Gia chủ họ Kiều đi đầu bước thấp bước cao, suýt nữa thì ngã nhào ra đất.
Đám con cháu nhà họ Kiều theo sau, ngoại trừ Kiều Nghiên Trạch, đều đồng loạt đứng hình với vẻ mặt sững sờ đến tột độ. Ai nấy đều c.h.ế.t lặng tại chỗ, trông như những bức tượng câm nín.
Sao có thể thế được!!
Chắc chắn là do bọn họ tu luyện quá đà nên tẩu hỏa nhập ma, sinh ra ảo giác rồi. Không sai, nhất định là ảo giác!
Đó là Mặc Ngọc Kỳ Lân đã bảo hộ nhà họ Kiều suốt ngàn năm qua đấy! Sao lại có kẻ to gan lớn mật dám —— giở trò đồi bại với nó cơ chứ!
Phản ứng của những người khác trong điện cũng chẳng khác người nhà họ Kiều là bao.
Chuyện này quá mức chấn động, khiến tất cả mọi người hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Đại trưởng lão, người từng trải nhiều nhất, là người đầu tiên lấy lại tinh thần. Ông ngượng ngùng đưa tay lên che miệng, ho khan hai tiếng.
Dù ông đã cố gắng che giấu, nhưng qua tiếng ho khan đứt quãng, người ta vẫn phần nào đoán được sự bàng hoàng trong lòng ông.
Thành chủ thành Thiên Song đứng gần Đại trưởng lão nghe tiếng ho cũng sực tỉnh.
Ông giơ tay lên, run rẩy khép lại cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc.
Trong lòng ông gào thét không ngừng: Đó là Ngụy Thần Thú đấy!! Dù có chữ "ngụy" ở đằng trước, nhưng năng lực của nó cũng bằng một phần năm Thần Thú cơ mà!!
Bao nhiêu tu sĩ Hóa Thần cả đời cũng chẳng được chiêm ngưỡng một lần, thế mà Kiều Nghiên Trạch lại dám...
Đúng lúc này, ông bỗng sực nhớ ra: Ngụy Thần Thú không thể hóa hình người, bởi vì cơ thể người không thể chịu đựng nổi luồng thần khí quá đỗi mạnh mẽ tỏa ra từ chúng...
Không chỉ mình ông nhớ ra điều này.
Ông và Gia chủ họ Vân đứng cạnh đưa mắt nhìn nhau. Trong ánh mắt ngoài sự kinh hãi tột độ, còn pha lẫn một tia hoảng sợ:
Với cái thân hình khổng lồ của Mặc Ngọc Kỳ Lân, cộng thêm luồng linh khí cuồng bạo tỏa ra từ Ngụy Thần Thú...
Bọn họ không kìm được mà hít một ngụm khí lạnh.
Ở một góc khác, Tô Li cũng mang vẻ mặt đầy chấn động.
Nàng cứ ngỡ sau chuyện tình người và rắn, rồi đến viên Thanh Tâm Quả Dục Hoàn, sẽ chẳng còn gì có thể làm nàng bất ngờ nữa.
Nhưng nàng đã nhầm. Nàng đã đ.á.n.h giá quá thấp giới hạn của giới Tu Tiên.
Lấy lại tinh thần, nàng hít sâu một hơi. Với tinh thần ham học hỏi, nàng tiếp tục lật giở cuốn Thiên Đạo Chi Thư.
Nhìn những hình ảnh minh họa trên đó, nàng lặng đi một chút, rồi ngẩng lên nhìn Kiều Nghiên Trạch với ánh mắt đầy thán phục:
【 Dù Mặc Ngọc Kỳ Lân đã thu nhỏ kích thước, nhưng vẫn to gấp đôi Kiều Nghiên Trạch. Cái sự chênh lệch kích cỡ này, rồi cả sự tương phản trắng đen rõ rệt này... 】
【 Chậc —— Quả thực kích thích quá, đáng sợ quá!! 】
Sau lời cảm thán, Tô Li lại nán mắt nhìn thêm vài giây nữa, rồi mới luyến tiếc lật sang trang mới.
Chỉ mất vài nhịp thở, nàng đã hoàn toàn chấp nhận cuộc tình nhân - thú này.
Quả nhiên, khả năng tiếp nhận những điều mới mẻ của con người... à không, của Thiên Đạo, thật sự quá mạnh mẽ.
【 Ồ, sừng của Mặc Ngọc Kỳ Lân sờ vào thích đến thế sao? Sao Kiều Nghiên Trạch hở tí lại đưa tay sờ sờ vài cái vậy? 】
【 Á à? Đâu chỉ có sờ thôi đâu... còn hôn nữa kìa ~~ 】
Giọng nói từ trên trời không còn mang sự ngạc nhiên lúc ban đầu, nhưng những người nhà họ Kiều nghe được những điều này lại chẳng thể nào bình tĩnh nổi.
Khó khăn lắm họ mới chấp nhận được sự thật Kiều Nghiên Trạch quyến rũ Thần thú, ai ngờ ngay sau đó lại nghe được những trò mà Kiều Nghiên Trạch đã làm với nó.
Sừng kỳ lân chính là nơi hội tụ linh khí của Mặc Ngọc Kỳ Lân, là biểu tượng của sự tôn quý và uy nghiêm!
Kiều Nghiên Trạch quyến rũ Thần thú thì thôi đi, thế mà còn dám sỉ nhục Thần thú đến nhường này!!
Tất cả người nhà họ Kiều, bao gồm cả vị Gia chủ, đều trừng mắt giận dữ nhìn Kiều Nghiên Trạch. Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, e rằng trên người Kiều Nghiên Trạch lúc này đã bị đ.â.m thủng lỗ chỗ rồi.
Tô Li hoàn toàn không để ý đến những diễn biến trong điện, tâm trí nàng đã bị những dòng chữ trên Thiên Đạo Chi Thư cuốn hút:
【 Ồ? Hóa ra trước đây, mỗi lần người nhà họ Kiều diện kiến Mặc Ngọc Kỳ Lân đều mang bộ dạng cung kính tột độ, chẳng dám hó hé nửa lời. Mỗi lần đến chỉ vái một lạy rồi vội vàng rời đi, lấy cớ là không muốn quấy rầy Thần thú tu luyện. 】
【 Lại còn phong tỏa cả ngọn núi phía sau, nghiêm cấm bất kỳ ai bén mảng đến quấy rối. 】
【 Các người cung kính thì cung kính thật đấy, nhưng sao chẳng mảy may quan tâm đến tình trạng tâm lý của một vị Thần thú già nua cô đơn cơ chứ! 】
Vẻ mặt tức giận của những người nhà họ Kiều bỗng chốc cứng đờ, đầu óc trống rỗng: Thần thú chẳng phải là ghét nhất bị người khác quấy rầy sao?