Thẩm Lâm bị truy tố vì tổ chức đường dây xuất khống hóa đơn và che giấu dòng tiền thông qua nhiều công ty vỏ bọc.
Số tiền một triệu tệ dùng mua xe được xác định có nguồn gốc từ một tài khoản doanh nghiệp trong đường dây.
Ba trăm nghìn tệ Thẩm Lâm tự nhận là “góp mua xe” cũng được chuyển từ tài khoản công ty liên quan.
Chiếc Mercedes-Benz bị phong tỏa vì là tài sản được hình thành một phần từ tiền liên quan đến vụ án.
Sau khi xử lý, số tiền hợp pháp của các bên được xác định riêng.
Hai trăm nghìn tệ của Lâm Tri Hạ có nguồn gốc từ tiền thưởng cuối năm hợp pháp.
Bốn trăm nghìn tệ tiền tiết kiệm của bố mẹ chồng cũng có chứng từ rõ ràng.
Một trăm năm mươi nghìn tệ Thẩm Ngạn gửi cho bố mẹ được xác định là tiền lương và tiền thưởng hợp pháp.
Những khoản này không tự động bị sung công, nhưng phải chờ thủ tục phân chia sau khi chiếc xe được xử lý.
Vương Quế Lan lúc ấy mới hiểu việc trộn tiền sạch với tiền phạm pháp không khiến toàn bộ trở thành “tấm lòng gia đình”.
Nó chỉ khiến tất cả mọi người bị kéo vào một cuộc điều tra kéo dài.
Thẩm Kiến Quốc được xác định không tham gia chủ động vào đường dây nhưng phải chịu xử phạt hành chính và phối hợp thu hồi tiền vì cho người khác sử dụng tài khoản cá nhân bất thường.
Ông bán một căn phòng nhỏ từng mua để dưỡng già, chủ động nộp lại số tiền còn liên quan đến giao dịch.
Vương Quế Lan trách ông quá cứng nhắc.
Ông chỉ nói.
“Làm sai thì phải sửa.”
“Không thể vì là con trai mình mà giả vờ không thấy.”
Thẩm Ngạn bị truy cứu vì giúp hợp thức hóa chứng từ và nhận lợi ích từ các công ty vỏ bọc để trả khoản vay cá nhân.
Khoản vay năm trăm nghìn tệ được xác định là nợ cá nhân vì toàn bộ tiền chuyển vào công ty Thẩm Lâm, không phục vụ cuộc sống gia đình.
Trong quá trình điều tra, anh nhiều lần xin gặp Lâm Tri Hạ.
Cô chỉ đồng ý gặp một lần, có luật sư đi cùng, để bàn về Tiểu Bảo và thủ tục ly hôn.
Thẩm Ngạn gầy đi rất nhiều.
Anh ngồi đối diện cô trong phòng làm việc của luật sư, hai tay đan vào nhau.
“Anh đã ký thỏa thuận.”
Anh nói.
“Quyền nuôi Tiểu Bảo thuộc về em.”
“Anh sẽ cấp dưỡng theo khả năng sau khi vụ án kết thúc.”
“Căn nhà xử lý thế nào?”
“Chờ xác định khoản tiền sửa chữa hai trăm tám mươi nghìn tệ.”
Lâm Tri Hạ đáp.
“Nếu tiền đó hợp pháp, sẽ tính vào phần đóng góp của phía anh.”
“Nếu liên quan đến vụ án, xử lý theo quyết định của cơ quan chức năng.”
“Phần còn lại chia theo chứng cứ đóng góp và pháp luật.”
Thẩm Ngạn nhìn cô.
“Em vẫn tính rõ từng đồng như vậy sao?”
“Đúng.”
Cô nói.
“Bởi vì chính việc không tính rõ từng đồng mới đưa chúng ta đến hôm nay.”
Anh cúi đầu rất lâu.
“Anh đã thật sự muốn mua xe cho em.”
“Anh biết.”
“Anh cũng thật sự muốn em cảm thấy bố mẹ anh thương em.”
“Em biết.”
“Vậy tại sao em không thể tha thứ?”
Lâm Tri Hạ nhìn anh.
“Bởi vì ý định tốt không thể xóa bỏ cách làm sai.”
“Anh muốn mua xe cho em nên giấu nợ.”
“Anh muốn giúp anh cả nên đưa hóa đơn giả vào công ty.”
“Anh muốn giữ em nên dùng Tiểu Bảo giả bệnh.”
“Anh muốn em quay lại nên uống t.h.u.ố.c ngủ.”
“Mỗi lần anh đều nói vì yêu em.”
“Nhưng người gánh hậu quả luôn là em.”
Thẩm Ngạn không nói được gì.
Khi rời khỏi văn phòng luật sư, anh gọi cô lại.
“Tri Hạ.”
Cô quay đầu.
“Anh xin lỗi.”
Lần này anh không thêm câu giải thích nào.
Không nói vì anh cả.
Không nói vì bố mẹ.
Không nói vì muốn cô sống tốt.
Chỉ có ba chữ xin lỗi.
Lâm Tri Hạ gật đầu.
“Em nghe thấy rồi.”
Cô không nói tha thứ.
Có những lời xin lỗi nên được nghe, nhưng không nhất thiết phải đổi lấy việc quay lại.
Chương 6
Sáu tháng sau, bản án sơ thẩm được tuyên.
Thẩm Lâm phải chịu hình phạt tương ứng với vai trò tổ chức đường dây và số tiền thuế gây thiệt hại.
Thẩm Ngạn được xác định là người giúp sức, thành khẩn khai báo và chủ động nộp lại khoản lợi ích đã nhận nên mức án nhẹ hơn anh trai.
Thẩm Kiến Quốc không bị truy cứu hình sự nhưng phải chịu trách nhiệm đối với việc cho mượn tài khoản và hoàn trả những khoản tiền còn nằm trong tay.
Vương Quế Lan không trực tiếp tham gia chuyển tiền phạm pháp, nhưng việc dùng tiền không rõ nguồn gốc mua xe khiến bà mất gần như toàn bộ khoản tiết kiệm đã đưa vào giao dịch cho đến khi việc xử lý tài sản hoàn tất.
Chiếc Mercedes-Benz cuối cùng được bán đấu giá theo thủ tục.
Sau khi trừ phần tiền liên quan đến vụ án và chi phí xử lý, các khoản tiền hợp pháp được hoàn trả theo chứng cứ.
Lâm Tri Hạ nhận lại phần lớn hai trăm nghìn tệ của mình.
Bố mẹ chồng nhận lại phần tiền tiết kiệm hợp pháp còn lại.
Chiếc xe từng khiến cả nhà phấn khích chỉ xuất hiện trong cuộc sống của cô chưa đầy hai ngày.
Nhưng hậu quả của nó kéo dài hơn nửa năm.
Thủ tục ly hôn hoàn tất sau khi việc phong tỏa căn nhà được gỡ bỏ.
Hai trăm tám mươi nghìn tệ tiền sửa chữa được xác định có một phần từ tiền hợp pháp của Thẩm Lâm trước khi đường dây phạm tội hình thành, vì vậy được tính là khoản gia đình chồng đã đóng góp.
Căn nhà được bán theo thỏa thuận.
Sau khi trả dư nợ ngân hàng, phần còn lại được chia căn cứ vào tiền đặt cọc, khoản trả nợ hằng tháng và đóng góp sửa chữa.
Lâm Tri Hạ nhận được phần lớn hơn vì có chứng từ cho thấy cô đã trả phần lớn tiền đặt cọc và khoản vay.
Cô dùng tiền mua một căn hộ nhỏ gần trường mẫu giáo mới của Tiểu Bảo.
Không rộng bằng căn nhà cũ.
Không có phòng khách lớn.