Điều thứ bốn mươi mốt khi chăm sóc thú cưng nhỏ: [Có thể cho thú cưng tham gia thích hợp vào các trò chơi liên quan đến thức ăn để chúng thông minh hơn nhé. Nhưng nếu tiến hành các hoạt động nguy hiểm, hãy chú ý bảo hộ an toàn.]
Nấu ăn thì có trò chơi gì chứ?
Tôi lượn một vòng trong bếp, tìm thấy thứ trông giống như dụng cụ bảo hộ.
Hai chiếc tạp dề.
Một chiếc màu đen, một chiếc màu hồng.
Cái nào là để người đàn ông vạm vỡ bên ngoài mặc đây?
Trước hết, người bị ép buộc yêu thường thường là bên nhận mà.
Dựa theo suy luận cực kỳ tỉ mỉ, tôi mặc chiếc tạp dề màu đen vào người rồi đưa chiếc tạp dề màu hồng cho người đàn ông vẫn đang cởi trần.
Cũng không biết ngày nào anh ấy cũng không mặc quần áo để đi câu dẫn ai nữa.
Chồng người ta thì có ở nhà đâu cơ chứ.
08.
Anh ấy nhìn thấy món đồ trên tay tôi, sắc mặt lập tức trở nên kỳ lạ, đôi tai đỏ ửng như rỉ m.á.u.
"Cô thích kiểu này à?"
Đừng có mà giả vờ.
Rõ ràng là thú vui mà cả chồng anh ấy và anh ấy đều thích cơ mà.
Điểm bất lợi của người câm là chưa kịp phản bác thì người trước mặt đã mặc xong xuôi rồi.
Lớp vải màu hồng bị cơ bắp căng ra đến mức chật chội, cơ n.g.ự.c thấp thoáng lộ ra.
Vậy mà lại cố tình mua tạp dề nhỏ hơn một size cơ chứ.
Nhìn thì có vẻ ra dáng một cô vợ nhỏ e thẹn, ngại ngùng nhưng động tác thực tế lại thuần thục thế này, chắc là mặc nhiều lần lắm rồi nhỉ.
Đúng là yêu tinh giả tạo.
Nhưng mà quả nhiên sức hút tràn trề, bảo sao anh trai anh ấy thích nhìn.
Tôi cũng thích nhìn, còn muốn sờ thử nữa cơ.
09.
Làm trò chơi thức ăn thì giao cho tình nhân nhỏ việc rửa rau với rửa bát.
Lúc anh ấy đưa cho tôi, đôi mắt sáng rực lên, cứ như đang đợi được khen ngợi vậy nhưng mà hoàn toàn chưa rửa sạch đâu nhé.
Tôi nghiến răng nghiến lợi giơ ngón cái lên, thân thiện mời anh ấy ra ngoài.
Trước khi đi, anh ấy hơi tựa vào người tôi, áp sát lại gần.
Ánh mắt mang sắc xanh bích lạnh lẽo, con ngươi dài và hẹp.
Mắt tôi có bệnh à?
Nhưng mà khoảng cách này gần quá đi mất, cơ n.g.ự.c suýt chạm vào vai tôi, cứng ngắc.
Đây là kiểu thân thiết tự nhiên của giới 0 ở thành phố lớn đối với gái thẳng à?
Anh ấy hơi rũ mắt lên tiếng, giọng nói ép xuống vừa trầm vừa quyến rũ.
Hơi thở ấm áp hòa lẫn với giọng nói lướt qua, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ rung động: "Tối nay thử gấp đôi nhé?"
Đây hoàn toàn là mỹ nhân kế mà.
Tôi đẩy anh ấy ra, cố gắng kéo giãn khoảng cách để tránh bị mê hoặc: [Bây giờ tôi không muốn nữa.]
Tôi gõ chữ xong thì oán trách nhìn anh ấy, còn đối phương thì tỏ vẻ vô tội.
Phục vụ một người đã khó khăn lắm rồi, còn tìm việc làm thêm gì nữa.
Anh ấy có vẻ hơi tổn thương, sụp mi mắt xuống, trông giống như chú cún nhỏ ướt sũng bị vứt bỏ nhưng giọt nước mắt ấy không thể lay chuyển nổi trái tim trâu ngựa cứng như sắt đá của tôi.
10.
Lúc tôi dọn món lên, phát hiện tình nhân nhỏ kiêu kỳ đã ngồi sẵn bên chiếc bàn sáng bóng sạch sẽ.
Tạp dề đã cởi ra, đổi thành áo hoodie đen, nhìn chẳng khác nào sinh viên đại học nhưng tôi có chút tiếc nuối vì chưa kịp lén chụp lại gửi cho cô bạn thân xem.
Tôi tự giác đứng sang một bên, nhìn anh ấy thưởng thức mỹ vị.
Ban đầu anh ấy cầm đũa, vẻ mặt như thể quyết t.ử cho tổ quốc, nếm thử một chút.
Sau khi nuốt xuống, đôi mắt lại sáng lên, lúc này mới chú ý tới tôi đang đứng bên cạnh: "Cô không ngồi xuống ăn cùng à?"
Anh ấy lại ăn thêm mấy miếng lớn.
Xem ra tình nhân nhỏ vẫn rất lương thiện, vậy mà lại mời bảo mẫu cùng ngồi vào bàn ăn.
Tôi gõ chữ giải thích: [Tôi không thể ăn chung với chủ nhân được.]
Khuôn mặt anh ấy lại đỏ lên, ấp úng lên tiếng: "Anh trai tôi đặt ra cái quy củ c.h.ế.t tiệt gì vậy chứ."
Anh ấy kéo chiếc ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Tôi cảm động đến mức suýt rơi nước mắt: [Cảm ơn, anh thật là người tốt!]
Anh ấy bị hành động khoa trương của tôi làm cho giật mình, dừng động tác trong tay lại.
Sau đó im lặng gắp cho tôi mấy miếng thịt, lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Anh trai tôi đúng là cái đồ dở hơi."
Trong lòng tôi cũng thầm hùa theo, tại sao lúc đầu không nói rõ cho rồi, đây hoàn toàn không phải thú cưng gì hết!
Trước khi ngủ, tôi viết nhật ký theo đúng yêu cầu: [Cục cưng hôm nay ăn uống bình thường, chủ động phối hợp tham gia trò chơi nhỏ, tình trạng lạ lẫm đã cải thiện nhưng có ý định muốn trốn chạy.]
11.
Tôi và anh ấy cứ thế chung sống hòa bình nửa tháng trời.
Không có gì bất thường cả, chỉ là phòng tôi muỗi cực kỳ nhiều, sáng ngủ dậy cổ chỗ nào cũng có vết đỏ.
Còn có vị tình nhân nhỏ này sức ăn thực sự kinh người, tôi làm bao nhiêu cũng ăn sạch bách.
Ban đầu tôi toàn gọi anh ấy là cục cưng, dùng điện thoại phát ra âm thanh máy móc.
“Cục cưng! Xuống ăn cơm!”
"Cục cưng! Đến giờ đi ngủ rồi!"
Nhưng mỗi lần nghe thấy, anh ấy đều mặt lạnh quay phắt đi, ch.óp tai lại đỏ đến mức ch.ói mắt.
Anh ấy sải đôi chân dài bước đến, cúi đầu ngửi ngửi cổ tôi hồi lâu: "Tôi tên Thẩm Tẫn."
"Còn nữa, đừng xịt nước hoa, mùi làm tôi khó chịu khắp người."
Tôi không nhịn được mà run rẩy, cúi đầu ngửi mùi khói dầu đầy người do vừa nấu ăn xong, hoài nghi hợp lý là anh ấy đang cố tình gây sự.
Công đoạn phiền phức nhất trong công việc chính là dẫn anh ấy ra ngoài phơi nắng.
Sách nói: [Phơi nắng nhiều giúp thú cưng xoa dịu cảm xúc, cải thiện tính cách cáu kỉnh u ám.]
Nhưng anh ấy giống hệt động vật m.á.u lạnh, nói gì cũng không nghe.
Tôi đành phải trực tiếp ra tay thô bạo lôi cổ anh ấy ra ngoài, miệng vẫn không quên tỏ ra yếu đuối.
[Anh thế này, tôi sẽ mất việc mất.]
Anh ấy nheo nheo đôi mắt, không biết câu nào đã làm anh ấy mất kiên nhẫn, lại bắt đầu nói lời xằng bậy: "Công việc này có gì hay ho đâu, chi bằng theo tôi."
Câu này mười mấy ngày nay anh ấy cứ nhai đi nhai lại, đủ mọi cách để đào góc tường.
12.
Chiều hôm nay, tôi vẫn như thường lệ lôi kéo anh ấy ra khu vườn phía sau biệt thự hóng gió.
Anh ấy đứng im lìm bên cạnh tôi như thể đang hờn dỗi, còn thỉnh thoảng len lén nhìn trộm tôi, xem phản ứng của tôi ra sao.
Tôi đang hí hoáy điện thoại, muốn tìm mấy câu hay ho để dỗ dành anh ấy nhưng lại bị cánh tay vạm vỡ của anh ấy ôm lấy eo, dùng một tay bọc lấy che chở ra phía sau.
"Soạt"
Ngay vị trí ban đầu của tôi, có một con d.a.o nhỏ cắm sâu vào bãi cỏ.
Cảm giác sợ hãi chậm nhịp khiến da đầu tôi tê rần.
Chưa để tôi kịp phản ứng, mảnh thủy tinh từ góc tối đã xé gió bay tới.
Anh ấy nghiêng người chắn cho tôi rồi kéo tôi chạy ngược về biệt thự.
Ở phía sau lưng anh ấy tôi nhìn thấy rõ ràng vết thương dữ tợn trên cánh tay đang rỉ m.á.u tươi.
Tôi nhìn mà tim thắt lại, vội vàng gõ chữ: [Anh bị thương rồi, cần phải băng bó một chút.]