Tôi muốn gặp mặt ngoài đời, đối tượng yêu qua mạng đã đồng ý.
Tôi và anh ấy hẹn gặp nhau ở cổng khu vui chơi.
Tín hiệu nhận ra nhau là bó hoa hồng màu hồng trên tay.
Sau khi đến điểm hẹn, tôi phát hiện người cầm bó hoa hồng lại là tên chỉ có một múi bụng.
Đã thế còn là anh em tốt của sếp, người từng cà khịa tôi.
Tức đến mức tôi muốn chia tay ngay lập tức, nhưng nghĩ đến bộ dạng độc mồm độc miệng của hắn.
Tôi quyết định lợi dụng thân phận đối tượng yêu qua mạng để trả thù hắn một trận ra trò.
Thế là, tôi nói dối:
[Xin lỗi bảo bối, hôm nay em có việc nên không đến được. Với lại, em nghĩ lại rồi, giờ gặp nhau có hơi nhanh quá không?]
Đối tượng yêu qua mạng cũng không nghi ngờ gì: [Anh tôn trọng lựa chọn của em, vậy khi nào em muốn gặp thì chúng ta lại hẹn gặp nhé.]
Tối hôm đó, tôi đưa ra yêu cầu với đối tượng yêu qua mạng: [Bảo bối, ngày mai anh có thể ở trước mặt toàn công ty, cởi chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên rồi chụp gửi em xem không?]
Đúng vậy, tôi chính là muốn hắn phải bêu rếu trước mặt mọi người.
Ngày hôm sau, trong cuộc họp công ty, vị sếp vốn luôn lạnh lùng đột nhiên như bị tâm thần phân liệt, mặt đỏ bừng nói "Nóng quá", rồi cởi chiếc cúc đầu tiên trên chiếc áo sơ mi trắng ra.
Sau đó, tôi nhận được một bức ảnh.
Góc chụp y hệt như góc nhìn của anh ấy.
Vậy thì, đối tượng yêu qua mạng của tôi rốt cuộc là ai?
01
Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy Chu Nhiên đứng ở cổng công viên giải trí, tôi cảm giác như trời sập xuống vậy. Dù không lộ mặt, nhưng những bức ảnh đối tượng yêu qua mạng gửi cho tôi hằng ngày đều là kiểu có tám múi rõ nét, lại còn vai rộng eo thon.
Còn Chu Nhiên thì sao?
Hắn là một tên sành ăn chính hiệu, ngày thường chỉ thích ăn với ăn. Mỗi lần tôi ngồi ở bàn làm việc ăn cơm, hắn đều mặt dày sang nếm thử cơm hộp tôi tự làm, không những chẳng cảm ơn mà còn độc miệng buông một câu: Khó ăn c.h.ế.t đi được, đồ luộc với nước lã còn ngon hơn cô nấu.
Cũng vì vậy mà dù Chu Nhiên có gương mặt khá đáng yêu, bụng hắn vẫn tròn vo, giống hệt một con capybara.
Nếu nói về cơ bụng thì nhiều nhất cũng chỉ có một múi mà thôi. Cho nên khi nhìn thấy người cầm bó hoa hồng màu hồng là hắn. Tôi lập tức cảm thấy mình bị lừa.
Hóa ra mỗi ngày hắn đều lấy ảnh trên mạng gửi cho tôi à?
Hay là vua chỉnh ảnh?
Quả nhiên yêu qua mạng có rủi ro, gặp mặt cần thận trọng.
Tôi tức đến mức muốn chia tay luôn nhưng nghĩ đến cái miệng độc địa của hắn, tôi vẫn cố nhịn xuống.
Sao không nhân cơ hội này trả đũa hắn cho hả giận chứ?
Thế là tôi rời khỏi công viên giải trí rồi nói dối:
[Xin lỗi nha bảo bối, hôm nay em có việc nên không đến được. Với lại em nghĩ rồi, bây giờ gặp mặt có phải hơi nhanh quá không?]
Đối tượng yêu qua mạng cũng không hề nghi ngờ.
[Anh tôn trọng lựa chọn của em, vậy đợi đến khi nào em muốn gặp, chúng ta lại gặp mặt nhé.]
Tôi cười lạnh một tiếng.
Bày đặt xây dựng hình tượng người lịch sự làm gì chứ? Ngoài đời anh đâu có như thế.
Tối hôm đó, tôi đưa ra một yêu cầu với đối tượng yêu qua mạng:
[Bảo bối, ngày mai anh có thể đứng trước mặt toàn thể công ty, cởi cúc áo đầu tiên trên sơ mi rồi chụp ảnh gửi em xem được không?]
Đúng vậy, tôi muốn hắn mất mặt đấy.
Ngày hôm sau, vừa họp tôi vừa nhìn điện thoại.
Chắc lúc này Chu Nhiên cũng đang họp ở công ty mình.
Tôi cứ ngồi đợi tin tốt của hắn thôi nhưng ngay giây tiếp theo, khi quản lý sản phẩm Vương Cường đang thuyết trình PPT.
Lục Lẫm, vị sếp luôn lạnh lùng, bỗng nhiên hắng giọng rồi hờ hững buông một câu: "Nóng quá."
Trong phòng họp, tất cả mọi người vốn đang nhìn màn hình trình chiếu đều đồng loạt quay sang nhìn anh.
Điều chấn động hơn nữa là Lục Lẫm vốn bảo thủ lại chậm rãi dùng những ngón tay thon dài cởi cúc áo đầu tiên trên chiếc sơ mi trắng sau đó giơ điện thoại lên ngang cổ mình.
Rồi tôi nhận được một bức ảnh. Cổ áo mở rộng, xương quai xanh tinh xảo, làn da trắng ngần. Người trong ảnh ngoài Lục Lẫm ra thì còn có thể là ai nữa?
Trong nháy mắt, tôi hoàn toàn ngây người.
Rốt cuộc đối tượng yêu qua mạng của tôi là ai?
Nhưng nghĩ lại, vừa rồi tôi còn nhắn tin thúc giục đối tượng yêu qua mạng:
[Bảo bối, anh vẫn chưa làm theo lời em à?]
Đối phương trả lời:
[Bảo bối đừng vội, đợi một lát nữa nhé.]
Bỗng nhiên tôi nảy ra một suy đoán. Có phải Chu Nhiên phải xin ảnh từ Lục Lẫm rồi mới gửi cho tôi không? Nếu không thì tại sao lại chần chừ mãi không dám gửi? Chẳng trách Chu Nhiên cứ rảnh rỗi là chạy đến công ty chúng tôi, vào văn phòng của Lục Lẫm rồi ngồi lì nửa ngày. Hóa ra hắn dùng ảnh của Lục Lẫm để yêu qua mạng với tôi.
02
Đang suy nghĩ miên man thì một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Sếp nóng lắm à? Khương Chước, cô ngồi gần đó, hạ nhiệt độ điều hòa xuống thấp thêm chút đi."
Vương Cường nháy mắt với tôi.
Tôi đành làm theo.
Nhìn con số 16 độ C trên màn hình, tôi vẫn run run đưa tay bấm tiếp cho đến khi nhiệt độ giảm xuống còn 14 độ.
Lục Lẫm mới chậm rãi cài lại chiếc cúc áo vừa mở. Vương Cường tiếp tục thuyết trình. Nhưng tôi chẳng còn tâm trạng nghe nữa.
Vì lạnh quá rồi!!!
Mọi người đều âm thầm co ro người lại, trông như những con nhím tròn vo.
Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả đều ùa ra ngoài tìm áo khoác mặc thêm.
Tôi tức đến mức thầm mắng bản thân ngu ngốc.
Muốn chỉnh người khác, cuối cùng lại tự hại mình!
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi cảm thấy Lục Lẫm cũng chẳng phải người tốt đẹp gì. Dù công ty có chế độ đãi ngộ rất tốt, nhưng anh quản lý chúng tôi quá nghiêm khắc. Có khi chỉ phạm một lỗi nhỏ thôi, anh cũng mắng cho chúng tôi một trận tơi bời. Vậy nên tôi thấy anh cũng không hoàn toàn vô tội.
Nếu hai anh em tốt này đã bắt tay hợp tác lừa tôi. Vậy sao tôi không nhân cơ hội này chỉnh cả hai người họ luôn nhỉ?
Thế là tôi nhắn tin cho đối tượng yêu qua mạng:
03
[Bảo bối, em nhớ trước đây anh từng nói mình có một người anh em rất thân đúng không?]
Đối tượng yêu qua mạng: [Đúng vậy bảo bối, sao thế?]
Tôi: [Là thế này, dạo gần đây em xem phim đam mỹ khá nhiều, rất thích tình anh em, nên bây giờ anh có thể diễn một đoạn với anh em tốt của mình được không?]
[GIF ngại ngùng]
[GIF nháy mắt]
Đối tượng yêu qua mạng: [???]
[GIF khóc lớn]
[Nhưng mà bảo bối à, anh hơi khó chấp nhận chuyện này, phải làm sao đây?]
Tôi: [Không được, đây là mệnh lệnh. Nếu không quay cho em xem, em sẽ giận đấy.]
Đối tượng yêu qua mạng: [Vậy... được rồi.]
[Nếu bảo bối muốn xem thì anh sẽ diễn. Chỉ là bây giờ anh và anh em tốt không ở cùng nhau, có thể phải đợi một lát.]
Tôi: [Không sao.]
[Kịch bản cụ thể là thế này: một trong hai người từ từ đưa tay qua, đặt lên tay người còn lại, sau đó nắm lấy tay đối phương rồi đan mười ngón vào nhau.]
[Rất đơn giản, không quá đáng đâu nhỉ?]
Đối tượng yêu qua mạng: [Ừm... nếu bảo bối thấy không quá đáng thì không quá đáng.]
[Chỉ cần em vui là được.]
Tôi che miệng cười khúc khích.
Đến mức hai chiếc răng cửa còn thấy lạnh.