[Nguyễn Dư, anh vẫn chưa định rời đi sao?]

[Ngày cưới của họ đã được định rồi, chỉ còn chờ công bố thôi.]

Hóa ra nhà họ Quý chưa từng từ bỏ cuộc hôn nhân với nhà họ Lạc, chẳng trách ông Quý và Quý Thần lại nói với tôi những lời ấy.

Vậy còn Quý Lâm Trình thì sao?

Sự chăm sóc và những phút dịu dàng anh dành cho tôi trước đây, cả những lần an ủi bằng tin tức tố chưa từng vắng mặt mỗi ngày… Tất cả chỉ để bảo đảm đứa trẻ có thể thuận lợi chào đời thôi sao?

Trong khoảnh khắc, tôi khó thở, cổ họng nghẹn cứng. Không hề báo trước, một cơn đau dữ dội đột ngột truyền đến từ bụng. Trước mắt tôi tối sầm từng đợt, toàn thân mất hết sức lực, chậm rãi trượt xuống sàn.

Trong lúc ý thức mơ hồ, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên bên tai, xen lẫn tiếng người giúp việc kinh hô: "Cậu Nguyễn! Cậu sao vậy?"

Vừa dứt lời, mùi tin tức tố cam quen thuộc đã cuồn cuộn ập tới, mang theo sự sốt ruột và bất an chưa từng có, "Nguyễn Dư, đừng ngủ, nhìn anh!"

Quý Lâm Trình ôm tôi, sải bước nhanh ra ngoài. Tôi thoi thóp thốt lên: "Bụng... đau quá..."

Tiếng động cơ gầm lên, chiếc xe lao v.út đi như mũi tên. Trên đường đến bệnh viện, Quý Lâm Trình liên tục cố dùng tin tức tố an ủi tôi, đáy mắt tràn ngập hoảng loạn.

Tôi không biết anh đang lo cho tôi, hay đang lo đứa trẻ trong bụng xảy ra chuyện.

Khi cơn đau tạm ngừng trong chốc lát, tôi nắm lấy chút tỉnh táo hiếm hoi, hỏi: "Quý Lâm Trình, có phải sau khi đứa bé này chào đời, ơn nhà họ Quý nhận nuôi tôi cũng sẽ được xóa bỏ hoàn toàn không?"

Cơ thể Quý Lâm Trình rõ ràng cứng lại một thoáng. Anh cúi đầu vuốt mái tóc đã thấm đẫm mồ hôi của tôi.

Tôi cố chấp hỏi tiếp: "Tôi và nhà họ Quý từ đây coi như không còn nợ nần gì nữa, đúng không?"

Cuối cùng, yết hầu anh khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng: "Đúng. Sinh đứa bé ra, em và nhà họ Quý coi như thanh toán xong."

Vừa nhận được câu trả lời, cơn đau dữ dội lại ập đến. Khoảnh khắc ấy, tôi chẳng thể phân biệt được rốt cuộc bụng đau hơn, hay trái tim đau hơn. Chỉ có thể mặc cho bóng tối nuốt chửng ý thức.

11.

Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được là mùi t.h.u.ố.c khử trùng nồng nặc xộc vào khoang mũi. Thuốc gây mê vẫn chưa tan hết, nhưng cảm giác nặng nề như đang chèn ép lục phủ ngũ tạng đã biến mất.

Quý Lâm Trình từ bên ngoài bước vào. Thấy tôi tỉnh, anh lập tức phóng thích tin tức tố an ủi, "Đau không?"

Tôi khẽ lắc đầu, lặng lẽ tính xem phải làm thế nào mới có thể rời khỏi đây.

Một lát sau, Quý Lâm Trình lại lên tiếng. Giọng anh khàn hơn thường ngày rất nhiều, "Nguyễn Dư, là con trai. Dự đoán phân hóa là Alpha cấp S."

"Nhưng thằng bé sinh non, vẫn phải nằm trong l.ồ.ng ấp một thời gian."

Quả nhiên là Alpha cấp S, vậy là tôi thật sự không còn cơ hội sống cùng con nữa. Tôi tuyệt vọng chớp mắt, sống mũi cay xè.

Quý Lâm Trình mấp máy môi, dường như đang cân nhắc từng lời, "Em có muốn... nhìn con một chút không?"

Nhìn con sao?

Thôi vậy. Dù sao tôi cũng sắp rời đi rồi, tốt hơn hết là không nhìn. Tôi sợ chỉ cần nhìn thấy con, tôi sẽ không nỡ giao nó cho nhà họ Quý.

Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, như thể làm vậy là có thể ngăn cách bản thân với mọi thứ bên ngoài. Trước ánh mắt chờ đợi của Quý Lâm Trình, tôi khàn giọng từ chối: "Không... muốn..."

Người bên giường dường như khựng lại, vẻ mặt trở nên dè dặt, "Nhìn một chút đi. Em là ba Omega của con. Thằng bé đáng yêu lắm. Đợi nó ra khỏi l.ồ.ng ấp, anh sẽ bế con đến cho em."

"Tùy anh." Tôi quay mặt đi, "Anh ra ngoài đi, tôi muốn ngủ một lát." Tôi không để ý đến anh nữa.

Thuốc mê dần hết tác dụng, từng cơn đau dày đặc bắt đầu ùa tới. Tôi quay đầu nhìn Quý Lâm Trình bước ra khỏi phòng bệnh, lặng lẽ nói một câu "Tạm biệt" trong lòng.

Anh vừa rời đi, người của ông Quý đã xuất hiện, "Cậu Nguyễn, không còn sớm nữa, đi thôi."

Người tới chẳng màng tôi vừa trải qua ca sinh mổ, lập tức đưa tôi rời khỏi đó.

12.

Thời gian thoắt cái đã trôi qua hai năm. Sau khi rời khỏi nhà họ Quý, tôi đến một huyện nhỏ ven biển, mở một homestay.

Có câu "thanh toán sòng phẳng" do chính miệng Quý Lâm Trình nói, tôi không còn phải lo lắng bị nhà họ Quý đưa trở về như lần trước, cũng chẳng cần trốn Đông trốn Tây. Càng không phải sống trong cảm giác lạc lõng, bất an như khi còn ở nhà họ Quý. Cảm giác được đường đường chính chính sống cuộc đời của mình thật tốt.

Tôi rẽ vào con hẻm lát đá xanh dẫn về homestay. Đột nhiên, một cục bông nhỏ mềm mại ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi. Giọng trẻ con trong veo, mang theo vẻ tủi thân vang lên: "Ba."

Toàn thân tôi cứng đờ, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống. Là một đứa bé chừng hai, ba tuổi. Khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu khiến tôi cảm thấy quen thuộc đến lạ, nhất thời ngẩn người.

Là con sao?

Tôi không thể xác định.

Một nỗi hối hận muộn màng dâng lên vì ngày trước đã không chịu đi nhìn con lấy một lần.

Nhóc con lại gọi một tiếng "Ba". Lần này, giọng nói rõ ràng hơn rất nhiều.

Tôi cúi xuống nói với bé: "Em bé, con nhận nhầm người rồi."

"Không!" Nhóc con ôm chân tôi c.h.ặ.t hơn, "Muốn ba! Bế..."

Thằng bé còn chưa nói sõi, cũng chẳng thể nói được cách liên lạc với người nhà. Tôi đành lục chiếc cặp sách nhỏ đang đeo trên lưng bé, đồng thời phóng thích tin tức tố để trấn an cảm xúc của bé.

Chương 5 - Sau Khi Sinh Con Cho Anh Nuôi, Tôi Bỏ Chạy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia