Dấu đ.á.n.h dấu sau gáy cũng chẳng thể duy trì được bao lâu, dần nhạt đến mức gần như không còn nhìn thấy. Dù tôi cố gắng phóng thích tin tức tố để an ủi, đứa bé vẫn quậy phá không yên. Đúng là con của nhà họ Quý, còn chưa chào đời đã bắt đầu đứng về phía Quý Lâm Trình rồi.
Lúc người ở nhà chính mang cơm đến, tôi không nhịn được mà hỏi khi nào Quý Lâm Trình sẽ trở về. Người giúp việc nói với tôi rằng vẫn còn vài ngày nữa.
Cuối cùng, tôi phải ôm một chiếc áo của Quý Lâm Trình mới miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.
Đang ngủ được một lúc, tôi khát nước nên tỉnh giấc. Vừa bước ra khỏi phòng, tôi đã nghe thấy động tĩnh từ tầng dưới. Tôi giật mình, áp lưng vào tường, không dám động đậy.
Một lát sau, giọng nói quen thuộc vang lên giữa màn đêm, "Nguyễn Dư, sao em chưa ngủ?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm, bật đèn trong phòng rồi đi về phía anh.
Quý Lâm Trình nhìn kỹ sắc mặt tôi, "Dì Lưu nói tối nay em ăn xong lại nôn?"
Tôi buồn bực "ừ" một tiếng, theo bản năng lần theo tin tức tố mà tiến lại gần anh.
Cơ thể Quý Lâm Trình nóng ran, tin tức tố trên người cũng nồng đậm. Mang theo mùi cam.
Hương vị chua ngọt ấy áp chế cảm giác dạ dày đang cuộn trào.
Quý Lâm Trình đưa tay đặt lên trán tôi, giọng nói khàn khàn: "Đừng ngửi nữa."
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, trong lòng chẳng tránh khỏi cảm thấy tủi thân. Dù cuộc hôn nhân này không bắt đầu từ tình cảm, nhưng anh cũng là cha của đứa trẻ. Suốt bảy ngày liền anh không ở nhà, vất vả lắm mới trở về, vậy mà còn không cho tôi ngửi tin tức tố của anh.
Tôi lập tức tỉnh táo lại, lùi về sau mấy bước, lẩm bẩm: "Không ngửi thì không ngửi."
6.
Trở về phòng, tôi nhìn thấy Quý Lâm Trình đang lục tìm trong hộp t.h.u.ố.c. Tiếng xé túi nhựa vang lên giữa đêm tối, rõ ràng đến lạ.
Rất nhanh, mùi cam trong không khí đã nhạt đi nhiều. Tôi càng hụt hẫng hơn.
Một lúc lâu sau, Quý Lâm Trình tiến lại gần, "Giận rồi?"
Tôi đáp với giọng nghèn nghẹn: "Không." Một người chỉ có nhiệm vụ sinh ra người thừa kế, lấy tư cách gì mà giận chứ? Anh không cho tôi ngửi tin tức tố, người khổ sở là đứa bé trong bụng. Chuyện đó chẳng liên quan đến tôi.
Ngay giây tiếp theo, Quý Lâm Trình xoay người đè tôi xuống dưới thân. Trong khoảnh khắc ấy, những hình ảnh hỗn loạn của đêm hôm đó lại ùa vào tâm trí tôi. Người có cơ thể nóng ran lúc này đã biến thành tôi.
Tôi nuốt khan, tuyến thể sau gáy khẽ giật lên hai lần. Đầu ngón tay Quý Lâm Trình nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi, hỏi: "Là vì anh không cho em ngửi nên giận, hay còn vì chuyện khác?" Một tay anh lần xuống dưới, tay kia xoa nhẹ tuyến thể của tôi.
Bị anh xoa đến mức cả người mềm nhũn, tôi khó chịu khẽ rên lên.
Nhận ra phản ứng của cơ thể đang dần mất kiểm soát, tôi hoảng loạn nắm lấy cánh tay anh, "Quý Lâm Trình, em không giận, anh bỏ qua cho em đi..."
"Không thích sao?" Quý Lâm Trình vẫn không dừng lại, khiến tin tức tố của tôi không ngừng thoát ra, nhanh ch.óng tràn ngập khắp căn phòng.
Chẳng phải đáng lẽ anh phải phóng thích tin tức tố cho tôi sao?
Anh làm gì mà cứ bắt nạt tuyến thể của tôi vậy?
Quý Lâm Trình c.ắ.n nhẹ vành tai tôi, "Hôm đó anh thấy em hình như rất thích, cứ quấn lấy anh mãi không chịu buông."
Tôi nghẹn ngào đến mức không nói nên lời, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh.
Quý Lâm Trình khựng lại một thoáng, sau đó quay đầu, cúi xuống c.ắ.n lên tuyến thể của tôi.
7.
Sự tồn tại của đứa bé trong bụng ngày càng rõ rệt. Đến tháng thứ bảy, bác sĩ gia đình của nhà họ Quý tìm đến tận nhà. Ông ấy nói ông Quý bảo mình đến lấy m.á.u để kiểm tra giới tính và cấp độ tin tức tố của đứa bé.
Sau khi kim tiêm được rút ra, cảm giác đau âm ỉ vẫn kéo dài mãi không tan. Tôi nhìn Quý Lâm Trình, rồi lại nhìn bác sĩ, cẩn thận hỏi: "Ông có nói nếu không phải Alpha cấp S thì sẽ thế nào không?"
Bác sĩ nhìn Quý Lâm Trình một cái. Sắc mặt ông ấy cứng lại, tránh ánh mắt của tôi, chỉ bảo tôi nghỉ ngơi sớm.
Tôi đành quay sang hỏi Quý Lâm Trình.
Quý Lâm Trình dịu dàng xoa đầu tôi, "Bất kể là giới tính gì, nó cũng là con của chúng ta, đúng không?"
Lời anh nói ngược lại không khiến tôi yên lòng. Trước đây, tôi chưa từng quan tâm đứa bé là giới tính gì, chỉ cần nó khỏe mạnh là được. Nhưng sau khi lấy m.á.u, tôi lặng lẽ cầu nguyện nó sẽ là một Alpha cấp S. Nếu không, tôi sợ mình sẽ không thể giữ được nó.
Đêm khuya, Quý Lâm Trình cầm kết quả trở về. Tôi lập tức căng thẳng đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Vừa đứng dậy, Quý Lâm Trình đã ở trước mặt tôi.
"Kết quả thế nào?"
Ánh mắt Quý Lâm Trình dừng lại trên bụng bầu của tôi một thoáng, sau đó mới lên tiếng: "Là Alpha cấp S."
Tôi thở phào một hơi, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được đặt xuống. May quá! Ông trời vẫn còn thương tôi và con.
Quý Lâm Trình rõ ràng cũng nhẹ nhõm, đưa tay ôm lấy tôi, "Vất vả cho em rồi, Nguyễn Dư.
"Ông nội nói muốn gặp em. Tuần sau nhà chính tổ chức tiệc, em qua đó ở bên ông trò chuyện một lát."
Tôi không còn tâm trí nghe anh nói, chỉ cúi đầu nhìn đi nhìn lại tờ kết quả trong tay.
8.
Rất nhanh, ngày tôi đến nhà chính họ Quý cũng đến. Ông cụ muốn gặp riêng tôi.
Chuyện nhà họ Quý nhận nuôi tôi vốn là do chính ông Quý quyết định. Bao năm qua, tôi luôn biết ơn ông, nhưng đồng thời cũng rất sợ ông.