Tôi thu lại thần sắc, mỉm cười nói: "Đến lúc đó tìm thầy xem ngày lành tháng tốt rồi đi đăng ký kết hôn nhé."
Trần Hạo Tân đáp lời đồng ý.
Anh ấy là bạn học hồi cấp ba của tôi.
Năm đó khi sinh Quả Quả.
Anh ấy đã chạy đôn chạy đáo giúp đỡ tôi rất nhiều.
Tôi biết nhà anh ấy đang giục kết hôn.
Anh ấy cũng biết tôi cần học tịch cho Quả Quả.
Nói là tâm đầu ý hợp thì quá lời.
Nhưng bảo là gượng ép góp gạo nấu cơm chung thì lại quá nông choẹt.
Dù sao con người ta cũng vậy.
Chuyện nhỏ thì do dự không quyết, chuyện lớn lại sẵn sàng cược hết tay trên một ván.
Trời đã khá muộn.
Tôi bảo Trần Hạo Tân tối nay ở lại nhà mình.
Dọn dẹp xong phòng ngủ khách cho anh ấy, tôi dắt Quả Quả về phòng.
Chỉ vài giây sau khi tắt đèn.
Tiếng gõ cửa dồn dập, ch.ói tai đột nhiên vang lên.
Kéo cửa ra.
Phó Trầm Chiêu chống tay vào khung cửa thở hồng hộc, một lọn tóc chỉa ngược lên trên, nơi thái dương còn phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Tôi nhíu mày: "Anh đến đây làm gì?"
"Tiểu Xán? Muộn thế này rồi là ai thế em?" Trần Hạo Tân vừa xỏ tay vào áo vừa bước ra khỏi phòng, người không biết lại còn tưởng vừa xảy ra chuyện gì.
Sau khi Trần Hạo Tân nhìn rõ người tới trước mặt, giọng nói thoáng chút lắp bắp: "Phó... Phó tổng? Sao ngài lại đến đây?"
Không biết Phó Trầm Chiêu đã hiểu lầm điều gì.
Anh không thèm đái hoài tới Trần Hạo Tân, nhếch cơ mặt xô xát, giật lấy cổ tay tôi lôi ra ngoài cửa rồi đạp mạnh một phát đóng sầm cửa lại.
Không đợi tôi kịp phản ứng.
Anh khom lưng vác xốc tôi lên vai, sải bước nhanh xuống cầu thang.
Mở cửa ghế sau xe ô tô rồi thả tôi ngồi xuống.
Tiếp đó, cả người anh tì c.h.ặ.t khống chế hai cổ tay tôi đè lên, nơi đáy mắt cuộn trào cơn giận ngút trời:
"Khương... Xán! Hắn ta là gì của em?! Sao hắn ta dám động vào em?!"
Tôi giằng co qua lại: "Phó Trầm Chiêu! Nửa đêm nửa hôm anh chạy đến nhà tôi phát điên cái gì đấy?! Anh có bệnh à!"
Phó Trầm Chiêu nghiến răng ken kẹt: "Đúng! Tôi có bệnh! Tôi nhớ em đến sắp phát điên rồi! Nhưng ánh mắt em lại đặt trên người người đàn ông khác!”
“Mỗi lần thái độ lạnh nhạt của em đều khiến tôi muốn nhốt em lại! Chỉ cho phép em nhìn một mình tôi thôi!"
"Để tôi xem hắn ta đụng vào em chỗ nào!!!"
Nói xong.
Phó Trầm Chiêu quỳ rập lên người tôi.
Cả người anh như mất đi lý trí, một tay siết c.h.ặ.t hai cổ tay tôi, tay kia giật phăng cổ áo tôi ra, ghé môi vội vã áp tới hôn loạn xạ.
Chát!
Tôi giận đến đỉnh điểm, dồn lực văng tay ra rồi vung cho anh một cái tát cháy mặt.
Đầu anh bị đ.á.n.h lệch sang một bên, khóe miệng rỉ ra một vệt m.á.u tươi.
Viền mắt tôi tức đến đỏ bừng: "Phó Trầm Chiêu! Rốt cuộc anh đang làm cái trò gì đấy!"
Anh chẳng buồn bận tâm, đưa lưỡi l.i.ế.m đi vệt m.á.u nơi khóe miệng, nơi đáy mắt lóe lên một tia hưng phấn:
"Em đ.á.n.h làm tôi sướng đấy, nếu chưa đủ thì bên này cho thêm một tát nữa đi."
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại tâm trạng.
"Phó Trầm Chiêu, tôi không biết một người sắp sửa kết hôn như anh bây giờ làm thế này là có ý gì? Báo thù tôi sao?"
Thần sắc Phó Trầm Chiêu thoáng cứng đờ: "Ai nói với em là anh sắp kết hôn?"
Tôi cười khẩy một tiếng: "Vậy để tôi giúp anh nhớ lại nhé, đêm hôm đó ở biệt thự, người mà Lương Viễn Minh bảo là lắm bạn gái, chuẩn bị kết hôn với đại minh tinh họ Tô có phải là anh không?"
"Anh có biết mỗi lần anh phát điên thế này, vị hôn thê của anh đều đến tìm tôi không? Làm sao? Tôi là một phần trong trò chơi của hai người à?"
Đôi lông mày Phó Trầm Chiêu nhíu c.h.ặ.t: "Lắm bạn gái là do lũ Lương Viễn Minh đồn lung tung! Còn chuyện kết hôn nữa, anh thành chú rể của Tô Ngưng Ngọc từ bao giờ mà chính anh còn không biết thế? Anh chỉ đầu tư vào phim mới của cô ta thôi!"
Tôi kéo tay anh lại: "Chiếc nhẫn sừng sững ở đây, anh còn muốn chối nữa hả???"
Phó Trầm Chiêu khựng lại một chút, khóe miệng nhếch lên, lật tay đan c.h.ặ.t mười ngón tay vào tay tôi:
"Đây chỉ là cái bình phong anh dùng để chắn mấy kẻ phiền phức thôi, sao em lại quan sát tỉ mỉ thế, có phải trong lòng vẫn còn có anh đúng không."
Gương mặt tôi trong phút chốc nóng bừng như lửa đốt.
Thừa lúc Phó Trầm Chiêu không chú ý, tôi gập gối thúc mạnh vào người anh một cái.
Anh hừ nhẹ một tiếng rồi buông tay ra.
Tôi bò ra ngoài từ cánh cửa xe bên kia, đứng cao cao tại thượng nhìn xuống anh: "Không ai kết hôn với anh, nhưng tôi thì sắp kết hôn rồi, mong anh đừng đến làm phiền chúng tôi nữa."
…
Đêm hôm đó trôi qua đã được vài ngày.
Phó Trầm Chiêu cũng yên ắng đi nhiều.
Tôi và Trần Hạo Tân bàn bạc ngày mai sẽ đi đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Tôi đỡ lấy chiếc cặp sách của Quả Quả.
Con bé nắm lấy tay tôi: "Mẹ ơi, hình như vừa nãy con nhìn thấy chú Hạo Tân ở đằng kia."
Hướng ngón tay Quả Quả chỉ là một khách sạn 5 sao.
"Quả Quả, con nhìn nhầm rồi đúng không, chú Hạo Tân làm sao lại đến đó được, giờ này chắc chú ấy đang ở nhà nấu cơm tối cho hai mẹ con mình rồi chứ."
Quả Quả gãi gãi đầu: "Nhưng mà nhìn giống lắm ạ..."
Về đến nhà, bên trong tối om om.
Tôi bật đèn lên: "Anh Hạo Tân?"
Không một bóng người.
Đây không giống phong cách thường ngày của Trần Hạo Tân cho lắm.
Nếu có chuyện gì gấp chắc chắn anh ấy sẽ nói với tôi một tiếng.
Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?
Tôi lấy điện thoại ra, định bụng gọi cho anh ấy một cuộc.
Ting.
Một tin nhắn gửi đến từ số máy lạ.