Trên phi thuyền trở về nhà họ Tôn, Gia chủ họ Tôn canh me thời gian sắp xuất phát, quay sang dặn dò đám con cháu: "Các ngươi trông chừng Tôn Hứa cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung."

Nói xong, chẳng đợi họ kịp phản ứng, ông hất tay áo bước đi: "Ta còn việc hệ trọng phải giải quyết, các ngươi cứ về nhà trước đi!"

Dứt lời, bóng ông thoắt cái biến mất, nhắm thẳng hướng Thuận Càn Tông mà quay lại.

Trên ngọn núi chính của Thuận Càn Tông, Lục Kim Hoài thấy Gia chủ họ Tôn quay lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng hoàn hảo: "Sao Gia chủ lại quay lại thế này, hay là để quên thứ gì sao?"

Gia chủ họ Tôn vừa đáp xuống, nghe ông hỏi vậy liền ho khan hai tiếng đầy ái ngại: "Ta và Tông chủ vốn thâm giao đã lâu. Ngày thường ta bận rộn chuyện gia tộc, nay rảnh rỗi nên mặt dày quay lại ôn chuyện với Tông chủ."

Lục Kim Hoài cười tươi rạng rỡ đón Gia chủ họ Tôn vào trong điện: "Ta cũng mong mỏi được hàn huyên tâm sự cùng Gia chủ từ lâu rồi."

Vừa đi được vài bước, Gia chủ họ Tôn tằng hắng giọng, cố tình lái câu chuyện sang Tĩnh Tâm Đan một cách 'tự nhiên' nhất có thể: "Thuận Càn Tông chiêu mộ được một nhân tài xuất chúng như Bạch trưởng lão, ắt hẳn sẽ hưng thịnh ngàn năm..."

Sau một hồi ca tụng, thấy Lục Kim Hoài vẫn giữ nụ cười tươi như hoa trên môi, ông rốt cuộc không nhịn được nữa: "Cũng không biết số Tĩnh Tâm Đan mà Bạch trưởng lão luyện chế còn..."

Nói đến đây, ông cố tình thở dài sườn sượt, ra vẻ sầu não: "Tông chủ, ngài cũng biết đấy, nhà họ Tôn họ hàng đông đúc, con cháu đầy đàn. Chỉ một viên Tĩnh Tâm Đan thì thấm tháp vào đâu."

Ông lắc đầu, bất lực nói: "Tông chủ, ta biết Tĩnh Tâm Đan vô cùng quý giá, nhưng ta thực sự đã hết cách, đành phải muối mặt cầu xin ngài ban thêm cho một viên nữa."

Lục Kim Hoài thở dài đầy cam chịu: "Ôi, nếu là người khác đến xin, ta đã chẳng phải đắn đo như thế này, nhưng ta và ông thân tình nhường này..."

Ông ngừng một chút, như vừa đưa ra một quyết định khó khăn: "Gia chủ, nể tình thâm giao của chúng ta, ta đành nói thật cho ông biết. Trong tay ta hiện vẫn còn bảy viên Tĩnh Tâm Đan."

"Đệ t.ử của ta cũng... Thôi thì ta chỉ có thể nhường cho ông ba viên."

Tôn Hứa vốn dĩ chỉ mong xin được một viên, nào ngờ Lục Kim Hoài lại hào phóng đến vậy.

Trong ánh mắt ông đong đầy sự biết ơn. Giây phút này, ông thực sự coi Lục Kim Hoài là tri kỷ của đời mình: "Tông chủ, sau này ngài có việc gì, ta tuyệt đối sẽ không từ chối."

Ngay khi ông vừa nhận lấy ba viên đan d.ư.ợ.c, trên bầu trời bỗng truyền đến một đợt d.a.o động linh khí vô cùng quen thuộc.

Lục Kim Hoài ngước nhìn lên không trung, khẽ thở dài: "Xem ra hôm nay ta và ông không thể nâng ly cạn chén được rồi."

Nói xong, ông nhìn thẳng vào mắt Gia chủ họ Tôn với vẻ nghiêm túc: "Chỉ mong ông có thể giữ kín chuyện ngày hôm nay."

Ông nở nụ cười khổ bất đắc dĩ: "Nếu không, ta thật không biết phải ăn nói sao với các gia tộc khác."

Gia chủ họ Tôn cảm động rơi nước mắt. Ông vỗ n.g.ự.c cái 'bộp', quả quyết: "Tông chủ cứ yên tâm!"

Đợi Gia chủ họ Tôn đi khuất, Lục Kim Hoài lại thấy Thành chủ thành Thiên Vận đáp xuống. Nụ cười ngạc nhiên hoàn hảo lại hiện lên trên khuôn mặt ông: "Phong Thành chủ sao lại quay lại rồi, hay là để quên thứ gì sao?"

Trôi qua hơn nửa ngày, đại đệ t.ử theo sát Lục Kim Hoài nhìn vị khách thứ 87 đến xin Tĩnh Tâm Đan hớn hở ra về, rốt cuộc không kìm được nữa:

"Sư phụ, hôm nay người đã phân phát bao nhiêu viên Tĩnh Tâm Đan rồi ạ?"

Lục Kim Hoài vuốt râu cười mãn nguyện: "479 viên."

Đại đệ t.ử trố mắt ngạc nhiên: "Nhưng hôm nay mới có 103 người đến thôi mà!"

Lục Kim Hoài lắc đầu đầy ẩn ý, không giải thích thêm, chỉ quăng cho anh ta một cái túi trữ vật: "Trong này có 520 viên Tĩnh Tâm Đan."

"Con cứ âm thầm đem đến các nhà đấu giá, những khu giao dịch chợ đen."

"Nhớ kỹ, vật lấy hiếm làm quý, đừng tung ra cùng lúc một chỗ quá nhiều."

……

Trong khoang VIP của phi thuyền nhà họ Tôn, Gia chủ họ Tôn mặt lạnh như băng, đẩy viên Tĩnh Tâm Đan về phía Tôn Hứa.

Mặc dù thằng con trai này ăn hại thật, nhưng lòng cha mẹ thương con như biển thái bình, ông chẳng thể nào nhẫn tâm bỏ mặc nó được.

"Phụ thân, đây là..." Tôn Hứa trố mắt ngạc nhiên.

"Tĩnh Tâm Đan." Gia chủ họ Tôn lạnh nhạt đáp. Lo sợ hắn lén giấu đi rồi đem cho con ả Nhược Tình kia, ông nghiến răng ra lệnh, "Nuốt ngay cho ta."

Tôn Hứa nhìn sắc mặt của ông, cuối cùng chẳng nói lời nào, ngoan ngoãn nuốt viên Tĩnh Tâm Đan.

Vừa đáp xuống đất, Gia chủ họ Tôn chẳng thèm đoái hoài đến đứa con ngốc nghếch này nữa, hừ lạnh một tiếng rồi tiến thẳng vào nhà chính.

Ngay khi Tôn Hứa định bước theo, một giọng nói mềm mại, tha thiết vang lên từ phía sau. Hắn quay người lại, bắt gặp Nhược Tình trong tà áo trắng tinh khôi.

Chương 87 - Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia