Chỉ là một tiếc nuối đã được định sẵn sau khi chiến thắng.
Chỉ là hai người quá hiểu đối phương cuối cùng cũng thừa nhận một chuyện đã biết từ lâu.
Chúng ta trao chân tình cho nhau, như đã được số phận định sẵn, không thể cưỡng lại.
Nhưng lại không thích hợp sống bên nhau như vậy.
Ta đưa tay nắm lấy tay hắn.
Bàn tay hắn lạnh như giữa mùa đông rét buốt.
Ta bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước.
Người đã lau bùn đất trên mặt ta.
Khi ấy ta không biết thân phận hắn.
Hắn cũng không biết ta là ai.
Chúng ta chưa từng nói với nhau mấy câu.
Vậy mà sau đó lại đi xa đến thế.
Xa đến mức hiện giờ hắn đã trở thành người đứng trên vạn người.
Còn ta phải rời khỏi hắn.
Ta nói:
“Mạnh Trầm.”
Đây là lần cuối cùng ta gọi hắn như vậy.
“Ừm.”
“Năm xưa lúc cứu ta, ngài có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
“Không.”
Hắn trả lời rất nhanh.
“Khi đó ta chỉ cảm thấy nàng giống một chú ch.ó con sắp c.h.ế.t đói.”
Ta bật cười.
“Hóa ra trong mắt ngài, ta vẫn luôn là một chú ch.ó con đáng thương.”
“Không phải.”
Hắn nói.
“Khi đó là vậy.”
“Sau đó thì sao?”
Hắn nhìn ta.
“Sau đó là Văn Anh.”
30
Mạnh Trầm đồng ý tất cả.
Ta cũng phải rời đi, bước lên con đường trở về Chu quốc.
Bao năm nay đồ đạc của ta vẫn không nhiều.
Quần áo, sách vở, vài món trang sức.
Còn có chiếc quạt cũ mà ta đã cất giấu suốt những năm qua.
Không ai biết, kể cả Mạnh Trầm.
Trước khi rời Chu quốc năm đó, ta đã tìm đến hiệu cầm đồ năm xưa, chuộc lại chiếc quạt này.
Nó đã không còn dáng vẻ ban đầu.
Nan quạt đã hơi cũ.
Mặt quạt cũng hơi ngả vàng.
Nhưng chữ “Trầm” trên đó vẫn còn.
Như vậy là đủ.
Do dự một lát, ta không mang nó đi.
Ngày ta rời đi, không hề phô trương.
Không tiễn đưa, không sách phong, cũng không yến tiệc trong cung.
Chỉ có một đội hộ vệ, mấy cỗ xe ngựa.
Ta ngồi trong xe, nhìn cổng thành dần dần lùi xa.
Lần này, không ai đuổi theo ta.
Cũng không ai muốn đưa ta vào bất kỳ cung điện nào.
Ta chỉ muốn trở về Chu quốc.
Nhưng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Trên thành lâu, dưới ánh chiều tà, bóng dáng ấy hiện ra.
Chỉ một mình hắn, khoác áo trắng giản dị, cao cao đứng đó.
Hòa vào sắc chiều đang từng chút một kéo tới.
Cuối cùng, khoảng cách dần xa.
Ta không còn nhìn thấy hắn nữa.
Tạm biệt, Mạnh Trầm.
Ta sẽ làm như lời ngài từng nói hôm đó.
“Quân chính, tiền lương, nhân sự, đều giao cho nàng.”
“Chỉ có một chuyện.”
“Đừng c.h.ế.t.”
Ta giống như ngày hôm đó, bật cười.
“Ta sẽ không c.h.ế.t. Ta đã c.h.ế.t rất nhiều lần rồi.”
Hắn nói:
“Như vậy là đủ.”
31
Nửa năm sau, vương đô Chu quốc.
Trên triều.
Ta ngồi sau rèm.
Phía dưới quỳ kín một vùng.
“Tham kiến Nhiếp chính.”
Lần đầu tiên nghe cách xưng hô này, ta vậy mà có chút ngẩn ngơ.
Ta từng nghĩ mình sẽ rất vui.
Thật ra không.
Chỉ cảm thấy xa lạ.
Dù sao trước kia tất cả mọi người gọi ta là nương nương, ta cũng cảm thấy xa lạ.
Sau đó ta dần dần quen.
Nhưng lần này không giống.
“Năm nay thuế lương ở Bắc Cảnh thế nào?”
Có người đáp:
“Khá ổn.”
“Khá ổn là bao nhiêu?”
Người kia sững lại.
Ta ngước mắt.
“Ta muốn con số.”
Hắn cúi đầu.
“Vâng.”
“Còn nữa, áo đông của quân đóng ở Bắc Cảnh không được phép tiếp tục chia xuống các hộ quân địa phương.”
“Nhưng như vậy thì...”
“Tiền từ đâu ra?”
Ta lật quyển sổ trên án.
“Từ nội khố hoàng gia.”
Trong điện lập tức im lặng.
Có người nhỏ giọng nói:
“Nhưng mà...”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Có vấn đề gì?”
Hắn không nói nữa.
Ta cúi đầu tiếp tục xem tấu chương.
Hóa ra thật sự ngồi ở nơi này rồi mới biết quyền lực cũng không tùy ý như ta từng tưởng.
Nó chẳng qua chỉ là từng chồng sổ sách.
Từng chuyện vụn vặt.
Ai nên thăng chức, ai nên giáng chức.
Lương thực từ đâu mà có.
Tiền cho quân đội lấy từ đâu.
Đoạn đê nào năm nay nhất định phải sửa.
Quan viên nào có thể tin, người nào không thể tin.
Trước kia ta học những thứ này là để sống sót.
Sau đó là vì Mạnh Trầm.
Còn bây giờ, chỉ vì đây là chuyện của ta.
Không ai nói cho ta nên làm gì.
Cũng không ai nói cho ta không nên làm gì.
Ta tự mình quyết định.
Như vậy là đủ.
32
Mùa xuân năm sau.
Hôm ấy quá mệt, ta gục xuống án ngủ quên.
Trong lúc ý thức mơ màng, ta không phân biệt được là mộng hay thực.
Có một tiểu cung nhân hoạt bát hỏi ta:
“Điện hạ, hoa anh đào ngoài thành nở rồi, người có muốn đi xem không?”
Giọng nàng như bay đến từ tận chân trời, tới ngoài cửa sổ, vào trong phòng, rồi dần dần bay xa.
Trong cơn hoảng hốt, ta nhìn thấy.
Đồng hoang thuở nhỏ, những căn nhà cũ kỹ.
Nước mắt nhục nhã, con d.a.o nhuốm m.á.u.
Con đường dịch trạm dài đằng đẵng không có điểm cuối, Đông Cung trải qua bốn mùa.
Cung điện hoa lệ, y phục màu vàng sáng.
Mạnh Ngu, Mạnh Trầm.
Từng người đến gần ta, rồi cuối cùng lại lần lượt đi xa.
Không còn tìm thấy bóng dáng.
Ta nói hôm nay còn có chính sự, rồi suy nghĩ một lát.
“Ngày mai đi.”
Tiểu cung nhân cười đáp.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào.
Mang theo hương hoa vô cùng nhẹ nhàng và thanh thoát.
Ta đi đến bên cửa sổ.
Bỗng nhớ đến nhiều năm trước.
Mạnh Trầm từng nói:
“Ở quê nàng, hoa anh đào nở rất đẹp.”
Sau đó hắn đặt cho ta cái tên Văn Anh.
Khi ấy ta không biết, cũng chưa từng nghĩ cái tên này rốt cuộc thuộc về ai.
Thuộc về hắn.
Hay thuộc về Chức Họa đã c.h.ế.t.
Bây giờ ta biết rồi.
Nó thuộc về ta.
Ta biết mình còn rất nhiều ngày mai.
Những ngày mai được sống theo ý mình, tự do mà bước đi.
Cứ như vậy, năm này qua năm khác.