Ninh Sở Sở nhìn Ngân Tinh vô cùng nghiêm túc trước mặt.
Ánh mắt cô từ từ di chuyển xuống dưới.
Cô đứng dậy, “Cái đó, thật sự rất ngại quá, xin lỗi anh nha.”
Cô cúi gập người chào Ngân Tinh trước.
Ngân Tinh: “???”
Ngay sau đó, liền tặng anh ta một đ.ấ.m.
Đánh anh ta ngất xỉu.
Ninh Sở Sở nhìn Ngân Tinh ngất trên ghế, lấy đi thẻ giám đốc của anh ta, lúc chuẩn bị đi, cô tiếc nuối nhìn Ngân Tinh một cái.
Người đàn ông đầu tiên trên thế giới dám tỏ tình với cô.
“Thật sự xin lỗi, nếu anh là người nước C, hơn nữa có công việc đàng hoàng, tỏ tình với tôi sớm hơn một chút, tôi chắc chắn sẽ nghiêm túc suy nghĩ lại.”
Cô vừa tròn 20 tuổi đã đi tìm quốc gia xin kết hôn rồi.
Dù sao thì, cô thật sự không có ai theo đuổi mà!
Vẫn luôn đợi có người tỏ tình với cô.
Tuy anh ta trông rất bình thường, nhưng anh ta rất dũng cảm.
Ninh Sở Sở vô cùng tiếc nuối, sau đó cũng trói anh ta lại như đòn bánh tét.
Xử lý xong Ngân Tinh, cô quay lại phòng ngủ của mình, cầm lấy balo, bước nhanh lao đến thang máy dành cho nhân viên.
Chưa đầy ba phút, đã nhìn thấy Lăng Hàn ở tầng năm.
Lăng Hàn hiếm khi hôm nay ăn mặc rất đứng đắn, bộ vest chỉnh tề, mái tóc bạc cũng không bị người ta làm cho hoa cả mắt, chỉ nối một b.í.m tóc dài, rủ xuống sau gáy, khí chất của cả người vô cùng thanh lịch cao quý cộng thêm vẻ lạnh như băng.
Giống hệt một quý công t.ử thời Trung cổ!
“Mau theo tôi.” Lăng Hàn thấy cô, kéo cô đi về phía sâu trong tầng năm.
Hắn vừa quay người, Ninh Sở Sở liền nhìn thấy tấm lưng trần hoàn mỹ của hắn.
Mặt sau bộ vest của hắn hoàn toàn trống không!
Kết hợp với b.í.m tóc màu bạc cùng màu tóc, đung đưa trên tấm lưng hoàn mỹ, vừa hoang dã vừa gợi cảm, khiến người ta nhìn mà chảy nước miếng.
Ninh Sở Sở: “......”
Cô sai rồi, cô không nên nghi ngờ Tony.
Lăng Hàn kéo cô đến phòng bao trong cùng ở góc khuất, hắn đẩy cửa phòng bao ra, đi đến vị trí nhà vệ sinh, lúc này trong nhà vệ sinh đang có một người phụ nữ ngất xỉu nằm đó.
“Cô ta?”
“Chính là cô ta nói cho tôi biết.”
Lăng Hàn không giải thích, nhưng từ nơi người phụ nữ ngất xỉu đã cho thấy để lấy được địa chỉ này, hắn đã hy sinh lớn đến mức nào!
Lăng Hàn kéo cửa tủ trong nhà vệ sinh ra, trước mặt thình lình xuất hiện một chiếc thang máy ẩn,
“Ở đây!”
Trong mắt Ninh Sở Sở lộ ra sự vui mừng.
“Thẻ giám đốc đâu!”
“Đây.” Ninh Sở Sở giơ tấm thẻ màu đỏ sẫm trên tay lên.
Quẹt thẻ vào vị trí kiểm soát cửa một cái, quả nhiên, cửa thang máy mở ra.
Trong mắt Ninh Sở Sở và Lăng Hàn đều lóe lên vẻ vui mừng, hai người lách mình bước vào, trong thang máy không cần chọn tầng, chỉ có hai vị trí.
Một là 5F hiện tại, cái còn lại chính là 18F.
Xông lên!
Ninh Sở Sở bấm thang máy rồi đi lên.
Thang máy trước mặt bọn họ sau khi đi qua một không gian đen kịt, giống như phá đất chui lên, trước mắt rải đầy ánh sao và ánh đèn sáng rực.
Chiếc thang máy này quay lưng lại với Hắc Hoàng Quan, từ tầng bảy trở lên, toàn bộ đều là cửa sổ kính toàn cảnh.
Từ đây có thể nhìn thấy trọn vẹn cấu trúc phía sau của toàn bộ Hắc Hoàng Quan.
Trước mắt bọn họ là một tòa nhà văn phòng có cùng độ cao với bọn họ.
Tòa nhà nằm ở chính giữa Hắc Hoàng Quan, nhưng vòng ngoài toàn bộ đều là nước.
Một hồ nước bao quanh bên ngoài tòa nhà văn phòng, cho nên trên mặt đất bên ngoài căn bản không có đường đi vào bên trong.
Bọn họ đi chiếc thang máy duy nhất, x.é to.ạc màn đêm và sự phồn hoa sáng rực của Hắc Hoàng Quan, lao thẳng đến tầng mười tám của hành lang nối.
“Ding!”
Thang máy đến nơi.
Ninh Sở Sở và Lăng Hàn trong khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, tất cả đều cẩn thận nép vào hai bên thang máy, với tư cách là đặc công đỉnh cấp, bọn họ phải phán đoán nguy hiểm ngay lập tức.
Bên ngoài, không có ai.
Ninh Sở Sở tìm trong balo một chút, tìm ra một quả bóng nhỏ, ném từ trong thang máy ra ngoài, quả bóng lăn dọc theo hành lang yên tĩnh vào tận bên trong cùng.
Dọc đường đi, không kích hoạt bất kỳ tia hồng ngoại hay nguy hiểm nào.
Ninh Sở Sở và Lăng Hàn lúc này mới yên tâm bước ra khỏi thang máy.
Nhưng bọn họ vẫn không buông lỏng cảnh giác.
Ninh Sở Sở vừa lưu ý mọi thứ trước sau, vừa đ.á.n.h giá địa hình nơi này.
Hai người vô cùng thuận lợi tiến vào bên trong tòa nhà LM!
Sau khi vào đây, trước mặt bọn họ liền xuất hiện một bản đồ chỉ dẫn các tầng.
Bản đồ chỉ dẫn là sơ đồ các tầng.
Từ tầng một đến tầng năm trên mặt đất ghi là phòng làm việc, từ tầng năm đến tầng mười ghi là phòng nghiên cứu, từ tầng mười đến tầng hai mươi toàn bộ đều là các tầng đại diện bằng những cái tên khác nhau.
Người bên ngoài căn bản cũng không hiểu đây là có ý gì.
Lăng Hàn nhíu mày nói, “Phải tìm từng tầng một sao?”
Ninh Sở Sở đứng trước bản đồ chỉ dẫn các tầng, cô nhắm mắt hít sâu một hơi, thầm nghĩ đến Kỳ Tắc Bắc, đột nhiên giác quan thứ sáu bật ra một con số.
“Tầng cao nhất!”
Lăng Hàn nghe đến đây, hoàn toàn không có bất kỳ sự phản bác nào.
Vốn dĩ ra ngoài hành động, mọi việc đều nghe theo Ninh Sở Sở.
Hơn nữa dọc đường đi nghe theo cô, vẫn luôn không xảy ra chuyện gì.
Cô nói đi đâu thì đi đó!
Hắn chỉ là thanh đao sắc bén nhất của Ninh Sở Sở!
Hai người bọn họ quay đầu đi về phía thang máy.
Vừa rồi, bọn họ đã phát hiện ra, mọi sự di chuyển trong này đều dựa vào thang máy.
Không có cầu thang bộ.
Biểu tượng thang máy có gợi ý trên bản đồ chỉ dẫn, bọn họ lập tức tìm thấy.
Dọc đường đi, toàn bộ tòa nhà đều im ắng.
Thời gian lúc này là một giờ rưỡi sáng.
Không biết có phải vì giờ giấc sinh hoạt của tòa nhà này là giờ giấc bình thường của người sống, buổi tối đều sẽ tan làm hay không, bọn họ lại vô cùng thuận lợi lên đến tầng cao nhất.
Thế nhưng, vừa mới lên đến tầng cao nhất, bọn họ liền nghe thấy bên ngoài có tiếng động.
Toàn bộ tầng cao nhất vẫn còn vài căn phòng đang bật đèn.
Ninh Sở Sở và Lăng Hàn nhìn nhau, hai người bọn họ cẩn thận men theo bức tường đi vào trong.
Ninh Sở Sở càng đi vào trong, giác quan thứ sáu càng mạnh.
“Trái hay phải?”
“Phải!”
“Trước hay sau?”
“Trước!”
Cô và Lăng Hàn thuận lợi đi đến phía Đông cùng của tầng cao nhất.
Trước mặt bọn họ xuất hiện một cánh cửa được mã hóa, phía sau cánh cửa là một dãy phòng đóng kín.
Đúng lúc này, một tiếng gầm gừ trầm thấp như dã thú của người đàn ông từ trong cửa truyền ra.
Dù là mấy lớp cửa an toàn cách âm, cũng không cản được sức xuyên thấu của âm thanh đó.
Nghe thấy âm thanh này, trái tim Ninh Sở Sở lập tức đập nhanh hơn.
Là Kỳ Tắc Bắc!
“Ở bên trong!”
Cô và Lăng Hàn nhìn nhau, hai người lập tức muốn tiến lên phía trước, lúc này, phía sau bọn họ truyền đến một giọng nói cảnh giác.
“Các người là ai!”
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng cảnh giác nhìn hai người bọn họ, “Sao các người lại ở đây?”
Ninh Sở Sở nghe thấy lời gã, tay cầm thẻ giám đốc của Ngân Tinh, quay đầu bất động thanh sắc nói, “Là giám đốc Ngân Tinh bảo chúng tôi lên đây.”
“Ngân Tinh?” Người đàn ông mặc áo blouse trắng nghe thấy cái tên này trên mặt rõ ràng lộ ra sự do dự.
Người của Ngân Tinh gã không dám cản.
Nhưng mà.
Gã quay đầu ý thức được, “Không thể nào! Nơi này ngoại trừ đích thân Ngân Tinh ra những người khác không được phép vào!”