Kiếm Tông trong điện. Sự hiếu kỳ của nàng đối với vị Thái Nguyên Chí Tôn này đã vượt xa lũ người kia:
【 Ha ha ha ha ha, hóa ra vị tôn giả siêu phàm thoát tục trong mắt thiên hạ, thực chất lại là một con sâu lười!! 】
【 Cái kiểu có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, nói thêm một chữ cũng than mệt!! 】
【 Ai cũng tưởng Thái Nguyên Chí Tôn uy nghiêm tột đỉnh, sâu không lường được, hóa ra là vì ổng lười há miệng nói chuyện ha ha ha ha ha —— 】
【 Ha ha ha ha ha, Vạn Kiếm Tông cày cuốc điên cuồng thế kia, mà ông tổ của họ lại lười chảy thây thế này!! 】
【 Chuẩn cmnr!! Cái kẻ mà Trần Thu miêu tả, chính xác là Thái Nguyên Chí Tôn hàng auth ha ha ha ha —— 】
Bàn tay đang nâng niu miếng ngọc bội của Kỳ Minh bỗng chốc cứng đờ. Không hiểu sao, đôi tay ấy đột nhiên chẳng còn run rẩy tẹo nào nữa.
Hắn cố nặn ra từng chữ, giọng nói run rẩy: “Đệ lục đại chưởng môn của Vạn Kiếm Tông, xin bái kiến Thủy tổ!”
“Bái kiến Thủy tổ!!”
Tiếng hô cung kính và đầy kích động của mọi người vang vọng khắp Vân Quyền Điện.
【 Hét to thế làm gì chứ? 】
Tô Li bị tiếng thét của họ làm ch.ói cả tai, lười biếng càu nhàu trong bụng:
【 Các người có hét khô cả họng, thì ông tổ của các người cũng chẳng tỉnh dậy được đâu! 】
【 Mấy hôm trước lúc ổng thức dậy đã ngốn sạch sành sanh linh khí trong ngọc bội rồi. 】
【 Không thấy miếng ngọc bội xám xịt như cục đất sét kia à? 】
【 Chẳng lẽ các người định tay không bắt giặc, dùng mỗi "tấm chân tình" để đ.á.n.h thức tổ tông sao? 】
【 Có keo kiệt thì cũng vừa phải thôi chứ? 】
Nghe thiên ngoại chi âm mắng vốn, Kỳ Minh điên cuồng lục lọi lấy ra đủ loại linh bảo. Những người khác của Vạn Kiếm Tông cũng làm theo với vẻ mặt cuồng nhiệt, bất chấp tất cả.
Nhưng...
Tô Li nhìn đống linh bảo thất phẩm, lục phẩm nằm ngổn ngang dưới đất, giọng nói mang theo vẻ chê bai:
【 Thái Nguyên Chí Tôn lúc sinh thời là đại năng Độ Kiếp kỳ đấy. Các người mang mấy trăm, mấy ngàn món linh thực, linh bảo phẩm cấp thấp tè thế này ra dâng lên cũng bằng thừa. 】
【 Muốn ổng thức tỉnh, ít nhất cũng phải có hàng bát phẩm lót đường, cửu phẩm chắp vá, Thần Khí thì càng tốt. 】
【 Về số lượng ấy à, tất nhiên là càng nhiều càng tốt rồi ~~ 】
Thiên ngoại chi âm nói nghe có vẻ nhẹ tựa lông hồng, nhưng biểu cảm của người Vạn Kiếm Tông lúc này lại khó coi hơn cả khóc: Nếu là linh thạch, họ còn có thể đi kiếm, đi mượn các tông môn khác.
Thế nhưng linh bảo bát, cửu phẩm... mấy cái tông môn nhỏ có khi dốc cạn cả môn phái cũng chẳng bói ra nổi một món. Dù có là sáu đại tông môn đi chăng nữa, mỗi tông môn cũng chỉ sở hữu nhiều nhất năm sáu món là cùng.
Khó khăn lắm mới tìm lại được linh hồn Thủy tổ, lẽ nào họ lại cứ trơ mắt đứng nhìn ngài tiếp tục chìm trong giấc ngủ say cho đến khi hồn phi phách tán sao?
Ngay lúc Kỳ Minh định đập nồi bán sắt vơ vét tài sản, Tô Li đang ngồi một bên dường như chợt nhớ ra điều gì, "Bốp" một tiếng gập quyển Thiên Đạo Chi Thư trong thức hải lại.
Cực phẩm linh bảo, chỗ nàng nhiều đến mức sắp tràn cả ra ngoài rồi này!
Nàng nhìn đám người Vạn Kiếm Tông, hờ hững buông lời: "Kiếm pháp của Thái Nguyên Chí Tôn thế nào?"
"Có thích hợp để dạy người khác không?"
Trong Vân Quyền Điện, tất cả mọi người của Vạn Kiếm Tông đều rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Bầu không khí trong điện tĩnh mịch đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Chính lúc này, giọng nói bình thản, như tách biệt hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt xung quanh của Tô Li lại càng thêm phần rõ ràng.
Vậy mà lại có người dám nghi ngờ kiếm pháp của Thái Nguyên Chí Tôn??!!
Những người của Vạn Kiếm Tông và Thuận Càn Tông có mặt trong điện đều đồng loạt hướng ánh mắt về phía phát ra âm thanh.
Thẩm Uẩn An, người đứng gần Tô Li nhất, là người đầu tiên quay sang nhìn nàng, trong ánh mắt vẫn còn vương vấn ngọn lửa phẫn nộ chưa kịp tắt.
Khi nhận ra Tô Li chỉ là một tu sĩ ở Luyện Khí kỳ, hắn cố kìm nén cơn giận, hít một hơi thật sâu:
Người này không phải đệ t.ử Vạn Kiếm Tông, tu vi lại thấp kém, việc chưa từng nghe qua những chiến tích lẫy lừng của Thái Nguyên Chí Tôn cũng là điều dễ hiểu.
Nghĩ vậy, trong ánh mắt hắn lóe lên sự sùng bái cuồng nhiệt giống hệt những người khác của Vạn Kiếm Tông:
"Kiếm pháp của Thái Nguyên Chí Tôn là độc tôn thiên hạ, cho đến tận bây giờ vẫn chưa có vị kiếm tu nào có thể sánh kịp dù chỉ một phần vạn của ngài!"
Khố Phòng trưởng lão đứng bên kia cũng không chút ngần ngại tiếp lời: "Hoàn toàn chính xác! Thái Nguyên Chí Tôn năm xưa, chỉ với một nhát kiếm đã có sức mạnh dời non lấp bể, chọc trời khuấy nước. Cả Tu Tiên giới này chẳng một ai có thể đỡ nổi một nhát kiếm tung hết sức lực của ngài!"