Như Tuần Tôn giả bên cạnh cũng vội vã tiếp lời: "Nếu ngài có được kiếm linh, ngài sẽ không phải... cật lực luyện kiếm mỗi ngày nữa."

"Khụ khụ —— hơn nữa thật sự không đau đâu."

Các nam trưởng lão phía sau cũng đua nhau kể lể về trải nghiệm của bản thân để khuyên nhủ.

Sau một vòng điểm danh, hóa ra tất cả các nam trưởng lão của Vạn Kiếm Tông đều đã từng tự cung ít nhất một lần!

Nhìn đám người đang ngày một áp sát, Cố Thừa Trạch cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa thâm sâu trong lời nói của họ. Hắn lùi lại liên tục, hoảng loạn tột độ. Đó là tự cung đấy!!!

Sao lại không đau được!!

Hắn giật phắt thanh linh kiếm từ tay Lăng Phong Tôn giả, ôm c.h.ặ.t vào lòng, run rẩy tuyên bố: "Ta nghĩ ta cứ cật lực luyện kiếm mỗi ngày thì hơn!"

Thà ngày nào cũng phải vung kiếm 500, à không, 800 lần, còn hơn là làm thái giám!!

Đâu ai biết rằng, kiếm tu mỗi ngày đều vung kiếm tối thiểu 3000 lần, giới hạn trên thì vô tận.

Nhìn bộ dạng run lẩy bẩy của hắn, Lăng Phong Tôn giả thở dài não nuột: "Nhưng Tôn giả ơi, hiện tại ngài rút thanh linh kiếm ra còn khó, nói chi đến chuyện dùng nó để luyện kiếm."

"Ngài đừng lo, ta sẽ làm mẫu cho ngài xem, nhìn xong ngài sẽ không sợ nữa đâu."

Nói đoạn, ngài dứt khoát rút thanh bản mạng kiếm của mình ra, sấm sét xẹt lên lách tách trên lưỡi kiếm.

Thấy ngài giơ kiếm định nhắm thẳng vào "cậu bé" của mình, Cố Thừa Trạch bỗng bộc phát một luồng sức mạnh phi thường chưa từng có: Bị linh kiếm thiến mất "của quý", hắn sẽ bị chấn thương tâm lý cả đời mất!!

Hắn dồn sức vào tay, thanh linh kiếm trước nay cứ kẹt cứng bỗng chốc được rút ra dễ dàng mà không gặp chút trở ngại nào.

Hắn vừa gào thét thất thanh: "Ta không tự cung đâu!!"

Vừa vung thanh linh kiếm c.h.é.m mạnh về phía trước.

Tức thì, một luồng kiếm ý tuyệt vọng, cuồng nộ như muốn hủy diệt cả đất trời bùng nổ từ thanh linh kiếm, bao trùm toàn bộ Vạn Kiếm Tông.

Mục tiêu của luồng kiếm khí ấy là một ngọn núi hoang phế, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi. Xung quanh chỉ còn lại tàn dư của kiếm khí lượn lờ, hàng trăm năm sau cũng chẳng thể tan biến.

Luồng kiếm khí này thậm chí còn mạnh mẽ, cuồng bạo hơn cả kiếm khí trước kia của Thanh Nguyên Kiếm Tôn, mạnh đến mức khiến người ta chẳng màng nảy sinh ý định phản kháng.

Cố Thừa Trạch bị vắt kiệt toàn bộ linh khí, ngã loạng choạng xuống đất, thở hồng hộc: "Ta có thể vung được linh kiếm rồi, không cần tự cung nữa đúng không?"

Nghe thấy lời hắn, tất cả mọi người đồng loạt quỳ sụp xuống: "Là chúng ta không nên ép buộc Kiếm Tôn."

Cố Thừa Trạch nằm vật ra đất, hai hàng nước mắt chực trào rơi, nhìn lên bầu trời: "Của quý" của hắn, bảo vệ được rồi!!

Bên trong Vân Quyền Điện.

Gia chủ nhà họ Tiền hung hăng xông vào, vênh váo như chưa từng thấy, giọng điệu đầy vẻ thách thức:

"Đệ t.ử Vạn Kiếm Tông các ngươi dám thiến con cháu họ Tiền ta không biết bao nhiêu lần... khụ khụ, chuyện này, quyết không thể để yên được!"

Nói đoạn, lão hất hàm nhìn Kỳ Minh đang ngồi trên vị trí chủ tọa: "Bằng không, họ Tiền ta chẳng phải là hạng dễ bị người ta bắt nạt sao!"

"Lão tổ nhà chúng ta đã tuyên bố, nếu hôm nay ngài không cho họ Tiền ta một câu trả lời thỏa đáng, vài ngày tới, ngài ấy sẽ đích thân đến thăm hỏi."

Nhìn bộ dạng vênh váo tự đắc của Tiền gia chủ, Kỳ Minh cố giữ vẻ mặt uy nghiêm:

Kẻ cưỡng h.i.ế.p bé gái, có bị thiến hàng trăm lần cũng là đáng đời!

Huống hồ kẻ đó chẳng hề mang họ Tiền, sao tự dưng lại biến thành con cháu họ Tiền cơ chứ?!

Kỳ Minh biết thừa đây chỉ là cái cớ để nhà họ Tiền dò xét Vạn Kiếm Tông. Hắn làm bộ như chẳng có chuyện gì, ung dung nhấp một ngụm linh trà, giọng điệu không nhanh không chậm:

"Vậy Tiền gia chủ muốn thế nào?"

Thấy vẻ bình tĩnh của Kỳ Minh, trong đầu Tiền gia chủ nảy ra vô số ý đồ, cuối cùng lão hất hàm, kiên quyết: "Nghe đồn Vạn Kiếm Trủng của quý tông có vô vàn linh kiếm quý giá, nếu có cơ hội, ta thật sự muốn được tận mắt chiêm ngưỡng."

"Đương nhiên là được!" Kỳ Minh điềm nhiên đặt chén trà xuống, "Chỉ cần họ Tiền có đứa con cháu nào sở hữu thiên phú xuất chúng gia nhập môn phái ta, tất nhiên sẽ được bước vào Vạn Kiếm Trủng."

"Chỉ e là Tiền gia chủ tuổi tác đã cao, Vạn Kiếm Tông ta không thể nhận đệ t.ử quá lứa lỡ thì như ngài."

"Ngươi!"

Thấy hai bên chuẩn bị cãi vã, Triệu gia chủ vội vàng xen ngang: "Ái chà, Kỳ tông chủ, ở Nhạc Kiếm Thành, có mấy đệ t.ử Vạn Kiếm Tông quá quắt lắm, dám đả thương người của Thành chủ phủ!"

Những kẻ khác có mặt cũng thi nhau vạch lá tìm sâu, lôi đủ thứ chuyện tồi tệ của Vạn Kiếm Tông trong mấy năm qua ra mà kể lể, ngay cả chuyện đệ t.ử Vạn Kiếm Tông vì túng quẫn linh thạch phải đi làm thuê gán nợ cũng bị lôi ra bêu rếu.