【 Rút ra á? Thần hồn có độ tương thích cao với thân xác Kiếm Tôn như vậy, e là tìm mỏi mắt khắp Tu Tiên giới cũng chẳng ra cái thứ hai, rút ra thì uổng phí lắm. 】
【 Dù sao thì, đây rất có thể là tâm nguyện cuối cùng của Thanh Nguyên Kiếm Tôn trước khi qua đời. 】
Tô Li lướt mắt qua những dòng chữ vừa được cập nhật, giọng nói mang theo chút bùi ngùi:
【 Thanh Nguyên Kiếm Tôn đến lúc lâm chung vẫn đau đáu lo cho tương lai của Vạn Kiếm Tông, nên mới mong muốn có một thần hồn lương thiện nhập vào thân xác mình, thay ngài che chở Vạn Kiếm Tông. 】
【 Còn lý do tại sao lại là Cố Thừa Trạch, một phần là do thần hồn của hai người vô cùng tương hợp, phần khác là vì —— trước khi c.h.ế.t, Cố Thừa Trạch vẫn còn đang mơ mộng được xuyên không đến Tu Tiên giới để trở thành một Long Ngạo Thiên hô mưa gọi gió. 】
【 Trùng hợp chưa ~~ 】
【 Chứ không thì, với cái thần hồn yếu ớt của Cố Thừa Trạch, làm sao mà chui lọt vào cái thân xác này an toàn, lại còn sống nhăn răng đến tận bây giờ. 】
Vẻ mặt Cố Thừa Trạch có phần ngơ ngác: Hóa ra không phải hắn chiếm tổ chim khách sao?
Chấp nhận để một người xa lạ chiếm đoạt thân xác mình, chỉ vì muốn bảo vệ tông môn.
Đây là cơ thể hiện tại của hắn, cũng chính là nguyện vọng của Thanh Nguyên Kiếm Tôn lúc bấy giờ sao?
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Cố Thừa Trạch tràn đầy vẻ áy náy: Là hắn quá vô dụng, đến bây giờ ngay cả việc ngự kiếm bay lượn cũng không dám, thật phụ sự kỳ vọng của Thanh Nguyên Kiếm Tôn.
Nghe những lời của thiên ngoại chi âm, nước mắt của những người Vạn Kiếm Tông vừa mới ngừng rơi lại tuôn trào như suối.
Kiếm Tôn đã cống hiến hết mình vì Vạn Kiếm Tông, đến phút cuối cùng vẫn canh cánh nỗi lo cho tông môn!
Họ thực sự có lỗi với Kiếm Tôn. Vì tu vi của họ kém cỏi nên Vạn Kiếm Tông mới rơi vào tình cảnh hiểm nghèo như hiện tại.
Chuyến này, Vạn Kiếm Tông không biết sẽ phải hứng chịu đòn giáng nặng nề cỡ nào.
Ngay khi tất cả mọi người, kể cả Cố Thừa Trạch, đều mang vẻ mặt áy náy tự trách, giọng nói lười biếng của thiên ngoại chi âm lại cất lên:
【 Thần hồn tương thích đến mức này, Cố Thừa Trạch lại trú ngụ trong cơ thể này ròng rã mười năm... 】
【 Ta cá là hắn chỉ cần múa may vài đường cơ bản, là cũng dư sức bung xõa được năm sáu phần uy lực của Thanh Nguyên Kiếm Tôn rồi. 】
Tất cả mọi người Vạn Kiếm Tông đều đồng loạt ngoái đầu, ánh mắt sáng rực chĩa về phía Cố Thừa Trạch. Cái nhìn của họ như thể đang chiêm ngưỡng một món kỳ trân dị bảo hiếm có khó tìm, nhưng trong mắt vẫn còn đọng lại những giọt lệ chưa kịp lau khô, trông cực kỳ rùng rợn.
Cố Thừa Trạch bị họ nhìn chằm chằm đến mức phát hoảng, lùi lại một bước. Kỳ Minh vội vàng bước lên trước, cung kính hành lễ với hắn:
"Tôn giả, ngài có thể nhập vào thân xác của Kiếm Tôn, âu cũng là tâm nguyện cuối cùng của ngài ấy, xin ngài đừng rời đi."
"Chỉ là, Vạn Kiếm Tông hiện tại đang phải đối mặt với nguy cơ thù trong giặc ngoài nghiêm trọng. Mà ngài lại có thần hồn vô cùng tương thích với Kiếm Tôn. Nếu ngài chịu khó tu luyện một chút, chắc chắn sẽ đạt được tu vi ngang ngửa Kiếm Tôn, cứu vớt Vạn Kiếm Tông khỏi biển lửa."
Nghe hắn nói vậy, Cố Thừa Trạch không chút do dự quả quyết: "Được, mỗi ngày ta nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện!"
Đàn ông con trai nào mà chẳng có ước mơ vung kiếm trừ gian diệt ác cơ chứ?!
Trước đây hắn sợ bị người ta phát hiện cách mình dùng kiếm khác với Kiếm Tôn, nên chẳng dám luyện kiếm, chỉ dám lén lút vuốt ve... vỏ kiếm của thanh linh kiếm trong động phủ mà thôi.
Vì hắn căn bản không rút nổi thanh linh kiếm ra.
Giờ đây, hắn nhất định phải rèn luyện kiếm thuật thật chăm chỉ, trở thành một kiếm tu kiệt xuất như Thanh Nguyên Kiếm Tôn!
Nghe được câu trả lời của hắn, Kỳ Minh cúi rạp người bái lạy: "Đa tạ tôn giả."
Khi ngẩng đầu lên, hắn cố nén vẻ mệt mỏi trên gương mặt, hành lễ với các vị tôn giả xung quanh: "Chuyện Tôn giả luyện kiếm, đành trăm sự nhờ các vị tôn giả."
Nói xong, hắn thở dài một tiếng: "Ta phải đi sắp xếp việc phòng thủ cho Vạn Kiếm Tông đây."
Hắn còn phải đi... tế bái bia mộ của Thanh Nguyên Kiếm Tôn.
...
Ai rồi cũng sẽ có lúc bị cảm động. Và trong cái khoảnh khắc xúc động trào dâng ấy, người ta thường ngỡ mình được tiếp thêm nguồn sức mạnh và lòng can đảm vô biên, tin chắc rằng bản thân có thể chinh phục được mọi giới hạn.
Tiếc thay, cái mớ cảm xúc bồng bột đó thường xịt ngóm chưa đầy bốn tiếng đồng hồ.
Cố Thừa Trạch cũng y chang vậy. Một gã thanh niên thời nay bình thường đến mức không thể bình thường hơn, một trạch nam chính hiệu, việc hạ quyết tâm thì dễ như ăn kẹo, nhưng bảo hắn kiên trì thì còn khó hơn cả lên trời.