Đạo diễn Hồ tối sầm mặt.
Thật ra, việc chọn địa điểm chơi trò chơi hôm nay ở công viên nước là có chút tư tâm.
Ông muốn các nam thanh nữ tú trong chương trình thay tạo hình mới để tạo thêm nhiệt cho chương trình. Ai ngờ lại quên mất Tống Minh Triều, cái bà điên này.
Chỉ lơ là một chút, cô đã kéo Quyền Dã đi lệch luôn rồi.
Phải biết rằng, không chỉ cư dân mạng, ngay cả ông cũng rất muốn ngắm cơ bụng của Quyền Dã!
Thế nhưng đạo diễn Hồ đâu biết, người không hài lòng nhất với bộ đồ này lại chính là Tống Minh Triều.
Cô nghiêm túc dặn dò Quyền Dã: "Anh nhớ cho kỹ. Dù anh đã mặc long bào, nhưng chân mệnh thiên t.ử... vẫn chỉ có một mình trẫm."
Nếu không phải mấy bộ thái giám triều Thanh mà cô vừa ý đều quá nhỏ, không vừa với chiều cao của anh, thì cô tuyệt đối sẽ không cho phép Quyền Dã mặc cùng kiểu long bào với mình.
Khóe môi Quyền Dã khẽ cong lên, giọng nói mang theo ý cười: "Thứ nhất, cô hỉ nộ thất thường. Thứ hai, cô đa nghi bẩm sinh. Thứ ba, hễ nhìn ai không vừa mắt là muốn tru di cửu tộc người ta." Anh dừng một chút rồi cười: "Yên tâm đi, chẳng ai thích hợp làm hoàng đế hơn cô đâu."
Nghe xong, Tống Minh Triều lập tức biến sắc: "Khá lắm! Hóa ra ngươi lại hiểu trẫm đến thế!"
Cô vung tay đầy khí thế: "Trẫm phong ngươi làm... gian thần!"
...
Nửa tiếng sau, tất cả mọi người đều quay trở lại điểm tập trung.
Nhân trung của Tạ T.ử Mộ vẫn còn sưng đỏ, nhìn vừa khéo lại rất hợp với bộ áo ba lỗ và quần đùi màu hồng phấn mà anh ta tự chọn.
Tô Mộ Yên thì vẫn theo đúng sở thích của mình, mặc một bộ đồ bơi váy bèo màu xanh matcha, bên trong có quần bảo hộ, vừa đáng yêu vừa tinh nghịch.
An Luyến mặc bộ áo phông và quần đùi bình thường mà Tần Thiên Huân đã chọn.
Còn Tần Thiên Huân thì cởi trần, trên cổ đeo mấy sợi dây chuyền vàng to nhỏ đủ cỡ, bên dưới mặc chiếc quần đùi đen rộng thùng thình in kín những dòng chữ trừu tượng kiểu: "Homie hô một tiếng là cùng nhau xông pha."
"Nhân nghĩa lễ trí tín, cái gì tôi cũng có."
Ninh Mặc và Lâm Thanh Hoan là cặp bình thường nhất, cả hai đều mặc trang phục thể thao đơn giản.
Về phần Ngu Vãn Nhu, cô ta mặc một bộ đồ bơi màu trắng điểm xuyết nơ bướm. Thiết kế ôm sát tôn lên đường cong cơ thể, nhưng phía sau lưng lại cố tình khoét một khoảng rất lớn.
Mặt trước thanh thuần, mặt sau gợi cảm.
Còn Lục Hành Chu thì cởi trần, bên dưới mặc một chiếc quần đùi trắng.
[Oa! Đồ đôi ngọt quá đi!]
[CP Vũ Lộ là ngọt nhất! Xông lên nào!!!]
[Đẹp quá, đẹp quá! Hai người đứng cạnh nhau đúng là đẹp đôi!]
[Đúng là chịu luôn. Tống Minh Triều lúc nào cũng chỉ biết làm màu để thu hút sự chú ý.]
Đợi mọi người tập hợp đầy đủ, đạo diễn Hồ bắt đầu công bố luật chơi hôm nay.
Toàn bộ trò chơi sẽ diễn ra theo hình thức đội hai người. Ở mỗi vòng, cả hai thành viên trong đội sẽ lần lượt nhận số điểm từ 5 đến 1 tùy theo thứ hạng của vòng đó.
Đến cuối cùng, tổng điểm của cặp đôi thật sự sẽ quyết định bảng xếp hạng chung cuộc.
Mà bảng xếp hạng này… Đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến lịch trình tiếp theo.
"Được rồi, mọi người đã hiểu luật chơi. Tiếp theo..." Đạo diễn Hồ hô lớn: "Chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi đầu tiên!"
Tô Mộ Yên giơ tay: "Đạo diễn Hồ, tôi chưa hiểu luật."
Đạo diễn Hồ: "..."
Ông bất lực xua tay: "Không sao. Chơi một lượt là hiểu ngay."
...
Trò chơi đầu tiên là trò tính nhẩm.
Trên bảng điện t.ử sẽ lần lượt hiện ra các phép tính.
Người A dùng giấy b.út do chương trình chuẩn bị để tính đáp án, sau đó đọc kết quả cho người B, là người không nhìn thấy bảng.
Nhiệm vụ của người B là nhanh ch.óng tìm quả bóng rổ có ghi đúng con số đó trong chiếc giỏ bên cạnh, rồi ném vào rổ.
Tổng cộng có sáu câu hỏi.
Các đội sẽ được xếp hạng theo thời gian hoàn thành.
Sau khi phổ biến luật xong, đạo diễn Hồ nhấn mạnh: "Nói ngắn gọn thì... trong suốt trò chơi, càng nhanh càng tốt!"
Trợ lý lập tức mang chiếc hộp bốc thăm lên để các đội xác định thứ tự thi đấu.
Đội đầu tiên ra sân là Tạ T.ử Mộ và Tô Mộ Yên.
Ở đội này, Tô Mộ Yên phụ trách tính toán, còn Tạ T.ử Mộ phụ trách ném bóng.
Sau khi cả hai vào vị trí, phó đạo diễn thổi còi.
Đồng hồ bấm giờ chính thức bắt đầu!
Câu hỏi đầu tiên hiện lên trên bảng: 1 + 7 = ?
Mọi người đều sững sờ.
Đơn giản vậy sao?
Tô Mộ Yên lập tức hô lớn: "Tám!"
Tạ T.ử Mộ cúi đầu lục tung đống bóng.
"Tìm thấy rồi!"
Anh ta tự tin giơ quả bóng lên, nghiêng người, hơi khuỵu gối, hai tay nâng bóng quá đầu, cổ tay khẽ xoay, ánh mắt sắc bén như điện.
Bóng bay ra— Không vào.
Ném trượt hoàn toàn, thậm chí còn chẳng chạm nổi vào vành rổ.
Đúng là một cú ném bóng... tệ hại đến mức đi vào lịch sử!
Thời gian dành cho đội đầu tiên không còn nhiều nữa!
Đạo diễn Hồ lại một lần nữa vặn to chiếc loa mini bên hông rồi hét lên: "Cô Tống! Cô Tống! Đừng bình luận nữa!!"
Tống Minh Triều lập tức "tắt mic": "Ồ."
[Được lắm, được lắm. Vừa nãy tôi còn tưởng mình bị ảo giác.]
[Tôi cũng thế. Đang tự hỏi sao tự dưng lại thấy m.á.u chiến sôi lên.]
Tạ T.ử Mộ không ném trúng, bèn chổng m.ô.n.g lên lục tìm quả bóng số 8 khác trong chiếc thùng lớn.
Quả thứ hai!
Vẫn không vào.
Tần Thiên Huân đứng bên cạnh lắc đầu: "Xem ra anh Tạ bình thường không hay chơi bóng rổ. May mà tôi chơi suốt."
Nói xong, anh ta lập tức tạo dáng, bật nhảy tại chỗ rồi làm động tác ném bóng vào khoảng không đầy chuyên nghiệp.
Đến quả bóng thứ ba, Tạ T.ử Mộ đã bắt đầu căng thẳng.
Dù sao trước đây anh ta cũng từng dạy cả sinh viên chuyên ngành thể d.ụ.c chơi bóng rổ ngay trên livestream.
May mà… Lần này vào rổ.
Ném xong, anh ta còn vung vẩy cổ tay đầy vẻ đắc ý: "OK, được rồi. Tìm lại cảm giác rồi. Tiếp đi."
Tô Mộ Yên trợn trắng mắt, ra hiệu sang câu tiếp theo.
Trên bảng điện t.ử hiện lên phép tính mới: 7 - 6 + 14 - 27 ÷ 9 - 5 - 2 × 3 = ?
Ngay khi đề bài xuất hiện, phần bình luận bỗng im bặt.
[Đội quân bình luận của trẫm đâu rồi?]
[Ha ha ha, chắc tất cả đều đi tính toán hết rồi.]
Một lát sau, Tô Mộ Yên đọc đáp án: "Một!"
Tạ T.ử Mộ tìm được quả bóng, cẩn thận dịch từng bước chân về đúng vị trí vừa ném trúng lúc nãy, còn nheo một mắt để căn góc.
Cuối cùng… Ném.
Lại trượt.
Tô Mộ Yên lườm anh ta một cái. Tạ T.ử Mộ lại lôi thêm một quả bóng số 1 khác, tiếp tục ngắm nghía.
Tô Mộ Yên không nhịn nổi nữa, quát lớn: "Anh ném đi chứ!"
Bị cô quát một tiếng, tay Tạ T.ử Mộ run lên.
Ấy thế mà… Lại vào.
Tô Mộ Yên hít sâu một hơi rồi bình tĩnh nói: "Lần sau anh cứ dùng phương pháp loại trừ. Anh muốn ném vào đâu thì đừng ném vào đó, như vậy sẽ vào."
Ba câu tiếp theo càng lúc càng phức tạp. Thời gian tính toán cũng ngày càng lâu hơn.
Đến câu thứ tư và thứ năm, Tô Mộ Yên mãi vẫn chưa tính ra đáp án, cuối cùng Tạ T.ử Mộ cũng tìm được cơ hội phản công: "Chỉ là mấy phép tính đơn giản thôi mà, khó lắm à? Sao vẫn chưa ra đáp án?"
Tô Mộ Yên liếc anh ta một cái, không nói một lời, trực tiếp cúi xuống cởi dép.
Tạ T.ử Mộ lập tức quay người, ngẩng đầu nhìn trời như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng cũng đến câu thứ sáu.
7 ÷ 14 × 4 × 14 ÷ 19 + 5 × 5 ÷ 19 ÷ 1 × 4 ÷ 7 + 7 ÷ 11 = ?
[??? Ra đến câu này thì đề bài bắt đầu thiếu tôn trọng người chơi rồi đấy.]
[Câu này mà là hồi cấp ba thì chắc tôi còn làm được. Nhưng giờ tôi là sinh viên đại học rồi, tôi không biết làm. 🌹]
[Cái tay c.h.ế.t tiệt này, bấm máy tính mãi không ra. Thôi bỏ luôn.]
[Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần chịu từ bỏ.]
Tô Mộ Yên cúi đầu, cầm b.út viết xoèn xoẹt trên giấy nháp. Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy bi thương: "Đạo diễn Hồ, tôi bỏ cuộc được không?"
Đạo diễn Hồ cười híp mắt: "Không được đâu."
Tô Mộ Yên chỉ đành cúi xuống tính lại.
Sau khi dùng hết mấy tờ giấy nháp, cuối cùng cô cũng tính ra đáp án: "Sáu!"
Lần ném cuối cùng của Tạ T.ử Mộ, Tô Mộ Yên đã có kinh nghiệm. Cô đứng bên cạnh, giả vờ cúi xuống cởi dép, làm bộ chuẩn bị ném sang.
Tạ T.ử Mộ giật mình, tay run lên.
Quả bóng… Lại vào.
Đội đầu tiên hoàn thành phần thi với thành tích 12 phút 43 giây.
Mọi người đều vỗ tay chúc mừng.
Tống Minh Triều đảo mắt nhìn mọi người xung quanh, rồi đưa tay nắm lấy cổ áo Quyền Dã, kéo anh cúi sát xuống bên tai mình, bắt đầu truyền đạt chiến thuật.