Bước ra khỏi quán bar.
Chiếc Rolls-Royce của Lục Thời Tự đang đỗ bên đường, anh dựa vào cửa xe đợi tôi.
Tôi tiến về phía anh, ôm lấy anh.
Anh sững sờ, thụ sủng nhược kinh hỏi: "Sao thế?"
Sống mũi tôi cay cay: "Không sao, chỉ là thấy hơi lạnh."
Thật ra chẳng có gì, chỉ là tôi muốn ôm anh.
Lục Thời Tự cởi áo khoác vest choàng lên vai tôi.
Mở cửa xe cho tôi: "Lên xe đi, trên xe ấm hơn."
Về đến căn hộ, vừa đóng cửa lại, tôi đã không chờ nổi mà sà vào lòng anh.
Lục Thời Tự nhiệt tình đáp lại tôi, trong lòng thầm cảm thán: [Mình đang nằm mơ sao?]
[Vợ ơi, em c.ắ.n anh một cái đi, xem anh có đang nằm mơ không nào.]
[Vợ chủ động quá, anh thích lắm.]
[Vốn dĩ định dành dụm bốn lần còn lại, nhưng tối nay chắc không nhịn nổi rồi.]
Hôm sau, chúng tôi ngủ đến tận trưa.
Tôi bị tiếng lòng của Lục Thời Tự làm cho thức giấc: [Chỉ còn lại một lần cuối cùng thôi.]
[Tại anh tối qua mất kiểm soát quá, thật sự không nhịn được.]
[Từ hôm nay trở đi, mình phải thanh tâm quả d.ụ.c, kiên quyết không đụng vào vợ.]
[Chỉ cần không dùng đến cơ hội cuối cùng đó, thì vợ đừng hòng đuổi mình đi.]
[Dù cô ấy có đuổi, mình cũng sẽ bám đuôi không đi.]
Tôi mở mắt, nói với Lục Thời Tự: "Lục Thời Tự, chúng ta kết hôn đi."
Lục Thời Tự mừng rỡ khôn xiết: "Em nói thật chứ?"
Tôi nghiêm túc gật đầu: "Ừm."
Lục Thời Tự sợ tôi đổi ý, ghì c.h.ặ.t tôi vào lòng: "Được, lát nữa đi đăng ký kết hôn luôn, rồi anh sẽ bù cho em một đám cưới thật hoành tráng, được không?"
Tôi nhếch môi: "Vội thế sao?"
Anh đáp thẳng thắn: "Tất nhiên là vội rồi, nhỡ đâu em hối hận thì sao?"
Tôi gật đầu: "Được, nghe anh."
"Bây giờ anh có việc gấp hơn cần làm." Anh ghé sát tai tôi thì thầm: "Làm thêm một lần nữa được không?"
Vừa rồi, ai là kẻ đã thề thốt trong lòng rằng từ hôm nay phải thanh tâm quả d.ụ.c cơ chứ?
Mới trôi qua được mấy phút?
"Ừm." Tôi gật đầu, thẹn thùng nói: "Sau này anh không cần nhịn nữa, lúc nào cũng được."
Anh sung sướng đến tột cùng, cuối cùng cũng chẳng còn kìm chế nữa...
Tôi nghe thấy tiếng lòng của anh: [Cuối cùng mình cũng được hưởng trái ngọt rồi.]
[Chẳng thể thanh tâm quả d.ụ.c nổi đâu, trước kia nhịn bao nhiêu, sau này phải nuông chiều bấy nhiêu.]
[Hy vọng vợ không thấy chán, mình sẽ đổi mới nhiều kiểu hơn để giữ lấy trái tim cô ấy.]
Lục Thời Tự đưa cho tôi sính lễ 220 triệu.
Sau khi kết hôn, tôi chuyển vào biệt thự của anh.
Đêm tân hôn, nằm trong vòng tay anh, tôi hỏi: "Chồng ơi, tại sao sính lễ lại là 220 triệu? Con số đẹp có đôi có cặp à?"
Anh giải thích: "Trước khi em đồng ý gả cho anh, anh từng gặp bố em, chủ động đề nghị cho vay 220 triệu để giúp Giang thị gây dựng lại từ đầu."
"Đã em đồng ý lấy anh rồi, thì số tiền này không cần trả nữa, coi như sính lễ anh tặng em."
Thế chẳng phải anh ấy tưởng tôi đồng ý kết hôn là vì số tiền sính lễ này sao?
Tiếng lòng của Lục Thời Tự vang lên: [Giang Dư, cho dù em không thích anh, cho dù em lấy anh vì tiền, anh cũng cam lòng.]
[Ngày tháng còn dài, sớm muộn gì em cũng sẽ yêu anh thôi.]
[Giang Dư năm mười lăm tuổi viết đầy nhật ký rằng Giang Dư ghét Lục Thời Tự, hy vọng Giang Dư trước hai mươi lăm tuổi, có thể yêu Lục Thời Tự.]
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Quyển nhật ký đó, anh ấy đã thấy rồi?
Hóa ra không chỉ có hiểu lầm về lá thư tình, mà còn có hiểu lầm về quyển nhật ký nữa.
Anh ấy đâu biết rằng, người mình ghét cũng có thể là người mình yêu.
Oan gia ngõ hẹp cũng có thể là chồng mình.
Chẳng cần đợi đến lúc hai mươi lăm tuổi, tôi đã yêu anh từ lâu rồi.
Tôi nghiêm túc nói: "Lục Thời Tự, em lấy anh không phải vì sính lễ đâu, em còn chẳng biết anh từng gặp bố em nữa."
Anh ấy gặng hỏi: "Vậy thì là vì lý do gì?"
Tôi từ tốn giải thích: "Vì chặng đường tương lai, em muốn được cùng anh bước tiếp."
"Tối qua em đã gặp Chu Niệm, cô ấy thú nhận với em rằng năm đó chính cô ấy đã lén lấy lá thư tình giấu trong tập tản văn rồi đổi thành tên của cô ấy."
"Còn lá thư từ chối em đưa cho anh, là em viết hộ cô ấy. Lúc đó, em cứ ngỡ người anh thích là cô ấy."
"Hóa ra, tất cả chỉ là hiểu lầm." Lục Thời Tự đan xen bao cảm xúc phức tạp, nghiêm túc hỏi: "Giang Dư, vậy em có thích anh không?"
Tôi lấy tập tản văn trên giá sách ở cuối giường, đưa cho anh: "Câu trả lời nằm ở trang cuối cùng, anh tự mình mở ra xem đi."
Lục Thời Tự lật đến trang cuối: [Giang Dư thích Lục Thời Tự]
Cuối dòng chữ còn ghi chú cả ngày tháng năm.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng anh cũng nhìn thấy lời tỏ tình đã đến muộn mất tám năm.
Hốc mắt Lục Thời Tự đỏ ửng, cuốn sách trên tay anh rơi xuống, anh siết c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
Đêm dài đằng đẵng, tương lai hạnh phúc thuộc về chúng tôi chỉ mới bắt đầu.