Trợ lý Vương khóc không ra nước mắt: “Làm gì có chim hoàng yến nào? Hai anh em nhà họ cứ như kẻ thù ấy, nhìn nhau ngứa cả mắt.”
“Chắc là cục cưng đã bị Nhị thiếu bắt đi làm con tin rồi, cục cưng đáng thương của tôi ơi.”
Cái gì...
Nếu anh ấy không phải tình nhân nhỏ của ông chủ, vậy những đoạn đối thoại trước kia của chúng tôi rốt có ý nghĩa gì.
Đầu óc tôi quay cuồng điên cuồng, đột nhiên trước mắt xuất hiện một chiếc thẻ đen lấp lánh.
[Đây có ý gì?]
Trợ lý Vương vỗ vỗ vai tôi: “Đại thiếu gia căn dặn tôi đấy, Nhị thiếu sớm đã có đối tượng kết hôn môn đăng hộ đối. Trong thẻ có năm triệu, điều kiện chỉ có một là rời khỏi anh ấy.”
“Nhị thiếu gia cũng chỉ chơi đùa thôi, tuyệt đối không đời nào thích một người bình thường đâu.”
15.
[Được.]
Tôi đồng ý quá nhanh, khiến trợ lý Vương đang chuẩn bị tung ra một bài diễn văn dài dằng dặc phải khựng lại.
“Tôi còn chưa diễn đã mà.”
“Nhưng nhìn cô cũng là người thông minh, cầm thẻ rồi về quê đi thôi.”
Tôi gật đầu, nhận lấy chiếc thẻ.
Trợ lý Vương còn sắp xếp cả xe riêng đưa tôi về, chu đáo quá thể.
Trước lúc chia tay, còn không nỡ mà thốt lên một câu “Đứa trẻ đáng thương”.
Tôi - người cầm chiếc thẻ năm triệu, sắp phải rời xa cái đồ bám người kia: ?
Tôi ngồi trên xe xóc nảy suốt dọc đường, cuối cùng cũng nghĩ thông suốt một chuyện.
Sẽ không phải ngay từ đầu Thẩm Tẫn tưởng tôi là tình nhân của anh trai anh ấy đấy chứ.
Hèn gì khúc trước cứ như nam tiểu tam oán hận, khúc sau gọi điện thoại xong với anh trai xong lại phát điên lên quyến rũ tôi.
Tôi cứ tưởng mùa xuân đến, động vật bắt đầu bứt rứt không yên chứ.
Hơn nữa người ta đã có đối tượng kết hôn rồi, tôi chẳng qua chỉ là món đồ chơi để nhà giàu sai vặt, giải buồn mà thôi.
Đáng ghét thật đấy, sinh vật như loài rắn quả nhiên vô cùng đáng ghét.
Hồi nghỉ hè cấp ba tôi từng nhặt được một con rắn đen trên đường.
Hôm đó trời vẫn đang mưa, nó yếu ớt cuộn tròn trên mặt đường, vết thương vẫn còn đang rỉ m.á.u.
Tôi không mảy may do dự ôm nó về nhà.
Bố mẹ đều là bác sĩ, hồi nhỏ thường xuyên mang động vật bị thương về nhà.
Sau đó họ sang châu Phi làm bác sĩ, hành thiện khắp toàn cầu, trước khi đi còn dạy tôi một chút kiến thức da lông.
Con rắn nhặt về trên người có vết d.a.o c.h.é.m, tôi thành thạo bôi t.h.u.ố.c điều trị cho nó.
Giây tiếp theo sau khi băng bó xong, con rắn lập tức c.ắ.n tôi một cái.
May mà là loại không có độc, tôi tự bôi t.h.u.ố.c cho mình.
Tôi chữa khỏi được một hai ngày thì mang đi thả, kết quả là nó không chịu đi.
Đợi đến khi ở chung với tôi ba tháng, tôi đã coi nó như người nhà rồi thì nó lại lén lút chuồn mất, từ đó không bao giờ quay lại nữa.
Mấy ngày sau khi nó đi, tôi còn tìm kiếm rất lâu nhưng đều vô ích.
Quả nhiên là loài động vật m.á.u lạnh.
Sau đó khu nhà cũ sắp sửa làm đường, tôi chuyển sang ngôi làng đối diện, từ đó không còn gặp lại con rắn vô tình ấy nữa.
16.
Tôi cầm tiền sống những ngày tháng vô cùng sung sướng ở nông thôn.
Ký ức lúc làm bảo mẫu ngày càng phai nhạt, nếu không nhờ số tiền cầm nắm chắc chắn trong tay, tôi còn nghi ngờ không biết quãng thời gian đó có thực sự tồn tại hay không.
Tôi chán nản phàn nàn với cô bạn thân: [Kiếm được khoản tiền lớn, đến lúc đó ra ngoài chơi xả láng thôi.]
Bạn thân là người bạn tốt tôi kết giao ở đại học, hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng năng lực cực kỳ đỉnh, vừa tốt nghiệp đã xin được việc làm ở công ty top 100 niêm yết sàn chứng khoán.
[Được chứ, mà dạo này kẻ thù truyền kiếp của tôi về nước rồi, mấy hôm nữa chị em dẫn cậu đi chọn nam người mẫu.]
Bạn thân vẫn giữ nguyên sơ tâm như ngày nào, dù nghèo khó vẫn muốn cho đàn ông toàn thiên hạ một mái nhà.
Tôi đang định trêu chọc cô bạn vài câu, cổ chân đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh quen thuộc.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy một con rắn đang quấn quanh cẳng chân mình.
Con rắn này hoa văn tinh xảo, trông còn nhỏ, cái đầu hơi ngẩng lên, đôi đồng t.ử dựng đứng màu xanh lục nhìn chằm chằm vào mặt tôi không chớp mắt.
Tôi không dám cử động mạnh, đầu ngón tay rón rén vươn ra, khẽ chọc vào thân rắn lạnh lẽo của nó.
Nó chẳng những không bỏ đi mà còn được đằng chân lân đằng đầu, men theo bắp chân tôi chậm rãi quấn lên.
Tôi dở khóc dở cười.
Xem ra là một nhóc con bám người.
Tôi chẳng còn cách nào, không lẽ lại dùng vũ lực hất nó ra.
Con rắn đó rất thông minh, thấy tôi không bận tâm, nó bò lên cổ tay tôi mà khẽ chạm vào mặt tôi một cái.
Nó thoải mái khẽ thè lưỡi rắn, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi.
Cũng không biết là chỗ nào đã làm con rắn nhỏ này khó chịu mà thân rắn đột nhiên hơi căng cứng, lực quấn c.h.ặ.t hơn một chút.
Tôi cong ngón tay chạm vào đầu nó.
Rắn vừa bị chạm vào, thân đang căng cứng lại thả lỏng, chỉ có cái đuôi vẫn quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay áo tôi không chịu buông.
Tôi tắt màn hình điện thoại, nó mới ngoan ngoãn, cái đầu rắn lạnh lẽo cọ cọ vào cằm tôi.
Ban đầu tôi không định nuôi nó dù sao tôi và rắn cũng không hợp mệnh nhưng con rắn này đuổi thế nào cũng không đi, tôi nghi ngờ nó là con của con rắn tôi từng cứu, đến để đền ơn tôi.
Từ đó, con rắn đen này an cư tại nhà tôi, ngày ngày quấn lấy tôi.
Tôi ngẩn người buồn bã, nó lập tức bò tới hôn lên mu bàn tay tôi, lặng lẽ bầu bạn.
Tôi muốn vuốt ve con mèo nhỏ nhà hàng xóm, nó lập tức căng cứng thân mình, phát ra tiếng rít trầm thấp, dọa con mèo chạy mất dép.
Đêm đến cửa sổ đóng c.h.ặ.t nhưng mỗi sáng tỉnh dậy, nó đều cuộn tròn bên gối, áp sát vào cổ tôi.
Mức độ bám người này làm tôi nhớ tới Thẩm Tẫn nhưng sao có thể là anh ấy được.
Chưa nói đến thể hình chênh lệch quá lớn, người ta cũng đã là thiếu gia hào môn, chắc chắn đã quên tôi từ lâu rồi.
Huống chi anh ấy còn liên hôn nhưng phiền nhất là mỗi lần tắm cho nó.
Nước ấm thấm đẫm thân rắn, tôi đưa tay vuốt ve dọc sống lưng nó.
Con rắn đen lập tức cứng đờ cả người, dưới lớp vảy lan ra một tầng đỏ ửng nhàn nhạt, ngay cả ch.óp đuôi cũng khẽ run rẩy vì lúng túng.
Nó như đang trốn tránh, chậm chạp vùi đầu vào lòng bàn tay tôi, không chịu lộ ra chút nào.
17.
Rất nhanh đã đến ngày hẹn với cô bạn thân vào thành phố chơi.
Con rắn đen lại vô cùng bồn chồn, cứ quẩn quanh dưới chân tôi không ngừng.
Đuôi rắn móc c.h.ặ.t lấy ống quần tôi, sống c.h.ế.t không chịu để tôi đi.
Tôi ngồi xổm xuống khẽ xoa đầu nó, ra hiệu rằng tôi sẽ sớm quay lại nhưng nó vẫn không chịu buông tha, bộ dạng như nhất quyết phải đi theo tôi.
Tôi không đấu lại nó, đành để nó quấn trên cổ tay mình, cùng vào thành phố.