Ai dè thiên ngoại chi âm vẫn túc trực ở đây, tóm hắn gọn lỏn!

Cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt sắc như d.a.o đang găm c.h.ặ.t lấy mình, hắn lạnh toát cả sống lưng: "À ừm... ta sực nhớ ra nhà còn bao việc, xin phép đi trước một bước!"

Hắn thoăn thoắt dẫm lên thanh bản mạng kiếm còn nguyên vỏ, "vèo" một cái bay biến mất dạng.

Dù tốc độ bay có nhanh như chớp, nhưng độ cao lại được kiểm soát gắt gao dưới ngưỡng 3 mét, không chệch đi một tấc nào.

Kỳ Minh cùng đám ch.óp bu Vạn Kiếm Tông nhìn cái dáng bay thấp lè tè của Cố Thừa Trạch, gương mặt hiện rõ vẻ tuyệt vọng, tức tốc đuổi theo.

Tô Li dõi theo bóng lưng hối hả của đám người kia, trong giọng nói pha chút nghi hoặc:

【 Đám người này sao tự dưng lại bỏ chạy hết trơn vậy?? 】

【 Chẳng lẽ bọn họ đã đ.á.n.h hơi được sự bất thường của Kiếm Tôn rồi?? 】

Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng ánh lên vẻ phấn khích tột độ. Nàng chẳng buồn đoái hoài đến đám đệ t.ử Vạn Kiếm Tông đang ngơ ngác như mất sổ gạo xung quanh, hí hửng quay ngoắt về Hiên Lâm Phong, chuẩn bị bày binh bố trận, soạn sẵn đồ ăn vặt để tận hưởng trọn vẹn màn kịch hay ho này qua Vân Đoan Chi Kính.

Trong lúc Tô Li hối hả trở về Hiên Lâm Phong, đám Kỳ Minh đã bao vây c.h.ặ.t chẽ Cố Thừa Trạch - kẻ đang cắm đầu cắm cổ bỏ chạy - trong rừng trúc T.ử Hiên.

Một vài vị tôn giả của Vạn Kiếm Tông nhận được tin báo cũng tức tốc lao tới.

Như Tuần Tôn giả hôm qua vừa mới giải quyết xong êm đẹp vụ tên đệ đệ hám tài trộm mất tu vi của mình, khiến tu vi của ngài giậm chân tại chỗ, thậm chí còn thụt lùi. Khuôn mặt ngài lúc này vẫn còn vương chút nhợt nhạt của người ốm yếu.

Ngài đưa mắt nhìn lướt qua Thanh Nguyên Kiếm Tôn đang bị bao vây ở giữa, sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Ngài quay phắt sang nhìn Kỳ Minh đứng bên cạnh với vẻ mặt không thể tin nổi: "Tông chủ, lẽ nào Kiếm Tôn thực sự..."

Kỳ Minh nhìn Cố Thừa Trạch đang ngã bệt dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy, giọng nói mang theo sự tuyệt vọng đau đớn đến tận tâm can: "Đúng vậy."

Thanh Nguyên Kiếm Tôn tuyệt thế vô song, "Nhất kiếm sương hàn" của bọn họ, sao có thể lại mang cái dáng vẻ... hèn nhát thế này!!

Hoa Kỳ Tôn giả vừa mới chạy đến, nghe xong không chút do dự rút phăng thanh linh kiếm giắt bên mình. Luồng kiếm khí rực lửa tức thì chĩa thẳng vào Cố Thừa Trạch, giọng điệu mang theo sự lạnh lẽo tưởng chừng tuyệt vọng: "Tên đạo chích nhà ngươi, dám to gan cướp xác Kiếm Tôn?!"

Đám người vốn đang chìm trong sự sụp đổ và tuyệt vọng nay mới bừng tỉnh, ai nấy đều chĩa ánh mắt hình viên đạn, cháy bừng ngọn lửa giận dữ về phía Cố Thừa Trạch.

Hôm nay, bọn họ thề phải rút gân, lột da cái tên cướp xác Kiếm Tôn này, sau đó nghiền nát hắn thành tro bụi!!

Cảm nhận luồng linh khí cuồn cuộn xung quanh như muốn xé xác mình ra làm trăm mảnh, Cố Thừa Trạch toát mồ hôi lạnh, hai chân run rẩy không ngừng. Hắn vừa sợ hãi tột độ, vừa cảm thấy vô cùng oan ức:

"Ta đâu có cướp xác Kiếm Tôn của các người, vừa mở mắt ra ta đã ở trong cái thân xác này rồi!"

Hắn đang sống yên ổn ở thế giới hiện đại, ngày ngày được ăn cơm hộp, nốc thỏa thích Phì Trạch Khoái Nhạc Thủy (Coca-cola), lại còn được ngắm nữ thần qua màn hình máy tính!

Có bị điên mới tự đ.â.m đầu vào cái chốn Tu Tiên giới ngày ngày chỉ biết cắm mặt vào tu luyện này!!

Cái chính là hắn lại còn đội lốt đệ nhất cao thủ đương thời. Hắn đã phải chui lủi trong cái động phủ c.h.ế.t tiệt ấy mười năm trời! Thi thoảng mới dám thò mặt ra ngoài hít khí trời một tí, mà còn phải thập thò không dám để ai phát hiện!!

"Còn dám giảo biện!" Hoa Kỳ Tôn giả trợn trừng hai mắt, ngọn lửa giận dữ trong đôi mắt hạnh như muốn thiêu sống Cố Thừa Trạch, "Nếu không phải ngươi cướp xác..."

【 Quả thực không phải hắn cướp xác. 】

Vừa về đến Hiên Lâm Phong, Tô Li mở ngay Vân Đoan Chi Kính, đúng lúc nghe được câu nói của Hoa Kỳ Tôn giả. Nàng lật lật Thiên Đạo Chi Thư, giọng điệu có phần kỳ quái.

【 Cái gã xuyên không này vì thức khuya nên lăn ra đột t.ử, vừa mở mắt ra đã thấy mình chui tọt vào thân xác của Kiếm Tôn rồi. 】

Nét mặt Cố Thừa Trạch bỗng chốc cứng đờ: Hóa ra hắn đã c.h.ế.t rồi sao?

Thế chẳng phải hắn mãi mãi không thể quay về thế giới cũ được nữa?!

Tự dưng lăn ra đột t.ử, cảnh sát nhất định sẽ điều tra mọi ngóc ngách liên quan đến hắn.

Nghĩ đến mớ lịch sử duyệt web đen tối trong điện thoại và máy tính, hắn tuyệt vọng cùng cực: Hắn sống một đời tuân thủ pháp luật, không ngờ cuối cùng lại đ.á.n.h mất đi sự trong sạch của bản thân.

Hoa Kỳ Tôn giả nghe thiên ngoại chi âm nói vậy, bỗng ngừng chất vấn, giọng nói xen lẫn sự sợ hãi mà chính ngài cũng không nhận ra: "Nếu không phải ngươi cướp xác, thì sao ngươi lại xuất hiện trong thân xác của Kiếm Tôn."

Chương 221 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia