Ngày hôm sau, tôi giả vờ như mình vừa từ sân bay trở về.
Hà Mặc đã chuẩn bị sẵn cơm nước ở nhà cho tôi.
Tôi nhìn về phía căn phòng hôm qua, chăn trên giường đã được gấp ngay ngắn chỉnh tề.
“Tri Vũ, tiền thuê nhà tháng này đến hạn đóng rồi...”
Anh gắp thức ăn vào bát tôi, giọng có chút ngại ngùng.
Vốn còn hơi chột dạ vì chuyện hôm qua, lúc này tôi bỗng cảm thấy mình có thể bù đắp được phần nào.
“Em biết rồi, lát nữa em chuyển tiền cho anh.”
Căn hộ này là do tôi thuê cho Hà Mặc. Anh mới đi làm chưa lâu, trong tay chẳng có bao nhiêu tiền.
Tôi thì chẳng để tâm chuyện đó. Dù sao tôi cũng không thiếu tiền.
Vừa hay đóng tiền thuê nhà giúp anh, coi như giảm bớt chút áy náy trong lòng tôi vì chuyện nhận nhầm người.
Chuyện gia cảnh Hà Mặc bình thường, tôi cũng chỉ tình cờ biết được.
Khi ấy, chúng tôi quen nhau trên một nền tảng livestream.
Khoảng thời gian đó, tôi đột nhiên nổi hứng làm livestream hỗ trợ giấc ngủ.
Chẳng có mấy người xem, thế là tôi bắt đầu tự mình kể vài chuyện của bản thân.
Hà Mặc tình cờ vào phòng livestream rồi trò chuyện với tôi.
Hai chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau, sau đó anh thường xuyên tặng quà cho tôi trên livestream.
Khi ấy, tôi cứ tưởng anh là một cậu ấm nhà giàu.
Chúng tôi trò chuyện trên nền tảng livestream vô cùng thân thiết, lại đầy ám muội. Tình cảm của cả hai dành cho đối phương thế nào, trong lòng mỗi người đều đã hiểu rõ.
Thế nhưng anh vẫn mãi không chịu chọc thủng lớp giấy ngăn cách cuối cùng ấy.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, xin địa chỉ của anh rồi gửi cho anh một món quà.
“Anh thích chiếc trâm cài áo không?”
“Rất thích.”
“Thế còn em?”
“Cũng rất thích.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, tôi kích động đến mức lăn qua lăn lại trên giường.
Tôi vừa định nhắn cho anh một câu: “Chúng ta yêu nhau nhé.”
Thì tài khoản của anh lại bị khóa.
Chẳng bao lâu sau, một tài khoản có biệt danh toàn ký tự loạn gửi tin nhắn riêng cho tôi.
“Tài khoản chẳng hiểu sao tự nhiên bị khóa mất rồi.”
“Chúng ta kết bạn WeChat rồi nói chuyện nhé.”
Tôi vừa kết bạn WeChat với anh, anh đã lập tức nhắn tới:
“Chúng ta yêu nhau nhé?”
3
Sau khi trò chuyện với Hà Mặc trên WeChat thêm hơn nửa tháng, chúng tôi mới chính thức gặp mặt ngoài đời.
Sau khi gặp nhau, tôi hỏi anh tại sao không đeo chiếc trâm cài áo tôi tặng.
Ban đầu anh nói mình quên, mãi sau mới chịu nói thật với tôi.
Anh bảo lúc chuyển ký túc xá ở trường đã làm mất nó.
Tôi xót xa nằm bò ra bàn.
“Chiếc trâm ấy em khó khăn lắm mới mua được đấy.”
Anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
“Em mua hết bao nhiêu tiền? Anh đền cho em.”
Tôi cau mày nhìn anh, cảm thấy lời này quá khách sáo.
“Đền gì chứ, chỉ là một món quà nhỏ thôi mà.”
“Cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, chỉ khoảng năm sáu chục nghìn tệ thôi.”
“Chủ yếu là vì nhà thiết kế ấy chỉ phát hành đúng một mẫu này.”
“Em phải bốc thăm trúng mới giành được quyền mua đấy.”
Bàn tay anh bỗng khựng lại.
Dường như chính vào khoảnh khắc ấy, anh mới nhận ra khoảng cách về gia cảnh giữa tôi và anh.
Anh im lặng rất lâu mới lên tiếng:
“Xin lỗi, hình như anh không đền nổi số tiền này.”
Mãi sau này tôi mới biết nhà anh quả thực không có điều kiện.
Năm sáu chục nghìn tệ đã đủ để trang trải toàn bộ tiền học đại học của anh.
Tôi lại hỏi về số tiền anh từng tặng quà cho tôi trong những buổi livestream, anh nói đó là tiền kiếm được từ việc làm thêm.
Còn có cả tiền học bổng các kiểu.
Càng nói về sau, anh càng cúi thấp đầu, gần như chẳng dám ngẩng lên.
“Tri Vũ, em có cảm thấy anh không xứng với em không?”
“Không đâu, chỉ cần chúng ta thích nhau là đủ rồi.”
Sau đó, anh càng chăm sóc tôi chu đáo đến từng li từng tí.
Thế nhưng anh lại không còn dáng vẻ hoạt ngôn, thú vị như khi trò chuyện với tôi trên mạng nữa.
Có lẽ là vì lòng tự ti của anh đang âm thầm quấy phá chăng?
Thế nên mỗi khi ở bên anh, tôi cũng dần trở nên dè dặt hơn.
“Ngày kia là sinh nhật anh rồi, anh định tổ chức thế nào?”
Hà Mặc sửng sốt.
“Em không nhắc thì anh cũng quên mất.”
Tôi cúi đầu bật cười, cảm thấy diễn xuất của anh vụng về quá mức.
Sao anh có thể quên được chứ?
Hồi còn trò chuyện trên mạng, chúng tôi đã từng nói với nhau rồi.
Năm nay, sinh nhật dương lịch của anh vừa hay trùng đúng ngày sinh nhật âm lịch của tôi.
Chắc chắn anh cũng đang nghĩ cách chuẩn bị cho tôi một bất ngờ.
“Gọi mấy người bạn của anh tới, chúng ta đơn giản ăn một bữa là được.”
Anh gắp thức ăn vào bát tôi.
Tôi thuận miệng hỏi:
“Diệp Tầm Giản có đi không?”
Tôi nhớ đến chiếc trâm cài áo giả của anh, lại cảm thấy có lẽ người tặng nó cho anh chỉ là bị người ta lừa mà thôi.
Vì vậy tôi định bụng lần sau gặp mặt sẽ giới thiệu cho anh người chuyên mua hàng hộ đáng tin cậy mà tôi vẫn thường nhờ.
Dù sao tôi với anh còn chưa kết bạn WeChat.
Giọng Hà Mặc bất giác lạnh đi đôi chút.
“Em mong cậu ấy đến lắm sao?”
Tôi khẽ ho mấy tiếng, không thể giải thích với anh chuyện chiếc trâm cài áo.
Nếu không, chuyện giữa tôi và Diệp Tầm Giản tối hôm ấy sẽ bị lộ.
Tôi đành lắc đầu, nói mình chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Thật ra tôi luôn cảm thấy Hà Mặc có chút ghen với Diệp Tầm Giản.
Tôi quen Diệp Tầm Giản sau khi hẹn hò với Hà Mặc được hai tháng.
Khi ấy, vừa bước vào phòng riêng, tôi đã nhận ra gương mặt Diệp Tầm Giản.
Bởi vì tôi và Hà Mặc quen nhau qua mạng, nên lần đầu tiên trao đổi ảnh cho nhau, Hà Mặc đã gửi cho tôi một bức ảnh chụp chung với bạn cùng phòng, bảo tôi đoán xem người nào là anh.
Tôi nhớ lại dáng vẻ vừa hài hước thú vị, vừa có chút đáng ghét của anh mỗi khi trò chuyện với mình.