Hai người bị Tống Minh Triều và Quyền Dã vét sạch toàn bộ thẻ trên người.
Cả hai ngồi xổm trong bụi hoa, bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm. Chỉ có bốn thẻ điểm, cộng lại được tổng cộng hai mươi ba điểm.
Quyền Dã lên tiếng: "Cô Tống, hướng một giờ, phát hiện một cặp khách mời."
Tống Minh Triều ánh mắt sáng quắc, lập tức quay đầu nhìn theo, rồi cau mày ra hiệu với Quyền Dã bằng một loạt động tác.
Quyền Dã nghiêm túc đáp: "Báo cáo cô Tống, tôi không hiểu."
Tống Minh Triều: "?"
"Tôi chỉ đang khởi động gân cốt thôi."
Khởi động xong, hai người lại tiếp tục xuất phát.
Lần này, mục tiêu họ gặp là Ngu Vãn Nhu và Lục Hành Chu.
Trước đây, mỗi lần hai người này đứng cạnh nhau đều tràn ngập bầu không khí mập mờ, nhưng lúc này, cái vị "đường hóa học công nghiệp" ngọt đến phát ngấy kia dường như đã nhạt đi không ít.
Tống Minh Triều chủ động chào hỏi: "Trùng hợp ghê, trùng hợp y như sô-cô-la Dove vậy."
[Chị lại có hợp đồng quảng cáo mới à?]
[Chưa đặt hàng, hóng giao hàng.]
Lục Hành Chu nhìn Tống Minh Triều với ánh mắt phức tạp: "Đúng là rất trùng hợp."
Ngu Vãn Nhu không muốn ở cạnh Tống Minh Triều quá lâu nên cũng cười nói: "Sắp hết thời gian trò chơi rồi, cô Tống cũng mau đi tìm thẻ đi. Bọn tôi không làm phiền nữa. À đúng rồi, bọn tôi vừa đi từ hướng đó qua, bên kia gần như không còn thẻ nữa đâu, hai người có thể đổi chỗ khác tìm."
[Con gái cưng tốt bụng quá, còn nhắc con mụ họ Tống làm gì.]
[Đúng đúng.]
"Cảm ơn đã nhắc." Tống Minh Triều như chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi: "À phải rồi, vừa nãy tôi nhặt được một tấm thẻ màu vàng như... màu phân ấy, trên đó ghi gom đủ một cặp sẽ triệu hồi được đạo cụ bí mật. Hai người có thẻ màu vàng không?"
Lục Hành Chu hơi nhíu mày rồi lấy một xấp thẻ trong túi ra: "Để tôi tìm thử."
"Để tôi giúp anh."
Tống Minh Triều và Quyền Dã lập tức áp sát.
Đến lúc hai người kịp phản ứng thì toàn bộ thẻ đã nằm trong tay Tống Minh Triều.
Hai người vừa giả vờ lật tìm vừa thản nhiên rời đi.
"Hình như không có thẻ màu vàng."
"Đúng vậy, trùng hợp thật, bọn tôi cũng không có."
"Haizz, đúng vậy."
"Ừ nhỉ, đúng là khéo thật..."
Ngu Vãn Nhu là người đầu tiên hoàn hồn, vội kéo Lục Hành Chu đuổi theo, nhưng đã quá muộn. Bóng dáng hai người kia đã biến mất từ lúc nào.
Sau khi họ đi khỏi, trong chiếc thùng rác tái chế ven đường bỗng ló ra một đôi mắt.
"Báo cáo cô Tống, bọn họ đi xa rồi."
Ngay bên cạnh, từ chiếc thùng rác độc hại vang lên một tiếng cười khúc khích: "Bảy thẻ điểm, tổng cộng ba mươi tám điểm, thêm một thẻ đổi đội và một thẻ chuyển điểm."
Trong phòng livestream, fan của đội Ngu Vãn Nhu đã c.h.ử.i ầm lên.
[A a a a! Con khốn Tống Minh Triều!!!]
[Vừa rồi Vãn Nhu còn tốt bụng nhắc nhở cô ta, đúng là mặt dày vô sỉ.]
Nhưng đồng thời cũng có rất nhiều người đứng về phía Tống Minh Triều.
[Đạo diễn có cấm cướp thẻ của người khác đâu. Rõ ràng đây là luật ẩn.]
[Ai từng xem show của đạo diễn Hồ đều biết ông ấy chưa bao giờ chơi theo lẽ thường.]
[Nói thật, nếu khách mời cứ cắm đầu đi tìm đồ thì có gì hay? Không có Tống Minh Triều thì tỷ suất người xem chương trình này chắc tụt hơn nửa.]
Lục Hành Chu vốn vừa mới nhen nhóm lại chút tình cảm cũ với Tống Minh Triều, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã bị cô lừa sạch thành quả hơn một tiếng đồng hồ.
Thái độ của anh ta với cô lập tức lạnh nhạt trở lại.
Cảm nhận được người bên cạnh lại dịu dàng an ủi mình, Ngu Vãn Nhu bỗng nghĩ, mất đống thẻ này cũng chưa hẳn là chuyện xấu: "Thầy Lục, đừng sốt ruột. Vẫn còn thời gian, chúng ta cố gắng tìm thêm là được."
"Ừ."
...
Ở phía bên kia, Tống Minh Triều và Quyền Dã đang tiếp tục tìm kiếm nạn nhân thứ ba.
Chẳng mấy chốc họ gặp Lâm Thanh Hoan và Tạ T.ử Mộ.
Lâm Thanh Hoan vừa định chào thì đã thấy Tống Minh Triều bày ra vẻ mặt muốn nói lại thôi, trông vô cùng khó xử.
"Cô Tống? Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?"
Tống Minh Triều xua tay không đáp, lại liếc Tạ T.ử Mộ một cái, chép miệng hai tiếng rồi lớn tiếng thì thầm với Quyền Dã: "Anh nói xem... có nên nói cho họ biết không?"
Quyền Dã cũng chép miệng: "Thôi bỏ đi. Biết rồi chắc họ đau lòng lắm."
Nói xong còn liếc Tạ T.ử Mộ từ trên xuống dưới.
Mặt Tạ T.ử Mộ lập tức đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Rốt cuộc là chuyện gì? Nói mau!"
"Được thôi." Tống Minh Triều bày ra vẻ nghĩa hiệp: "Anh cũng biết mà, tôi là người thẳng tính, không chịu nổi cảnh người khác bị bắt nạt."
"Có điều... vừa rồi bọn tôi nhìn thấy có người dùng thẻ Xóa điểm lên hai người. Toàn bộ số điểm của hai người bây giờ đã về không."
"Cái gì?" Hai người đồng thanh hét lên.
Lâm Thanh Hoan sốt sắng: "Chỉ còn chưa đến nửa tiếng nữa, mà bây giờ thẻ chắc cũng bị tìm gần hết rồi. Giờ biết làm sao đây?"
Hai vòng trước thành tích của Tạ T.ử Mộ vốn đã không tốt, giờ càng tức đến bốc hỏa.
Tống Minh Triều dịu giọng an ủi: "Gặp nhau trên mạng cũng là có duyên. Thế này đi, tôi nói cho hai người biết ai đã xóa điểm của hai người. Hai người có thể đến thương lượng với họ, hoặc cướp lại cũng được."
"Là Ninh Mặc và Tô Mộ Yên."
Lâm Thanh Hoan cảm kích gật đầu, ngay cả Tạ T.ử Mộ luôn thích lên mặt dạy đời cũng mở lời cảm ơn.
"Không có gì." Tống Minh Triều cười hiền: "À đúng rồi, mấy tấm thẻ vô dụng của hai người tiện thể cho tôi luôn được không? Từ nhỏ tôi đã thích chơi thẻ bài, có sở thích sưu tập."
Tạ T.ử Mộ lập tức móc toàn bộ thẻ trong túi ra: "Đương nhiên! Hai người cầm đi. Thời gian gấp lắm, bọn tôi không nán lại nữa."
Tống Minh Triều trịnh trọng gật đầu: "Đi đi, chúc hai người lấy lại được số điểm vốn thuộc về mình!"
Hai người lập tức hùng hục chạy đi.
Tống Minh Triều và Quyền Dã nhìn nhau cười.
[Cặp vợ chồng Shit-mith.]
[Đúng kiểu bị bán còn giúp người ta đếm tiền.]
Lúc này, trong tay Tống Minh Triều đã có tổng cộng chín mươi hai điểm, một thẻ đổi đội, một thẻ chuyển điểm và một thẻ Xóa điểm.
Cô lấy thẻ Chuyển điểm ra, chuyển toàn bộ điểm của cặp cuối cùng là Tần Thiên Huân và An Luyến sang tên mình.
Vậy là toàn bộ số điểm trên sân lúc này đều đã nằm trong tay Tống Minh Triều.
Quyền Dã hỏi: "Nhưng cô Tống, lỡ trong mười mấy phút còn lại bọn họ lại tìm được thẻ Chuyển điểm hoặc thẻ Xóa điểm thì sao?"
Tống Minh Triều nở nụ cười đầy bí hiểm: "Vậy thì khiến bọn họ... không còn sức mà đi tìm."
Nói xong, hai người chủ động xuất hiện trước mặt Ninh Mặc và Tô Mộ Yên.
Không nói một lời, vừa thấy người đã quay đầu bỏ chạy.
Tô Mộ Yên quát lớn phía sau: "Đuổi theo!"
Chạy chưa được bao xa, họ đã thấy Tống Minh Triều chỉ tay về phía mình rồi lại chỉ sang Tạ T.ử Mộ và Lâm Thanh Hoan trước khi tiếp tục chạy mất.
Hai người kia lập tức hùng hổ lao tới, không nói không rằng bắt đầu lục soát người Ninh Mặc và Tô Mộ Yên.
Bốn người nhanh ch.óng lao vào hỗn chiến.
Không lâu sau, Tống Minh Triều lại dẫn nốt hai đội còn lại tới.
Ngu Vãn Nhu yêu cầu Tống Minh Triều trả lại thẻ, nhưng cô lập tức chuyển hướng mũi nhọn, nói rằng toàn bộ thẻ của mình đã bị Tần Thiên Huân và An Luyến cướp sạch. Vừa nói cô vừa lộn hết túi áo túi quần của mình và Quyền Dã ra, chứng minh trên người họ chẳng còn lấy một tấm thẻ nào.
Thế là Lục Hành Chu và Ngu Vãn Nhu lại quay sang kéo Tần Thiên Huân và An Luyến vào cuộc hỗn chiến.
Năm đội khách mời cuối cùng đ.á.n.h thành một mớ hỗn loạn.
An Luyến bị ai đó đẩy một cái, cơ thể mất thăng bằng ngã về phía Tần Thiên Huân. Mềm mại trước n.g.ự.c cô vô tình chạm vào người anh ta, khiến anh ta lập tức tâm viên ý mã.
Nhớ lại chuyện chọn đồ bơi ban nãy, trong lòng anh ta chợt nổi lên ý xấu. Anh ta cố ý giả vờ trượt tay, túm lấy quần áo của An Luyến rồi dùng sức kéo mạnh!
"A!!!"