Đừng ghét anh nữa mà.
Thói quen lười ăn của Sầm Diệc, không biết đã hình thành từ lúc nào.
Lương Tụng nhớ ra điều này từ năm lớp hai tiểu học. Khi ấy, cậu vừa chuyển về trường nội trú của Sầm Diệc. Hai người từ nhỏ đã luôn bên nhau, từ mẫu giáo đã dính lấy nhau, thế mà lên tiểu học vì Sầm Diệc phải ở nội trú nên chỉ gặp nhau một tuần một lần. Lương Tụng chịu đựng được một năm rồi xin chuyển trường, chỉ để tiếp tục được ở bên cậu.
Hồi đó Sầm Diệc gầy nhỏ lắm. Nếu không có Lương Tụng ngày nào cũng chạy theo dỗ dành từng bữa ăn, e rằng cậu còn chẳng cao nổi đến 1m70.
Giờ cũng thế, đủ trò không chịu ăn.
Sầm Diệc khuấy đều bát canh, dưới ánh mắt của Lương Tụng ngồi đối diện mà uống từng ngụm một có phần miễn cưỡng. Không phải Lương Tụng thích ép cậu, nhưng thể trạng của Sầm Diệc vốn đã quá gầy, ăn uống thế này thì có mà chẳng khỏe được. Lương Tụng chỉ sợ một ngày nào đó gió thổi bay cậu đi, đến lúc đó anh biết tìm cậu ở đâu?
"Thôi được rồi, đi thôi." Sầm Diệc thực sự không ăn nổi nữa, dọn dẹp bàn ăn chuẩn bị rời đi. Lương Tụng ở bên kia đưa tay nhận lấy, trả khay xong, Sầm Diệc đứng trước bồn rửa ở canteen, vừa rửa tay vừa soi gương.
Lương Tụng rửa xong từ lâu, đứng cạnh nhìn cậu làm dáng. Sầm Diệc vuốt tóc, chỉnh lại cổ áo, kiểm tra tổng thể thấy ổn mới bảo về lớp.
"Tại cậu cả đấy, giờ tôi no đến ch.óng mặt, sắp đi không nổi rồi." Sầm Diệc than thở giọng ỉu xìu, mặc dù cả người gần như đã treo hết lên Lương Tụng.
"Cậu ăn được một nửa không?" Lương Tụng kéo Sầm Diệc đứng thẳng hơn một chút, "Còn chẳng nặng bằng A Vượng nhà bác Vương bên cạnh."
Cậu đang nói đến con Corgi nhà bác Vương đối diện nhà họ Lương. Nó tròn vo như cái thùng, thường bị Sầm Diệc gọi đùa là "chú heo đại đế đời này".
"Tất nhiên là có, cậu ít lo. Mà nói thẳng ra, mà giống A Vượng thì xấu muốn c.h.ế.t!"
"Cậu không thấy là dù cậu có cứ dồn sang đây, tôi vẫn không hề nhúc nhích à?" Lương Tụng chỉ bên người không kề với Sầm Diệc, quả nhiên khoảng cách giữa hai người gần như không thay đổi, "Đợi khi nào cậu nặng như tôi, tôi không quản cậu ăn hay không nữa."
Đúng là làm khó người mà. Sầm Diệc trợn mắt. Lương Tụng từ nhỏ đã cao hơn cậu nửa cái đầu, vóc dáng cũng to hơn hẳn một vòng. Cậu cố gắng lắm mới cao đến 1m78, tưởng là đã ổn, ai ngờ Lương Tụng đã vọt lên 1m86, giờ mới học lớp Mười, biết đâu sau này lại còn cao hơn nữa. Sầm Diệc thầm mong cậu đừng tiếp tục phát triển chiều dọc, như vậy là vừa đẹp, ít nhất thì cậu cũng đỡ mệt hơn khi phải ngước mãi lên nhìn.
Huống chi người đàn ông này không rõ là trời ban cho tố chất gì, rõ ràng chẳng ưa vận động, thế mà lại có một lớp cơ bắp săn chắc đẹp mắt, hay chơi xấu đem ra khoe với Sầm Diệc. Mỗi lần như thế Sầm Diệc đều đ.ấ.m cho một phát, nhưng cánh tay và bụng cứng ngắc của Lương Tụng chẳng hề hấn gì, ngược lại tay cậu lại đau.
"Tôi cũng không muốn giống cậu, thô lỗ quá."
"..."
Sầm Diệc kéo cánh tay Lương Tụng duỗi thẳng ra, vừa đi vừa đặt hai cánh tay cạnh nhau so sánh: "Cậu thấy không, đường nét tay cậu chẳng mượt mà tí nào."
"Ừ."
"Còn cậu..."
Lương Tụng không muốn nghe nữa, giơ tay bóp môi Sầm Diệc lại. Nhìn đôi môi bị bóp đến chu ra của cậu, Lương Tụng không nhịn được cười.
"Ờm!" Sầm Diệc không há miệng được, gọi Lương Tụng kiểu này nghe chẳng khác nào đang làm nũng.
Trời ơi, tên này khỏe thật! Sầm Diệc cố gắng kéo môi mình ra khỏi tay cậu, quanh miệng đã ửng đỏ vì bị bóp.
Lương Tụng bên cạnh đã cười đến suýt ngạt thở, tức quá Sầm Diệc đập cậu hai cái rồi định quay về lớp một mình. Nhưng Lương Tụng đâu để cậu chạy thoát, với tính khí của Sầm Diệc mà không dỗ ngay thì cơn giận chỉ càng leo thang.
Sầm Diệc đang xoa môi, bỗng thấy một lực đè nặng lên vai như núi Thái Sơn. Quay đầu lại, Lương Tụng đã kéo cậu vào lòng, ôm c.h.ặ.t lôi đi.
"Đều là lỗi của anh, đừng giận nữa, để anh xem có đỏ không?" Lương Tụng cố tình kéo dài giọng, lại dùng cách xưng hô ngày nhỏ để trêu cậu, rồi nghiêng đầu áp sát, bị Sầm Diệc một tay đẩy ra.
"Ghét cậu!" Sầm Diệc nghe câu xưng hô ấy càng thêm bực. Cậu đi học sớm, Lương Tụng hơn cậu gần một tuổi, cộng thêm sự chênh lệch về vóc dáng từ bé, cậu từng nép sau Lương Tụng gọi anh không ngớt. Về sau lớn lên thấy ngượng nên nhất quyết không chịu gọi nữa, thế mà Lương Tụng vẫn hay lấy chuyện đó ra chọc cậu.
"Đừng ghét anh mà."
Sầm Diệc túm cổ Lương Tụng, giả vờ bóp c.h.ặ.t: "Tôi bóp c.h.ế.t cậu cho rồi!"
"Anh c.h.ế.t rồi." Lương Tụng giả bộ ngã xuống, Sầm Diệc vội vàng kéo cậu dậy.
Đang lộn xộn thì trán hai đứa đập vào nhau, Sầm Diệc kêu "Á" một tiếng, Lương Tụng vội cúi xuống nhìn đầu cậu, thế nhưng lại đối diện với ánh mắt của nhau.
Cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, hai đứa con trai không hẹn mà cùng đỏ mặt, cả hai tự động đứng thẳng người. Suốt đoạn đường về lớp, không ai nói với ai lời nào.
Ngày khai giảng, chẳng ai có tâm trạng học hành.
Sầm Diệc lấy đề ra định viết vài trang cho nghiêm túc, thế mà xung quanh ai nấy đều nói chuyện râm ran, cái hăng hái học tập của cậu cũng bay đi đâu hết.
Đúng lúc Từ Hiểu Văn lại rất thích trò chuyện với Sầm Diệc, hai bạn cùng bàn thế là buôn chuyện với nhau, mặc kệ Lương Tụng ngồi phía sau.
Thực ra Từ Hiểu Văn có chút thắc mắc về quan hệ của hai người. Mới chỉ ở chung có một ngày mà cậu đã cảm nhận được đây dường như là một mối quan hệ vượt qua giới hạn của tình bạn bình thường. Như bây giờ, rõ ràng cậu đang nói chuyện với Sầm Diệc, nhưng không thể nào phớt lờ cảm giác tồn tại mạnh mẽ từ phía sau.
Bạn cùng bàn của Lương Tụng tên Triệu Thiên Vũ, trước khi chia lớp đã cùng lớp với Lương Tụng. Cậu ta to lớn hơn Lương Tụng một vòng, vai rộng đến mức có thể chặn được cả LeBron James, thế mà đứng cạnh cậu ta, Lương Tụng lại có phần sạch sẽ, lạnh nhạt hơn hẳn. Triệu Thiên Vũ tò mò hỏi: "Trước đây tôi hay thấy hai người đi cùng nhau, giờ cùng lớp rồi mà sao cậu ấy không nói chuyện với cậu?"
"Sầm Diệc quen bạn mới, thích kết giao thôi." Lương Tụng đáp đều đều.
Cậu có thể thấy Từ Hiểu Văn đối với Sầm Diệc có vẻ nhiệt tình hơn mức bình thường, nhưng chưa thể khẳng định ngay đó có phải là thứ tình cảm cậu đang nghĩ hay không.
Triệu Thiên Vũ cười, khẽ gõ vào lưng ghế Sầm Diệc: "Chào cậu, Sầm Diệc. Nghe danh cậu đã lâu, tôi là Triệu Thiên Vũ, trước cùng lớp với Lương Tụng."
Sầm Diệc quay đầu mỉm cười thân thiện: "Chào cậu, Triệu Thiên Vũ."
"Chào cậu, Sầm Diệc." Lương Tụng giả bộ.
Sầm Diệc cố diễn được một lúc nhưng cuối cùng vẫn không kìm được. So với nói chuyện với Từ Hiểu Văn, cậu vẫn thích nói chuyện với Lương Tụng hơn, dù Từ Hiểu Văn cũng thú vị.
Thấy hai người lại chụm đầu thì thầm, Từ Hiểu Văn cũng quay sang hỏi han Triệu Thiên Vũ. Đến lúc này cậu mới biết Sầm Diệc và Lương Tụng từ mẫu giáo đến cấp ba đều bên nhau, thân đến mức có thể mặc chung một cái quần. Nhưng nhìn từ góc độ khác, đã quen biết mười mấy năm thì chắc chắn là tình bạn sâu đậm giữa hai người thôi.
Từ lâu Từ Hiểu Văn đã biết mình không có hứng thú với con gái. Và từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã có chút rung động với Sầm Diệc. Còn Sầm Diệc, xem ra khả năng cậu ấy không hoàn toàn thích con gái có lẽ rất lớn, dù chưa từng yêu ai nhưng chính xác là chưa có bạn gái. Từ Hiểu Văn thầm nghĩ, chỉ cần qua được cửa ải của Lương Tụng — người bạn thân nhất của Sầm Diệc, với việc Sầm Diệc cũng không ghét mình, thì hy vọng vẫn còn nhiều.
Ngày khai giảng, cứ thế trôi qua một cách nhẹ nhàng.
Hè vừa rồi, Lương Tụng nhờ mẹ mình xin cho Sầm Diệc được học ngoại trú. Tan học, hai đứa cùng nhau về.
Sầm Diệc rất vui vì không phải ở ký túc xá, dù Lâm Thành Nhất Trung có chỗ ở cũng khá tốt, nhưng sao bằng ở nhà được. Tiết tự học tối tan, cậu cùng Lương Tụng bước ra khỏi cổng trường dưới ánh trăng. Cậu ngồi sau xe điện của Lương Tụng, hít thở làn gió đêm mát rượi, cùng nhau trở về nhà.