Lý Y Nhân đi tìm đạo diễn.
Muốn nói chuyện cho ra nhẽ với ông ta.
Cô ta đến đây là để tham gia show thực tế, cái cảnh trước ống kính vừa rồi căn bản là cố ý làm cô ta bẽ mặt.
Bọn họ là tổ chương trình, rõ ràng có thể ngăn cản Ninh Sở Sở một chút, hoặc là giả lả cho qua chuyện giúp cô ta, thế mà lại để cô ta sượng trân trước mặt bao nhiêu người.
Bọn họ muốn làm cái gì?!
Lấy cô ta ra câu view thì cũng phải báo trước một tiếng chứ! Show nhà ai mà chẳng có kịch bản!
Rõ ràng là đang chơi xỏ cô ta!
Cô ta nhất định phải đòi lại công bằng.
Nhưng cô ta lại bị Đạo diễn Lưu chặn họng.
“Người đại diện của cô không nói với cô sao, chương trình này không có kịch bản, tất cả ống kính đều là livestream chân thực?” Đạo diễn Lưu nói.
“Nhưng, nhưng các người cũng đâu có nói với tôi hiện trường là huấn luyện thật!” Lý Y Nhân không phục, “Hơn nữa không có ống kính cũng phải huấn luyện, thế này còn gọi là tham gia show thực tế sao! Tôi yêu cầu phải thêm kịch bản!”
Đạo diễn Lưu lười để ý đến cô ta, “Nếu không chịu được khổ thì rút lui sớm đi, chúng tôi bây giờ vẫn có thể đổi người.”
“Sao ông có thể nói như vậy! Ông ức h.i.ế.p tôi như thế không sợ đắc tội với Thiên Kỳ Giải Trí chúng tôi sao!”
Đạo diễn Lưu nhìn cô ta, “Cô Lý, chúng tôi không nhắm vào bất kỳ khách mời nào, tất cả mọi người đều đang tuân thủ quy tắc, chỉ có mình cô đến đây ra vẻ ngôi sao đòi đổi luật, đây là đắc tội với tổ chương trình chúng tôi đấy!”
Bọn họ lúc nào cũng có thể tìm được nghệ sĩ khách mời thay thế!
Ông căn bản không sợ!
Đạo diễn Lưu đã sớm nhìn rõ, cốt lõi của chương trình này hiện tại căn bản không phải là khách mời, không phải là công ty giải trí, mà là Ninh Sở Sở!
Người ta chính là phong cách này, hơn nữa khán giả lại còn rất thích phong cách của cô!
Nếu vì suy nghĩ của một mình Lý Y Nhân mà đổi quy tắc đổi phong cách, thì chương trình này coi như bỏ!
Đổi hết tất cả khách mời cũng không thể đổi quy tắc của Ninh Sở Sở được, hiểu chưa!
Còn đắc tội với Thiên Kỳ Giải Trí của bọn họ á?
Hừ!
Cô ta thế này là đắc tội với toàn bộ tổ chương trình của bọn họ!
Bây giờ ai hot ai mạnh mà còn nhìn không rõ sao!
Chạy đến chỗ ông ra vẻ ngôi sao, ông cũng cạn lời rồi.
Lý Y Nhân ăn quả đắng ở chỗ đạo diễn.
Cô ta vốn nghĩ không đổi được quy tắc, thì buổi livestream chiều nay cũng có thể thêm cho cô ta một đoạn kịch bản, thể hiện điểm sáng của cô ta một chút.
Nào ngờ chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào.
Nhìn cái vẻ mặt không nể nang chút tình diện nào của Đạo diễn Lưu, cô ta ghim rồi!
Đợi cô ta về, nhất định sẽ lên Weibo diss tổ chương trình của bọn họ! Phơi bày chuyện cô ta bị chèn ép ở đây!
Cô ta rời khỏi chỗ Đạo diễn Lưu, liền ngửi thấy một mùi hương trà thơm ngát thấm vào ruột gan.
Chỉ ngửi một cái, đã biết là trà ngon.
Cô ta lập tức nhìn về phía có hương trà, liền thấy một đám người đều đang vây quanh cửa bếp, mỗi người trên tay cầm một cái bình giữ nhiệt siêu to, chờ chia trà.
Cô ta hình như từng nghe nói, trong chương trình này, trà do Ninh Sở Sở nấu rất ngon.
Lý Y Nhân lập tức cũng bước tới.
“Cô nấu trà gì đây.” Lý Y Nhân kiêu ngạo đứng bên cạnh hàng người đang xếp hàng, chìa tay ra, “Cho tôi nếm thử một bát.”
Cô ta dù sao cũng là một đại minh tinh, đi đến đâu cũng có người săn đón.
Ninh Sở Sở mặc dù bây giờ trên danh nghĩa là sư phụ của cô ta, nhưng cũng chỉ là một người bình thường.
Cô ta xin trà của cô là nể mặt cô rồi!
Ninh Sở Sở đang múc trà liếc nhìn cô ta một cái, cái muôi đang giơ lên múc thẳng vào cốc của đệ t.ử đang xếp hàng bên cạnh.
Cứ như không hề nhìn thấy cô ta vậy.
Lý Y Nhân sượng mặt, Tề Đại Sơn vây quanh bên cạnh lập tức nói, “Phải xếp hàng!”
“Xếp hàng cũng không có phần của cô ta đâu, sư phụ đã nói rồi, hoàn thành huấn luyện mới có!” Mễ Tuyết Nhi giơ bình giữ nhiệt, nhấp từng ngụm nhỏ thưởng thức, hít hà hương thơm, đắc ý nhìn cô ta.
Lý Y Nhân nghe đến đây, nhìn Ninh Sở Sở bên kia đang múc từng muôi trà cho người khác, hoàn toàn phớt lờ mình, trong lòng dâng lên ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt.
“Hết lần này đến lần khác không nể mặt tao, đúng là con tiện nhân! Đồ tiện nhân chính hiệu!”
“Tưởng mình là nhân vật lớn thật chắc, chỉ giỏi làm bộ làm tịch! Đợi tao sau này làm cho cả cái Ninh Môn của tụi mày chìm nghỉm luôn!”
Tất cả tiếng lòng của cô ta đều bị Ninh Sở Sở nghe thấy.
Khóe mắt cô vẫn luôn để ý đến cô ta, cho nên đem toàn bộ tiếng lòng của cô ta thu hết vào tai, ngay lập tức, cô quay đầu nhìn sang.
Lý Y Nhân bị ánh mắt của cô quét qua lập tức chột dạ.
Nhất là ánh mắt đó cứ như có thể nhìn thấu cô ta vậy.
Cô ta hất tay áo, “Hừ! Hôm nay tôi không thèm uống nữa! Ai thèm chứ!”
Vào khoảnh khắc quay người, cô ta để ý thấy chiếc bàn nhỏ đặt thùng trà của Ninh Sở Sở, chiếc bàn xếp chân chữ X này, rất không chắc chắn.
Nếu cái bàn này đổ, trà trên bàn có thể hắt đầy người Ninh Sở Sở!
Trong mắt cô ta lóe lên một tia u ám, lúc quay người, đôi chân dài vô tình ngáng vào chân ghế một cái.
Chính là lúc này!
Cho cô biết tay!
Cho chút bài học trước đã!
Nhưng điều khiến cô ta bất ngờ là, cú đá đầu tiên của cô ta vậy mà không nhúc nhích!
Phải biết là cô ta dù sao cũng từng học võ thuật, trên người có nền tảng.
Bình thường, ngáng chân một cái bàn nhỏ hoàn toàn không thành vấn đề!
Nhưng cái chân bàn này sao lại nặng thế.
Cô ta thầm nghĩ chắc là vì bên trên đặt một thùng trà lớn, chân tăng thêm lực, làm lại lần cuối.
“Xoạt!”
Đúng lúc này, hai tay Ninh Sở Sở nhấc bổng chiếc bàn lên.
Lý Y Nhân lập tức đá hụt, theo quán tính không thu lại được, “Á” một tiếng, ngã sấp mặt xuống đất một cú rõ đau.
“Sao thế này!”
“Xảy ra chuyện gì vậy!”
“Lý Y Nhân sao lại ngã rồi?”
“Đang yên đang lành mà!”
“Sư phụ, cô không sao chứ!”
Năm người Lạc Minh Thư đều vây lại.
“Cạch” một tiếng, Ninh Sở Sở lúc này mới đặt bàn xuống.
Ánh mắt lạnh nhạt nhìn Lý Y Nhân đang kêu đau trên mặt đất.
Cô đương nhiên là có chuẩn bị rồi!
Vừa nãy đã nhận ra tâm tư nhỏ nhặt của cô ta, toàn bộ quá trình đều chằm chằm nhìn cô ta giở trò xấu.
Không ngờ người phụ nữ ngu ngốc này vậy mà lại thực sự ngu đến mức giở trò ngay trước mặt cô.
Đây coi như là cho cô ta một bài học nhỏ!
Và lúc này, mọi người xung quanh cũng nhận ra có điều không ổn.
“Ồ! Tôi biết rồi! Vừa nãy cô muốn giở trò xấu, ngáng chân bàn của sư phụ!” Mễ Tuyết Nhi thông minh nhìn một cái là thấu ngay con ả tâm cơ!
Cô ấy là phụ nữ mà, mấy thủ đoạn nhỏ giữa phụ nữ với nhau, cô ấy rành lắm!
Chưởng môn nhà cô ấy đang yên đang lành tự nhiên nhấc bàn lên một cái, Lý Y Nhân liền ngã nhào.
Chuyện này sao đang yên đang lành lại có thể ngã được chứ!
Chắc chắn là cô ta giở trò muốn ngáng chân bàn, bị sư phụ anh minh thần võ trí tuệ tinh mắt của cô ấy nhìn thấu rồi!
Cho nên đây là tự làm tự chịu!
“Cô nói bậy!” Thấy bị vạch trần, Lý Y Nhân ôm đầu gối nói, “Tôi không có!”
“Vậy chưởng môn nhà tôi sao đang yên đang lành lại nhấc bàn lên chứ!” Mễ Tuyết Nhi hai tay khoanh trước n.g.ự.c nhìn cô ta.
Lý Y Nhân vốn dĩ còn có thể đổ thừa là chân bàn của Ninh Sở Sở ngáng cô ta, bây giờ bàn của cô đột nhiên nhấc lên, cô ta có muốn đổ thừa là chân bàn ngáng trúng cũng không được!
Nếu cô ta nói thêm nữa, thì chính là bị bọn họ phát hiện rồi!
Cô ta chỉ đành nói, “Làm sao tôi biết được!”
“Vậy sao cô đi đường bằng phẳng lại ngã một cú chứ!”
Lý Y Nhân thực sự là tự bê đá đập chân mình, đành c.ắ.n răng tự nhận, “Tôi, tôi, tôi tự mình không cẩn thận bị ngã.”