Tên siêu l.ừ.a đ.ả.o, chỉ toàn ức h.i.ế.p tôi.
Cậu ấy còn rất hay gửi tin nhắn, gửi ảnh cho tôi. Có lúc là vừa họp xong, tay áo sơ mi trắng xắn lên, xương cổ tay gầy gò, bàn tay thon dài đẹp đẽ đặt bên chiếc máy tính màu đen.
[Công việc mệt quá, muốn được anh Phạn hôn một cái.]
Có lúc là vừa tập gym xong, tiện tay vén gấu áo lên lau mồ hôi, để lộ cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư quyến rũ.
[Anh ơi, dạo này hình như em béo lên rồi đúng không?]
Lại có cả ảnh tự sướng vừa tắm xong. Mái tóc đen còn ướt sũng rủ trước trán, làn da trắng lạnh, khóe mắt bị hơi nóng hấp ra một chút sắc đỏ, trong vẻ thanh tú lại mang theo vài phần ngoan ngoãn.
[Quần áo mới, đẹp không anh?]
Tôi không kìm được chằm chằm nhìn vào màn hình, ngắm nghía rất lâu. Thảo nào đã là sinh viên năm tư rồi mà trên diễn đàn tỏ tình của trường vẫn tràn ngập bài viết về cậu ấy.
[Tại sao Lục Dữ Bạch lại đến học nhờ ở lớp năm hai thế? Chọn trúng môn học này đúng là quyết định đúng đắn nhất đời tôi!]
[Dáng vẻ cậu ấy gục xuống nhìn người khác xỉu lên xỉu xuống luôn ấy! Cứu với!!!]
[Cứu mạng! Bạch nguyệt quang thời năm nhất, đến năm tư rồi vẫn tiếp tục đốn tim tôi!!!]
Tôi cũng không ngoại lệ, mủi lòng nhắn tin đáp lại: [Ừm, em mặc gì cũng đẹp cả.]
Cậu ấy gửi sang một sticker con mèo Ragdoll đang làm nũng. Đôi mắt tròn xoe, lông trắng muốt, xinh đẹp.
Rất giống cậu ấy.
Tôi chọc chọc vào con mèo Ragdoll đó, không kìm được mà bật cười.
"Lục Phạn!" Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu. Chu Tấn đang tựa vào gốc cây ngô đồng ở cổng trường. Mái tóc màu bạch kim bị gió thổi rối tung, thế nhưng sắc mặt lại u uất đến đáng sợ. Chẳng biết đã đứng đợi từ bao giờ.
09.
Đến tận lúc này tôi mới nhận ra. Sau khi bị Lục Dữ Bạch bám riết lấy, tôi dường như đã rất lâu rồi không gặp lại Chu Tấn. Cũng đã rất lâu rồi không hề nghĩ tới anh ta.
Rõ ràng trước kia, chỉ cần anh ta khẽ nhíu mày một cái thôi là tôi đã phải buồn phiền suốt một khoảng thời gian dài. Thế nhưng giờ đây khi anh ta đứng ở cổng trường, phản ứng đầu tiên của tôi lại chỉ là giơ tay che lấy màn hình điện thoại.
Chu Tấn nhìn thấy, sắc mặt lập tức càng thêm u uất, tồi tệ hơn, "Cười tươi đến thế à, đang nhắn tin với gã đàn ông hoang đàng nào đấy?"
Tim tôi thắt lại. Tôi không muốn cãi nhau với anh ta, cũng chẳng muốn giải thích thêm bất cứ điều gì, "Không cần anh quản."
Tôi lách qua người anh ta định bước đi, nhưng cổ tay lại bị anh ta chộp lấy thật mạnh. Lực tay rất lớn khiến tôi phải nhíu mày vì đau đỡn.
Chu Tấn chằm chằm nhìn tôi, nơi đáy mắt đè nén ngọn lửa giận, "Lục Phạn, cậu quấy phá đủ chưa đấy?"
Tôi dừng bước chân, ngẩng đầu nhìn anh ta, vô cùng nghiêm túc lên tiếng, "Tôi không có quấy phá."
Chu Tấn sững người ra một chút.
Tôi khẽ khàng gỡ tay anh ta ra, "Chu Tấn, tôi biết anh thích Lục Dữ Bạch, cho nên mới phản đối việc tôi trở về nhà họ Lục, mới vì cậu ấy mà hết lần này đến lần khác ức h.i.ế.p tôi."
"Anh cứ yên tâm, tôi sẽ rời khỏi nhà họ Lục, không ở đây làm ngứa mắt anh nữa đâu."
Cơn gió lướt qua cây ngô đồng ở cổng trường, lá cây xào xạc xô vào nhau.
Nắm đ.ấ.m của Chu Tấn siết c.h.ặ.t lại, nhưng rồi lại chậm rãi bình tĩnh trở lại, lông mày nhíu c.h.ặ.t, "Ai nói với cậu là tôi thích Lục Dữ Bạch?"
Tôi không lên tiếng, chỉ coi như anh ta đang cố chấp cãi chày cãi cối. Thích một người vốn dĩ là điều chẳng thể nào che giấu nổi. Trước kia anh ta luôn che chở cho tôi, nhưng bây giờ lại vì Lục Dữ Bạch mà hết lần này đến lần khác bắt nạt tôi. Rõ ràng đến thế rồi còn chưa đủ sao?
Chu Tấn thấy tôi không tin thì tức đến bật cười, "Lục Phạn, trong đầu cậu rốt cuộc đang chứa cái gì thế hả?"
Tôi mím c.h.ặ.t môi, không muốn tiếp tục nghe anh ta c.h.ử.i mắng mình nữa. Thế nhưng anh ta lại đột nhiên thu lại nụ cười, ánh mắt rơi xuống chiếc điện thoại trên tay tôi.
"Cậu biết là tốt rồi, tranh thủ cắt đứt sớm với gã đàn ông hoang đàng đó đi."
"Hắn ta chẳng qua chỉ là thèm khát cơ thể cùng gia thế của cậu thôi, cậu thật sự nghĩ hắn ta có thể thích cậu chắc?"
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị một cây kim nhỏ đ.â.m thấu. Rõ ràng đã từng nghe qua những lời lẽ cay nghiệt hơn thế này rất nhiều, vậy mà tâm trí vẫn ẩn ẩn đau đớn.
Thật ra tôi cũng rất sợ. Sợ Lục Dữ Bạch chỉ là hứng thú nhất thời. Sợ chút dịu dàng mà cậu ấy ban phát cho tôi cũng chỉ toàn là dối lừa.
Giọng điệu của Chu Tấn không hiểu sao lại dịu đi đôi chút, "Cậu đột ngột chuyển tới nhà họ Lục, vẫn còn rất nhiều đồ đạc để ở chỗ tôi, hôm nay tiện thể cùng tôi về lấy..."
Lời của anh ta bị ngắt đứt bởi một chiếc Bently màu đen vừa tắp lại ngay trước mặt tôi. Cánh cửa xe mở ra, Bùi Yến Từ từ trên xe bước xuống. Bộ vest phẳng phiu, mày ngài lạnh nhạt, hoàn toàn tách biệt với khung cảnh hỗn loạn ở cổng trường.
Các bạn học xung quanh trong chớp mắt đều ngoái đầu nhìn sang.
"Đẹp trai quá đi mất!"
"Ai thế kia nhỉ?"
"Hình như là bạn của nam thần trường mình, đến đón nam thần à?"
Tôi cũng tưởng anh ta tới tìm Lục Dữ Bạch, dù sao anh ta cũng chưa từng chủ động đến tìm tôi bao giờ.